Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tiểu Hầu Gia

Chương 110

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lệnh cấm rượu trong quân cũng không quá thuận lợi, nhưng có Tiền phó tướng cùng mấy Tướng lĩnh quanh năm đóng quân nơi đây áp chế, qua hai tháng, tuy rằng vẫn còn một số không sợ chết, nhưng ít ra bên ngoài lại không còn ai dám phạm lệnh cấm.

Nhưng Lạc Kiêu vẫn chưa hài lòng với loại tình huống này, nếu như ở thời kỳ hòa bình, hắn còn có thể chờ thêm một đoạn thời gian để trừ tận gốc tật xấu ở một phương diện nào đó có thể xem là đòn trí mạng trong quân, nhưng mà, tình trạng hiện tại của Đại Càn cũng không cho phép toàn bộ quân đội đóng giữ biên cảnh có nửa phần buông lỏng.

Cùng chúng phó tướng, tham lĩnh, tham tướng thảo luận một phen, cuối cùng Lạc Kiêu định ra một pháp liên đới*. Nếu như trong doanh trướng có người uống rượu bị tra ra, toàn bộ binh sĩ trong doanh đều phải phạt hai mươi quân côn, lại bỏ quân tịch, trục xuất về quê; binh sĩ tố giác người uống rượu, tức thì toàn bộ doanh trướng được ghi quân công.

(*một người phạm tội, cả nhà bị vạ lây, thời xưa)

Phương pháp này vừa ra, không thể không nói là toàn quân doanh đều là một mảnh kêu thảm. Nhưng chưa đầy một tháng, trong quân ngược lại chưa có người phạm vào lệnh cấm.

Thiếu đi những thứ rượu vàng tê liệt đầu óc kia, tinh thần diện mạo của đội quân vô cùng tốt, sức chiến đấu quả thật cũng là trong lúc vô tình tăng lên không ít. Lúc sau, Lạc Kiêu lại căn cứ vào binh chủng khác nhau trong quân, một lần nữa cùng các Tướng lĩnh định ra phương án huấn luyện cùng tác chiến, trước sau hao phí như thế gần năm tháng, mới đánh bóng đội quân thành bộ dạng bản thân tương đối hài lòng.

Phương án huấn luyện mà Lạc Kiêu định ra vô cùng hà khắc, cùng tình trạng nuôi thả của mấy đời tướng quân lúc trước quả thật là cách biệt một trời một vực. Ngay cả mấy lão binh đã sống lâu trong quân, dưới tình trạng huấn luyện đó cũng không khỏi cảm thấy mệt mỏi. Mấy ngày trôi qua, trong quân có bất mãn với Lạc Kiêu dĩ nhiên không cần nhiều lời.

Nhưng những bất mãn này cũng không kéo dài được mấy ngày, bọn họ lại phát hiện, Lạc Kiêu làm một tướng quân, không phải thời điểm chiến tranh, hắn rồi lại đảm đương hai khoản huấn luyện của kỵ binh cùng bộ binh, trừ cái đó ra, hắn còn xử lý quân vụ, căn cứ tình hình thực tế trong quân, tùy thời điều chỉnh cường độ cùng kế hoạch huấn luyện. Gánh vác trách nhiệm lớn với cường độ cao như vậy, một thiếu niên còn chưa nhược quán (~20t) như Lạc Kiêu vậy mà còn có thể tinh thần sung mãn đứng ở trước mặt bọn họ, này là một loại thực lực mạnh mẽ đến nhường nào đã không cần nhiều lời.

Huống hồ, liên đội được qua tay Lạc Kiêu, không nghi ngờ chút nào, năng lực tác chiến toàn đội đều được nâng cao đến cực hạn. Thậm chí có vài lão binh kinh nghiệm phong phú sau đó lại phát hiện, từ sau khi Lạc Kiêu đến với đội quân này, mỗi lần bọn họ cùng Bắc Vực bên kia đụng độ, liên đội do Lạc Kiêu đích thân điều giáo, so với những liên đội khác, số lượng thương vong lúc nào cũng thấp nhất.

Dần dà, âm thanh bất mãn trong quân đối với Lạc Kiêu càng ngày càng ít, một vài chiến dịch quy mô nhỏ Lạc Kiêu dẫn theo ba trăm kỵ binh, một nghìn bộ binh do bản thân điều giáo ra khỏi cổng thành nghênh chiến, cuối cùng chiến tích chỉ có mười mấy người bị thương nhẹ, ba người trọng thương, không một người chết trận quả thật khiến cho người này triệt để trở thành vị Tướng quân trẻ tuổi người người ủng hộ.

Trước khi đến Lưu Châu, Bình Tân Hầu từng khẳng định dựa vào khả năng của Lạc Kiêu, ba năm nhất định có thể làm ra môt đội quân của mình, nhưng lúc này thời gian thậm chí chưa đủ hai năm, Lạc Kiêu vậy mà đã thành công đứng vững tại Lưu Châu, đem  Lưu Châu vốn là nơi yếu kém nhất của phương bắc đúc thành một khối sắt, tạo ra một đội Thiết quân chân chính. (*Đội quân thiện chiến, dũng mãnh.)

Ngày tháng hai, chính là thời điểm lạnh lẽo, rồi lại không có tuyết rơi, chỉ có từng trận gió lạnh liên tục thổi qua, xuyên qua quần áo dường như muốn chui cả vào da thịt.

Trương Hữu Đức đi ngược gió, khuôn mặt bị lạnh đến đỏ bừng, ông cũng không nói gì chỉ ấn lại mũ cúi đầu dọc theo hành lang đi vào bên trong, thẳng đến khi ở trước thư phòng, lúc này mới dừng bước chân, đưa tay gõ cửa, nghe bên trong phát ra một tiếng “Đi vào”, vội vàng cất bước vào trong.

Trong thư phòng có địa long, ấm áp đến độ cùng với bên ngoài giống như là hai thế giới. Trương Hữu Đức thở ra một hơi: “Trời này ra ngoài một chuyến, dường như muốn đông luôn cả mệnh.” Lập tức đi lên vài bước, đến trước thư án của Văn Nhân Cửu mới dừng lại, sau đó móc ra một phong thư từ trong ngực đưa qua, thấp giọng: “Điện hạ, thư của Thế tử gia.”

Bàn tay cầm bút của Văn Nhân Cửu rồi lại không ngừng, chỉ là trong lúc phê duyệt tấu chương chậm chạp nâng mắt nhìn qua bức thư kia, sau đó lại hạ mắt xuống, gật đầu nhẹ đến mức gần như không thể nhận ra, thản nhiên nói: “Đặt ở đây đi.”

Trương Hữu Đức nhìn bộ dạng bình thản không nửa điểm gợn sóng của Văn Nhân Cửu, cảm thấy hai năm qua Văn Nhân Cửu càng lúc càng không thích bộc lộ ra cảm xúc, ngay cả ông cũng càng ngày càng không thể nắm được tâm tư của chủ nhân nhà mình rồi.

Rõ ràng chủ tử nhà mình lúc này hẳn là cực kỳ vui mừng, như thế nào dù ông có nhìn sao đi nữa, cũng đều nhìn không ra?

—— Nếu không phải mỗi lần Bình Tân Thế Tử gửi thư tới chủ tử nhà mình xem xong đều cất vào hộp, khóa lại trong ngăn tủ không vứt đi, chỉ sợ ông còn cho rằng Thế tử rời đi lâu rồi, chủ tử nhà mình hiện tại không thích gặp Thế tử nữa.

Trương Hữu Đức đứng trong phòng một chốc, hàn ý trên người đã đi hơn nửa, đến bên cạnh Văn Nhân Cửu thấy mực gần hết, liền nhanh chóng đưa tay giúp y mài mực, miệng nói: “Năm trước Lưu Châu giao chiến với Bắc Vực, Thế tử có lẽ bận rộn chiến sự, đã gần nửa năm không gửi thư về, lúc này có thư, Điện hạ không mở ra nhìn một cái?”

Văn Nhân Cửu khép lại tấu chương trên tay, nhàn nhạt hỏi: “Ngươi muốn nhìn một cái?”

Trương Hữu Đức thử dò xét: “Nô tài cũng không phải muốn đọc thư của Thế tử cho Điện hạ, chỉ có điều, biên cảnh hoàn cảnh ác liệt gian khổ, Thế tử ở chỗ kia, rồi lại không biết có từng bị thương.”

Văn Nhân Cửu không đáp, chỉ như trước hạ mắt xử lý công vụ, chính là nhìn cũng không nhìn phong thư Trương Hữu Đức đặt trên thư án lấy một cái.

Trương Hữu ĐỨc thấy bộ dạng này của Văn Nhân Cửu, biết mình có khuyên thế nào cũng không được, dứt khoát không nhiều lời, an an phận phận đứng bên cạnh Văn Nhân Cửu, chuyên tâm mài mực cho y.

Hai người một đứng một ngồi, thẳng đến khi mặt trời dần lệch về tây, lúc này mới thoáng nghỉ ngơi một chút.

Trương Hữu Đức thấy Văn Nhân Cửu gác bút, liền mở miệng hỏi: “Điện hạ có muốn nô tài xuống dưới cho người dọn đồ ăn lên?”

Văn Nhân Cửu vuốt cằm đáp: “Cô chờ ở đây, dọn đến thư phòng là được.”

Trương Hữu Đức vội vàng gật đầu, sau khi ra khỏi thư phòng, cẩn thận đóng kỹ lại cửa cho y, sau đó liền rời đi. Vì vậy, cả thư phòng chỉ còn lại một mình Văn Nhân Cửu.

Y ngồi trên ghế dựa, cũng không động, ánh mắt rơi xuống lá thư trên thư án, như là đang trầm tư gì đó, rồi lại giống như không nghĩ gì, qua hồi lâu, hàng mi của y bỗng nhúc nhích, ngay sau đó, bàn tay rũ xuống thành ghế cũng chuyển động, chậm rãi đưa tay cầm bức thư tới.

Chữ viết trên thư mạnh mẽ hữu lực, mang theo một loại bá đạo không hề giấu giếm hoàn toàn bất đồng với nụ cười của Lạc Kiêu.

Vẫn là phong cách của hắn, cả phong thư chỉ rải rác vài câu, cung kính, quy củ, một chút hàn huyên cũng không có.

Văn Nhân Cửu đọc lại lần nữa, chính là ngay cả ẩn ý giấu đầu thơ* lúc trước cũng không có, đặt thư xuống bàn, lúc này mới thật sự là mặt âm trầm. Đôi mắt như màn đêm đen hơi híp lại, sâu bên trong dường như có thứ gì đó đang sôi trào.

(*Nguyên văn tàng đầu thi 藏头诗  chữ đầu mỗi câu được đọc lên đều nhắn nhủ một tư tưởng đặc thù nào đó của tác giả.)

Được. Được. Nói là năm năm, hiện tại cùng lắm chỉ hơn hai năm, thì đã thế này rồi.

Lạc Tử Thanh, ngươi ngược lại là có can đảm!

Văn Nhân Cửu mím môi cười lạnh một tiếng, duỗi tay cầm lên bức thư kia liền muốn vò rồi vứt đi, chỉ có điều đã nắm trong tay rồi, lúc ném nhưng lại ngừng.

Phiền muộn nhíu mày nhìn tờ giấy trong tay, qua hồi lâu, lại khôi phục biểu lộ lãnh đạm của bản thân, quay người từ trong ngăn kéo lấy ra một hộp nhỏ, sau đó tiện tay ném tờ giấy vào hộp, mắt không thấy tâm không phiền.

Chỉ là trong lòng vẫn có thứ gì đó không yên, rõ ràng đã khóa hộp bỏ vào trong ngăn tủ, ngồi im thật lâu, rồi lại vẫn đứng lên mở ra ngăn tủ, lấy ra phong thư cách nửa năm mới nhận được, cầm lên đọc lần nữa.

Như trước chỉ rải rác hơn trăm chữ. Sạch sẽ, rành mạch. Ngắn gọn đến rối tinh rối mù.

Văn Nhân Cửu cảm thấy có chút phiền muộn, nhưng lại nói không nên lời rốt cuộc là vì cái gì mà phiền muộn.

Là vì thái độ lãnh đạm của Lạc Kiêu?

Không, Lạc Kiêu là thần tử quan trọng nhất của y, nếu như hắn thật sự bỏ qua những ý niệm không nên có kia, đối với hai người bọn họ mà nói, đều chỉ có tốt hơn. Y vui còn không kịp, vì cớ gì lại phiền muộn?

Đây là vì cái gì?

Văn Nhân Cửu nghĩ một chốc, không có đáp án, lông mày nhưng lại càng nhíu chặt, tiện tay xoa nhẹ bức thư kia, quay người lại cất nó vào hộp.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 110
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...