Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thực Hoan Giả Yêu

Chương 96

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Editor: ngocdiemhepc

Đôi tay cô bấu víu bờ vai của anh, hai chân giẫm ở trên đùi anh, đứng dậy tiến tới bên lỗ tai anh.

Gắng gượng nói, âm điệu không cao, đủ cho Quyền Yến Thác nghe rõ. Mày kiếm anh buông lỏng, ôm mặt của cô, cúi đầu hôn khóe miệng cô một cái.

Nơi này là nơi nào, trong lòng Quyền Yến Thác có tính toán, anh thật không dám làm cô bực mình, hôn một cái như chuồn chuồn lướt nước, liền buông người trong ngực ra.

Lối vào hồ bơi, có bóng dáng cao gầy đi tới. Hạ Yên Nhiên đội mũ bơi, mới vừa đi tới bên cạnh hồ, liếc mắt liền thấy hai người trong hồ đang ôm nhau.

Cũng không phải là cô muốn nhìn, chỉ là bọn họ ôm nhau không coi ai ra gì, âm thanh cười đùa xuyên thấu đến.

Thấy rõ người đối diện, Hạ Yên Nhiên ngơ ngác đứng tại chỗ, bước chân trong nháy mắt cứng ngắc, máu cả người cũng vọt tới não.

Cô ta trơ mắt thấy môi người đàn ông, rơi vào khóe miệng Sở Kiều, hẳn là thân mật.

Khóe mắt dư quang liếc thấy người phía trước, môi mỏng Quyền Yến Thác thu lại nụ cười, gương mặt tuấn tú trầm xuống.

Lòng bàn tay Sở Kiều rơi vào trên vai của anh, bản năng cảm thấy bắp thịt anh căng thẳng. Cô hồ nghi quay đầu, thấy Hạ Yên Nhiên đứng ở bên hồ, con ngươi đen nhánh lóe sáng.

Cái vòng này thật nhỏ, thế nào lại gặp cô ta ờ chổ này?

Lúc này, Sở Kiều ở trong nước, đôi tay còn bấu víu bả vai Quyền Yến Thác, cô ngượng ngùng không lớn tiếng chào hỏi, chỉ lễ phép cười cười.

Hạ Yên Nhiên không hề để ý, giống nhau lễ phép gật đầu một cái, cảm xúc trong mắt đã sớm bình tĩnh. Cô ta đứng ở bên hồ hoạt động tay chân, sau đó liền nhảy vào hồ bơi, hết mức tự nhiên.

Ào——

Động tác Hạ Yên Nhiên nhảy xuống nước tuyệt đẹp, bọn họ từ bên cạnh bơi chậm rãi qua.

"Tiếp tục không?" Người đàn ông bên cạnh mở miệng, Sở Kiều phục hồi lại tinh thần.

Cô buông tay trên vai anh ra, vểnh môi cười cười, "Bơi một lát nữa đi."

Quyền Yến Thác không hề nhiều lời, bàn tay che ở hông của cô, môi mỏng thu lại nụ cười, vẻ mặt nghiêm túc chỉ đạo động tác cho cô.

Trong bể bơi người không có nhiều, đường bơi rất là rộng rãi. Sở Kiều còn chưa được coi là biết bơi, động tác bơi ếch cũng khó khăn, hai chân cũng dần dần chua xót, mất đi hơi sức.

Quyền Yến Thác ở trước mặt cô giang hai cánh tay, lôi kéo tay của cô, để cho cô bơi về phía trước một đoạn ngắn. Mặc dù trong lòng Sở Kiều phát run, nhưng có anh đỡ, cũng lấy hết dũng khí.

"A ——"

Đột nhiên ở giữa bể bơi truyền đến một tiếng kinh hô.

Sở Kiều còn chưa kịp phản ứng, người đàn ông bên cạnh đã buông tay cô ra, thân thể thoăn thoắt lặn xuống nước, hướng phía sau cô bơi qua.

Đôi tay mất đi chống đỡ của anh, trong lòng Sở Kiều sợ, không có chống đỡ cả người lập tức sặc nước, thật may là cô ổn định tâm thần, miễn cưỡng ló đầu ra, níu thật chặt lại lên hàng rào bể bơi.

Chung quanh vang lên tiếng quát tháo của mọi người.

Sở Kiều giơ tay lên lau nước, quay đầu nhìn sang, chỉ thấy Hạ Yên Nhiên thân thể chìm chìm nổi nổi, hiển nhiên sẽ phải chết chìm.

Mới vừa rồi người đàn ông còn ở bên người cô, giờ đang ôm cổ của Hạ Yên Nhiên, nâng cô ta ra khỏi mặt nước.

Nhân viên cứu viện chạy tới làm việc, mắt thấy người được cứu ra ngoài, âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Đôi tay Sở Kiều níu lại hàng rào, cật lực từ trong nước ra ngoài. Cô cầm khăn tắm, quấn lên người rồi chạy tới.

"Không có sao chứ?" Sở Kiều ngồi xổm người xuống, quan tâm hỏi.

Hạ Yên Nhiên ngồi dưới đất, ho khan mấy tiếng, hiển nhiên bị sặc nước. Sắc mặt cô ta trắng bệch, lông mày thanh tú khóa chặt.

Người đàn ông thuận tay cầm lên khăn tắm phủ thêm cho cô ta, đứng ở trước người của cô ta hỏi, "Chuột rút à?"

Gật đầu một cái, Hạ Yên Nhiên trùm khăn tắm, mặc cho quyền yến thác đưa tay đặt trên bắp chân cô ta, dùng sức kìm.

Sở Kiều muốn đưa tay giúp một tay, ánh mắt một thấp, vừa vặn rơi vào cần cổ Hạ Yên Nhiên. Trên cần cổ cô ta đeo một sợi dây chuyền, một dây chuyền thủy tinh màu tím.

Thủy tinh màu tím.

Đôi mắt Sở Kiều đan nhánh lóe sáng, động tác trong tay thoáng chốc dừng lại.

"Tê!"

Người ngồi dưới đất kêu lên một tiếng, nụ cười ở mặt khổ sở.

"Chân trái à?" Quyền Yến Thác nhìn chằm chằm chân trái của cô ta, vẻ mặt nghiêm trọng.

Hạ Yên Nhiên cắn môi, cái trán rỉ ra một tầng tầng mồ hôi mịn, sắc mặt so với mới vừa rồi càng thêm trắng bệch.

Người đàn ông không dám làm trễ nãi, ôm lấy Hạ Yên Nhiên, đứng dậy rời khỏi. Liếc thấy Sở Kiều bên cạnh, ánh mắt của anh trầm xuống, nói: "Một mình em trở về, anh đưa cô ấy đi bệnh viện."

Sở Kiều ngẩng đầu lên nhìn về phía anh, một chữ trong miệng còn chưa nói ra, xoay người anh đã ôm người trong ngực đi.

Trở lại phòng thay quần áo thay đổi y phục, Sở Kiều thu thập đồ đạc xong, đi ra hồ bơi. Cô không lái xe, chỉ có thể đứng ở ven đường chờ xe taxi.

Đoạn đường này, xe không coi là nhiều, cô đứng ở đầu đường, hồi lâu cũng không thấy có xe chạy tới.

Gió Bắc thấm lạnh bay vào cổ, toàn thân Sở Kiều run rẩy, đưa tay kéo chặt cổ áo, nhưng vẫn cảm thấy rất lạnh.

Một chiếc Hummer màu đen lái đến bên ngoài tiểu khu, Quyền Yến Thác tắt máy xe, quay đầu hỏi người bên cạnh, "Chân còn đau không?"

Mới vừa rồi bị chuột rút, giờ đã đỡ rất nhiều. Hạ Yên Nhiên lắc đầu một cái, trầm giọng nói: "Tốt hơn nhiều rồi."

Chân của cô ta năm xưa bị thương, Quyền Yến Thác khi đó không biết nặng nhẹ, mang theo cô ta đi chơi khắp nơi, có lần trèo lên cây rớt xuống, khiến chân trái của cô gãy.

Quyền Yến Thác thở dài, vẻ mặt ôn hòa, nói: "Yên Nhiên, sau này buổi sáng không nên bơi lội, người quá ít."

Nghe được anh nói, Hạ Yên Nhiên nhếch môi cười cười, hỏi anh: "Quan tâm em hả?"

Tạm dừng, cô ta quay đầu theo dõi hắn ánh mắt của anh, giọng nói êm ái, "Anh còn quan tâm em không?"

Quyền Yến Thác giơ tay lên, lòng bàn tay rơi vào đỉnh đầu của cô, bật cười nói: "Anh đương nhiên quan tâm em."

Cô ta đột nhiên không nói lời nào, ánh mắt nhìn sang, Quyền Yến Thác cảm thấy không được tự nhiên, quay đầu ánh mắt chuyển hướng khác.

Hạ Yên Nhiên giơ tay lên đặt lên mu bàn tay anh, vẻ mặt ảm đạm không ánh sáng, "Chẳng lẽ chúng ta, cũng chỉ có thể làm bạn rồi sao?"

Khóe mắt Quyền Yến Thác trầm xuống, môi mỏng nhẹ nhàng mím chặc.

"Em hiểu rõ, anh đây trách em không có kiên trì." Hạ Yên Nhiên cúi thấp đầu, giọng nói không lưu loát, "Nhưng bà là mẹ em, là người thân duy nhất của em, em không thể nhìn mẹ chết!"

Hồi tưởng lại hình ảnh mẹ uống thuốc, hốc mắt cô ta ê ẩm, không nhịn được rơi lệ.

Quyền Yến Thác giơ tay lên, lau nước mắt cô ta, giọng nói ôn nhu lại, "Yên Nhiên, không cần nói chuyện đã qua, anh có thể hiểu em, cũng không còn trách em! Quên những thứ kia đi, sống cuộc sống thật tốt."

"Đừng!" mắt Hạ Yên Nhiên nén lệ, theo dõi ánh mắt của anh, "Em không muốn quên!"

Cô ta cố chấp lắc đầu, bộ mặt quyết liệt.

Quyền Yến Thác trầm mặc, môi lạnh bạc mím chặt thành một đường thẳng.

Thuê xe trở lại biệt thự, sau khi vào nhà Sở Kiều cởi áo khoác xuống, vẫn cảm thấy lạnh. Có lẽ là buổi sáng bơi lội lạnh cóng, cô rụt vai đi vào phòng bếp, nấu nước nóng, muốn nấu cho mình ly đồ uống nóng.

Đứng ở trước bếp, cho đến khi nước nóng đun sôi, bình nước phát ra tiếng vang. Cô lấy nước nóng rót vào bên trong phích nước giữ ấm, tìm ra một gói coffee hòa tan, xé bao ra bỏ vào trong ly.

Nhắc bình nước tới pha, cổ tay nhẹ nhàng run lên, có nước nóng tràn ra rơi vào trên mu bàn tay.

Cô nhăn đầu lông mày, bỏ nước nóng xuống vội vàng rửa nước lạnh lên mu bàn tay. May mắn không nghiêm trọng lắm, chỉ hơi hơi đỏ lên.

Giây lát, Sở Kiều đổ cà phê vào trong bồn, thật ra thì cô cũng không muốn uống.

Xoay người cất bước lên lầu, cô không có trở về phòng ngủ, mà là đi vào thư phòng.

Trong thư phòng ánh sáng sáng ngời, Sở Kiều ngồi ở trong ghế xoay, hai mắt đen nhánh nhìn chằm chằm hòm thủy tinh trên bàn, vẻ mặt yên lặng, không nhúc nhích.

Cô nhẹ giơ tay lên, bốc lên một hạt châu thủy tinh bên trong, ngón tay nhỏ nhắn chậm rãi nắm chặt.

Trên cổ Hạ Yên Nhiên đeo, cũng là thủy tinh màu tím.

Sở Kiều cụp mắt, trong lòng không kiềm hãm được thoáng hiện qua cái gì. Ngay cả cô chậm chạp, nhưng cũng biết nó là ám hiệu, chẳng lẽ cô còn nhìn không ra sao?

Ánh mặt trời ngoài cửa sổ ấm áp, rơi vào đầu vai Sở Kiều, không hề để cho cô cảm nhận được ấm áp. Nửa người trên cô dựa vào trong ghế xoay, khẽ nhắm vào mắt, có thể nghĩ tới chỉ có câu thơ kia: anh cưỡi ngựa trúc tới, lượn quanh giường lấy mơ chua.

Sở Kiều ngồi dậy, bình tĩnh nhìn thủy tinh màu tím  trong lòng bàn tay, vẻ mặt bỗng nhiên.

Thanh mai trúc mã, hai người vô tư.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 77: sẽ tiếp diễn ra sao
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thực Hoan Giả Yêu
Chương 96

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 96
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...