"A! Anh chủ nhà trọ c.h.ế.t rồi sao? Chết thế nào?"
Người phụ nữ kích động nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi nói: "Chồng tôi c.h.ế.t trong nhà vệ sinh, tướng c.h.ế.t rất kỳ lạ, trông như tự bóp c.h.ế.t mình vậy, em mau giúp tôi báo cảnh sát đi."
Tôi vội vàng để bà chủ nhà ngồi xuống, an ủi cô ấy đừng hoảng sợ.
Tiếp đó, tôi rút điện thoại ra, giả vờ gọi đến số báo cảnh sát.
Đương nhiên tôi không thực sự báo cảnh sát.
Bởi vì một khi cảnh sát phát hiện ra camera giám sát tôi đã lắp đặt ở lầu trên, thì sẽ gây cho tôi không ít phiền phức.
Tôi cố ý tránh mặt bà chủ nhà, đi đến bên cửa sổ, rồi bắt đầu màn trình diễn của mình.
"Có phải đồng chí cảnh sát không? Căn phòng số 14, khu chung cư Cúc Viên xảy ra án mạng.
"Nạn nhân là chủ nhà trọ của tôi, vợ của chủ nhà trọ đang ở nhà tôi, điện thoại của cô ấy hỏng rồi, tôi báo giúp cô ấy.”
"Vâng, được ạ, tôi hiểu, xin các anh hãy đến càng sớm càng tốt."
Tôi giả vờ cúp điện thoại.
Sau đó nói với bà chủ nhà rằng, do trời mưa lớn, đường sá ngập nặng.
Giao thông gần như đã tê liệt.
Cảnh sát nhất thời không thể đến kịp.
Để chúng ta tạm thời ở trong phòng chờ tin tức.
Người phụ nữ nghe xong khóc càng thảm hơn, cô ấy bất lực gật đầu.
Rồi nói ra một câu đầy ẩn ý.
"Cho dù cảnh sát có đến, e rằng cũng chẳng thấm vào đâu."
Tôi nhíu mày, rồi hỏi cô ấy tại sao lại nói vậy.
Người phụ nữ vừa nức nở vừa nói: "Kẻ đã g.i.ế.c chồng tôi, căn bản không phải là người, chồng tôi… có thể đã bị ma nhập."
"Bị ma nhập sao?"
"Đúng vậy, gần đây, tôi phát hiện mình hình như bị theo dõi, kẻ theo dõi tôi không phải là người, mà là một... hồn ma treo cổ."
Lời nói này của bà chủ nhà nghe rất quen tai.
Phải rồi, tối qua tôi đã nghe trong bút ghi âm.
Tôi vội vàng hỏi người phụ nữ, cái hồn ma treo cổ mà cô ấy nói rốt cuộc là thứ gì.
Kết quả, bà chủ nhà nói với tôi, đó là một t.h.i t.h.ể nữ bị treo cổ.
Bà chủ nhà nói, cô ấy thường xuyên nhìn qua mắt mèo, thấy bên ngoài cửa phòng, treo lủng lẳng một t.h.i t.h.ể nữ.
Nghe xong lời người phụ nữ, tôi lập tức chìm vào suy tư.
Chủ nhà trọ, kẻ áo đen trong tủ quần áo, cũng đều từng bị thứ gì đó bên ngoài cửa dọa sợ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuoc-phim-doat-menh/chuong-6.html.]
Chẳng lẽ, thứ họ nhìn thấy qua mắt mèo, chính là cái hồn ma treo cổ mà người phụ nữ nói tới?
Thật sự có chuyện tà dị đến vậy sao?
Ngoài cửa sổ, mưa càng lúc càng lớn.
Tôi vừa đóng chặt cửa sổ thì đột nhiên một tiếng sấm sét kinh hoàng ập đến.
Bà chủ nhà sợ hãi đến mức trực tiếp chui vào lòng tôi.
Tôi nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng cô ấy, rồi nói: "Chắc cảnh sát đến đây còn cần chút thời gian nữa, hay là tối nay chị cứ tạm thời ở lại nhà em đi, chúng ta cũng tiện nương tựa nhau."
Người phụ nữ nhìn cơn mưa lớn ngoài cửa sổ, mắt đỏ hoe, cảm kích gật đầu.
Cô ấy vừa mất chồng, đúng là đã mất đi chỗ dựa lớn nhất.
Lúc này cô ấy không nơi nương tựa, dáng vẻ đáng thương ấy thật sự khiến người ta đau lòng.
Trong mắt cô ấy, tôi đã trở thành người em gái thân thiết nhất của cô ấy.
Sau một hồi được tôi trấn an, tâm trạng của bà chủ nhà đã dần ổn định lại.
Lúc này có vội cũng chẳng ích gì, tôi bảo cô ấy đi vệ sinh cá nhân trước, rồi nghỉ ngơi một lát.
Bà chủ nhà chỉ im lặng gật đầu, lặng lẽ nghe theo sắp xếp của tôi.
Tôi tìm cho người phụ nữ quần áo để thay.
Dáng người cô ấy khá tương đồng với tôi, mặc quần áo của tôi chắc chắn cũng rất đẹp.
Trong phòng chỉ có một chiếc giường, chúng tôi không tránh khỏi việc phải ngủ chung giường.
Trong camera giám sát, gần như mỗi đêm tôi đều canh chừng cô ấy ngủ.
Đêm nay ngủ chung, coi như là lần tôi ở gần cô ấy nhất.
Chỉ tiếc là trong tủ quần áo còn trốn một cái bóng đèn khiến tôi cảm thấy rất không thoải mái.
Tuy nhiên, gã trong tủ quần áo cũng coi như được mở mang tầm mắt rồi.
Có thể nhìn tận mắt hai đại mỹ nữ ngủ ở khoảng cách gần như vậy, cũng không uổng công ông ta đến đây một chuyến.
Bà chủ nhà dù sao cũng mới quen tôi không lâu, ngủ chung giường vẫn có chút ngượng ngùng.
Cô ấy quay lưng lại với tôi, co người lại, thở rất nhẹ, bất động.
Đúng lúc tôi tưởng cô ấy đã ngủ say.
Thì cô ấy đột nhiên xoay người lại, hỏi tôi một câu.
"Em gái, nhà em có chuột sao? Chị hình như... nghe thấy tiếng động trong tủ quần áo."
Tôi bị cô ấy hỏi đến ngây người, vội vàng giả vờ sợ hãi nói: "A, không phải chứ! Em sợ chuột nhất, biết làm sao bây giờ?"
Người phụ nữ vội vàng ôm lấy tôi.
"Đừng sợ, đừng sợ, có chị đây rồi, chỉ tiếc là con mèo của chị lại chạy đi đâu mất rồi, nếu nó ở đây thì tốt biết mấy."
--------------------------------------------------