Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thực Hoan Giả Yêu

Chương 95

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

editor: ngocdiemhepc

Vào giờ phút này, cô dịu dàng lời nói nhỏ nhẹ, cảm xúc Quyền Yến Thác dao động. Anh quay đầu nhìn chằm chằm mặt của cô, trong lúc nhất thời trái tim hỗn loạn, cũng không biết phải nói những gì.

Ánh mắt của anh phức tạp, trong lòng Sở Kiều máy động, theo bản năng nắm chặt tay của anh, hỏi, "Không vui sao?"

Mày kiếm Quyền Yến Thác nhíu chặt, trong cổ họng giống như mắc kẹt thứ gì, hô hấp cũng trở nên khó khăn. Anh bĩu môi, đôi tay ôm hông của cô, kéo cô vào trong chăn, "Anh uống quá nhiều rồi."

Bên ngoài xã giao uống rượu rất bình thường, coi như là Quyền Yến Thác tự hạn chế, cực ít có hiện tượng say rượu. Có lẽ là tửu lượng anh tốt, chỉ là tửu lượng Sở Kiều không tốt được.

Cô không hề nghĩ sâu, chỉ cho là anh say khướt rồi phát tiết.

Gần đây bận thiết kế, Sở Kiều thật mệt mỏi, cô rúc vào trong chăn, thân thể trần truồng cô không quen, nhưng không muốn động.

Cô lật người, cố ý lẩn tránh anh, nhắm mắt lại là có thể ngủ.

Người đàn ông phía sau đời nào chịu theo cô, lấy một tay kéo cô vào trong ngực, cánh tay cường thế nhốt chặt hông của cô, giống như mỗi đêm vậy, vùi mặt ở gáy cô, từ phía sau ôm lấy cô.

Giây lát, Sở Kiều bất đắc dĩ mở mắt, gương mặt ửng đỏ giật giật, "Buông lỏng ra một chút được không?"

"Tại sao?"

Sở Kiều cắn môi, nhỏ giọng lẩm bẩm, "Anh ôm eo, em không ngủ được."

Mày kiếm người đàn ông nhẹ chau lại, mí mắt cũng không mở, "Anh còn rất căng cứng, cũng không ngủ được!"

Đây là phản ứng sinh lý bình thường của đàn ông, anh ức chế?!

Nghe vậy, Sở Kiều thua trận, cô lườm không để ý miệng anh, bắt buộc mình bỏ qua cảm giác khác thường sau lưng.

Cô không ngừng thôi miên, rất nhanh cơn buồn ngủ lần nữa đánh tới.

Sở Kiều nhắm mắt lại, hô hấp bình thường lâm vào giấc ngủ.

Người bên cạnh an nhiên ngủ, Quyền Yến Thác không hề ngủ, anh ngồi dậy tựa vào đầu giường, đưa tay lấy ra một điếu thuốc. Ngọn lửa màu xanh lam lướt qua, anh đang muốn đốt, đột nhiên chứng kiến thấy cô ngủ say, lại vứt bỏ thuốc lá trong tay.

Sở Kiều ngủ rất say, không chút nào nhận thấy được ánh mắt người đàn ông nhìn chăm chú cô.

Quyền Yến Thác dựa lưng vào đầu giường, khớp xương ngón tay rõ ràng giật giật, đưa tay vén sợi tóc rũ xuống của cô, chỗ sâu đáy mắt bốc lên gợn sóng nhàn nhạt, từng vòng như hướng vào tâm hồ nước.

Tối nay nói chuyện cùng Trì Việt, để cho anh nhíu chặt mày kiếm cả đêm không có giãn ra.

Tính khí Trì Việt bướng bỉnh, tự anh hiểu rõ. Mặc dù bình thường một người giống hoa hoa công tử, ít khi nghiêm túc nhất định là dùng hết tâm tư, chỉ là phần tâm tư này, hoàn toàn dùng không đúng!

Trước kia anh và Sở Kiều xảy ra cái gì, Quyền Yến Thác cũng không tính rõ ràng. Nhưng tối nay thấy thái độ Trì Việt, thế nhưng trong lòng anh hung hăng thắt chặt.

Đáy mắt Trì Việt cố chấp, để cho anh phải đau đầu.

Quyền Yến Thác biết anh ta không thích Phùng Thiên Chân, nhưng anh ta cũng sẽ không thích bất kỳ phụ nữ nào khác. Cuối cùng đến tai, anh còn phải nghe cô cô nói cưới người vào cửa, gia đình bọn họ, hôn nhân không thể tự mình làm chủ được.

Cho dù là chị, ban đầu mạnh như vậy, cuối cùng cũng không thỏa hiệp dưới uy nghiêm của ba.

Nhưng tối nay, thời điểm Trì Việt nhắc tới Sở Kiều, đáy mắt anh ta tản mát ra ánh sáng, khiếp sợ đến Quyền Yến Thác thật sâu.

Trong hai mươi năm, tình thế bắt buộc anh tại chưa từng thấy qua loại ánh mắt đó của Trì Việt, hơn nữa còn ở trước mặt của anh.

Hai mắt Quyền Yến Thác lộ ra lẫm liệt, nơi nào đó ở đáy lòng mơ hồ lo lắng. Đối với Trì Việt, trong lúc bất chợt anh không có nắm chắc, không dự liệu tới anh sắp làm gì.

Sáng sớm ngày hôm sau, Sở Kiều vẫn còn ở trong mộng đẹp, lại bị người đàn ông bên cạnh kéo lên.

"Rời giường!"

Sở Kiều kêu rên một tiếng, đôi tay ôm đầu nằm lại, "Để cho em ngủ tiếp năm phút thôi."

Quyền Yến Thác rời giường đúng lúc, tuyệt không có thói quen ngủ nướng, tự nhiên cũng không cách nào thông cảm cho tâm tình Sở Kiều lúc này. Anh giơ tay, vỗ xuống mông cô, "Cho em một cơ hội, dậy hay không dậy?"

"Dậy ——"

Sở Kiều thét lên ngồi dậy, ánh mắt nhìn anh chằm chằm có thể phun ra lửa. Mọi người đều nói ngủ nướng là đúng ngày nghỉ là tôn trọng tối thiểu, cô thật vất vả có thể nằm lấy lại sức, như thế nào mỗi lần cũng bị anh quấy rầy?

Cô vô tri vô giác ngồi ở trên giường, chăn tơ tằm lặng lẽ rơi xuống. Ánh mắt Quyền Yến Thác trầm xuống, vội vàng quay đầu, âm thanh căng thẳng nói: "Năm phút đồng hồ, động tác nhanh lên một chút."

Năm phút đồng hồ?

Sở Kiều cau mày, nghĩ thầm còn tưởng anh là huấn luyện quân sự? Để cho cô năm phút đồng hồ rời giường rửa mặt, cô cũng không phải là trình độ của anh, có thể làm thế sao?

Mặc dù cô nhanh tận lực, nhưng ăn mặc chỉnh tề xuống lầu, người đàng ông ngồi ở trên sô pha còn cau mày, không nhịn được liếc cô một cái.

Cũng may anh không nói gì, Sở Kiều âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

"Đi thôi." Quét mắt trên người cô, Quyền Yến Thác cầm chìa khóa xe lên, dắt tay của cô ra ngoài.

"Đi đâu à?" Sở Kiều vẫn còn đang đánh ngáp, rõ ràng thiếu ngủ.

Quyền Yến Thác hất cằm lên, trầm giọng nói: "Bơi lội."

"Bơi lội?" Sở Kiều sửng sốt một chút, nhìn mặt trời bên ngoài vừa mới lên, hồ nghi nói: "Sớm như vậy?"

Quyền Yến Thác lôi kéo cô ra cửa, nhanh chóng đẩy cô lên xe, ném cho cô hai chữ, "Biểu diễn buổi sáng."

Biểu diễn bơi lội buổi sáng.

Sở Kiều nhếch môi, đột nhiên nhớ lời lần trước anh nói, đáy lòng không khỏi phát rét. Tên khốn kiếp này, lại muốn giở trò lưu manh?!

Sự thật chứng minh, sự lo lắng của cô cũng không phải là dư thừa.

Phòng thay quần áo ở hồ bơi, rõ ràng tách ra nam nữ. Vừa vặn anh đến nơi này, chính là một gian phòng VIP nghỉ ngơi, Sở Kiều bị buộc ở trước mặt anh cởi áo nới dây lưng.

"Đến phiên em."

Người đàn ông nhanh chóng thay xong quần bơi, nghênh ngang ngồi ở trên sô pha, thưởng thức bộ dáng cô quẫn bách.

Trước mặt bày năm bộ đồ tắm, màu sắc, kiểu dáng, tính chất đều bất đồng. Nhưng lại có chỗ tương đồng, đó chính là hở hang.

Ánh mắt Sở Kiều dao động tới tới lui lui, không quyết định chắc chắn được muốn chọn bộ nào.Cô cong môi, chọn tới chọn lui, miễn cưỡng chọn bộ đồ bơi nhiều vật liệu may mặc một chút.

Bikini màu hồng đào, mặc lên người chất vải thật không có gì, toàn thân Sở Kiều cũng không được tự nhiên. Cô khoác khăn tắm ra ngoài, một đường cũng cúi đầu, sợ bị người đến nhìn.

"Này!" Quyền Yến Thác mất hứng gọi cô, tức giận nói: "Em chạy cái gì?"

Sở Kiều quét mắt chung quanh, kéo chặt khăn tắm trên người, thúc giục anh: "Đi vào nhanh một chút."

Dứt lời, cô chủ động đi tới hồ bơi. Dầu gì vừa vào trong, tất cả mọi người cũng mặc như vậy, cô cũng sẽ không hiện ra nhiều.

Môi mỏng Quyền Yến Thác cong lên, nhìn ra cô cẩn thận, cũng không nói rách.

Phía bên ngoài nhiệt độ thấp, ngược lại trong hồ bơi rất ấm áp. Sở Kiều khoác khăn tắm đứng ở bên cạnh, không dám xuống nước, chỉ chờ anh đi vào.

Mắt thấy cô đúng ngơ ngác, Quyền Yến Thác dắt tay của cô, dẫn cô đến chỗ nước cạn.

Nước trong hồ có chút lạnh, Sở Kiều không dám trực tiếp xuống nước, ngồi trước cạnh bờ ao thích ứng nước ấm.Cô đưa hai chân vào, lại khom lưng xối nước lên cánh tay.

Quyền Yến Thác đã sớm xuống nước, anh bơi qua bơi lại, nhìn thấy động tác buồn cười của Sở Kiều, tung người đi qua cô.

"Tính toán mè nheo bao lâu?" Đầu của người đàn ông đột nhiên hiện ra, Sở Kiều sợ hết hồn.

Cô cảm thấy nơi này so với hồ bơi ở nhà lớn hơn nhiều, đáy lòng sợ, "Anh bơi trước đi, để cho em thích ứng tí nữa."

Người đàn ông căn bản là không có quan tâm, trong giây lát đưa tay kéo cô xuống.

Bùm ——

Bọt nước văng khắp nơi.

"Xuống rồi thích ứng!" Quyền Yến Thác lôi nàng xuống nước, miệng còn nói năng hùng hồn.

Sở Kiều không muốn cải cọ cùng anh, hai tay ôm chặt cổ của anh, không dám buông tay: "Nước nơi này thật sâu."

Hai chân cô đạp không đến đáy, cả trái tim hoảng loạn lên.

Quyền Yến Thác bật cười, nghĩ thầm nàng nếu có thể đứng lên, này bơi lội còn có thể học được sao?

"Không sâu làm sao em học?" Quyền Yến Thác kéo ra tay của cô, bàn tay phủ ở hông cô, "Buông lỏng, chớ khẩn trương, anh sẽ dạy động tác cho em, kéo bàn chân dãng lên."

Sở Kiều điều chỉnh hô hấp, làm một chút xíu theo lời của anh, từ từ tìm được cảm giác ở trong nước, tâm từ từ khá hơn chút.

Eo của cô mềm mại, Quyền Yến Thác tựa vào bên người cô, hai cánh tay nâng trọn cả thân thể của cô, mắt thấy động tác cô từ từ linh hoạt, tay chân cũng phối hợp.

Sở Kiều đang cảm thấy tìm được chút cảm giác, bàn tay anh đặt ở bên hông lại bắt đầu di động, cuối cùng rơi vào trước ngực của cô.

Mẹ, tên khốn này thật giở trò lưu manh?

Nơi này là nơi công cộng, tùy thời đều có người ra vào.

Sở Kiều không thể lớn tiếng mắng, chỉ đành phải đẩy tay anh ra, cảnh cáo nói: "Không được lộn xộn."

Vừa sáng sớm kéo cô tới đây, nói dễ nghe là bơi lội, là rèn luyện thân thể, nhưng như vậy là bơi lội? Còn là sờ lặn?

"Anh không lộn xộn." Quyền Yến Thác nghiêng người đi qua, đôi tay nhốt chặt hông của cô, "Yên tâm, anh liền sờ sờ."

Phi ——

Sở Kiều tức giận sắc mặt tái xanh, hung hăng nhìn anh chằm chằm. Anh không biết xấu hổ, còn có thể nữa vô duyên nữa sao?!

Người đàn ông chiếm tiện nghi, dương dương hả hê cười, môi mỏng nâng lên độ cong mê người.

Chung quanh có mấy người cũng ở đây bơi lội, Sở Kiều cắn môi, thật xấu mặt!

Cô bất đắc dĩ thở dài, giọng nói mềm xuống, "Buông ra có được hay không?"

Quyền Yến Thác nhíu mày nhìn chằm chằm cô, ý cười trên khóe môi tà mị, "Tiếng kêu dễ nghe?"

Lại tới mức này?

Sở Kiều im lặng, nhưng lại không thể không nghe theo anh.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 77: sẽ tiếp diễn ra sao
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thực Hoan Giả Yêu
Chương 95

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 95
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...