Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tiểu Hầu Gia

Chương 35

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Văn Nhân Cửu này vừa xuất hiện, tầm mắt của mọi người đều bị y hấp dẫn. Con ngươi Lạc Kiêu hơi động, nhìn mặt y, môi khẽ mấy máy, nhưng cũng không dám nói gì, chỉ hơi nghiêng người, dùng một chỗ đứng mang theo một chút ý tứ bảo vệ đầy tinh tế cùng Văn Nhân Cửu sóng vai một chỗ.

Hoàng hậu bất động thanh sắc quét một vòng trên người y, thấy sắc mặt y mặc dù trắng bệch,nhưng ngược lại không hề có dấu hiệu trúng độc, trên mặt cũng không biết là thở phào nhẹ nhõm haylà cái gì khác, chỉ mang theo nụ cười tiến lên một bước, kéo tay y qua, vỗ nhẹ, nói: “Thái tử nói lời này quá xa lạ rồi, Bổn cung dù thế nào cũng xem là mẫu hậu của con, giữa mẫu tử có cái gì thứ lỗi hay khôngthứ lỗi đây?”

Lại cẩn thận đưa mắt nhìn y một lượt, trấn an nói: “Lúc trước nghe nói con bị bệnh, bổn cung vẫn đanglo lắng, nhưng hiện tại nhìn có vẻ khỏe hơn rồi? Thái y đã đến nhìn chưa? Mời thái y nào?”

“Sáng nay Thế tử đã gọi thái y tới đây xem cho Cô,” Văn Nhân Cửu đáp, “Gọi Tiền thái y. Chỉ là phát sốt bình thường mà thôi, đã kê phương thuốc, thuốc cũng đã uống, qua tiếp hai ngày nữa,hẳn là thân thể của Cô không còn gì đáng ngại.”

“Vậy thì tốt rồi, vậy thì tốt rồi.” Hoàng hậu nở nụ cười, đưa tay vỗ vỗ ngực mình, “Vậy, Bổn cung liền an tâm.”

Văn Nhân Cửu buông mi, thấp giọng nói: “Chỉ trách thân thể nhi thần không được tốt, chính là lại khiến Hoàng hậu đang bệnh lại còn vì nhi thần phí tâm.”

Thục phi ở một bên nhìn Văn Nhân Cửu cùng Hoàng hậu mẫu tử từ hiếu (*m ẹ hiề n con hiếu ), một bộ dạng vui vẻ, khinh thường bĩu môi, sóng mắt chuyển một cái, lạnh lùng cười nói: “Hơn hết là bệnh của Thái tử không có gì đáng ngại, cũng không uổng công tỷ tỷ cùng Bổn cung hôm nay cố ý đi một chuyến này rồi.” Nói xong, chỉnh lại tóc, thấy không còn gì náo nhiệt để xem, lập tức không còn hứng thú, cũng không nguyện ở lại Đông Cung này, “Nhìn cũng đã nhìn, tuy rằng Thái tử chỉ nói là phát sốt bình thường, nhưng tóm lại bệnh nhẹ cũng không thể lơ là, vẫn là phải điều dưỡng thân thể cho tốt.”

Miễn cưỡng nâng mắt, nhìn qua chỗ Hoàng hậu: “Vậy Bổn cung cũng không ở lại chỗ này quấy rầy…chỉ là không biết tỷ tỷ có muốn trở về cùng muội muội hay không?”

Hoàng hậu tới Đông Cung một chuyến này vốn để cầu một cái an tâm, lúc này thấy tình cảnh của Văn Nhân Cửu dường như cũng không có gì không tốt, lập tức trong lòng an tâm rất nhiều, tuy rằng chán ghét tư thái làm việc cùng cách nói chuyện càn rỡ của Thục phi, nhưng không hề lộ ra ngoài, cười cười gật đầu lên tiếng: “Thục phi muội muội đã nói như vậy, Bổn cung như thế nào còn ở lại Đông Cung quấy rầy Thái tử dưỡng bệnh? Đi thôi.”

Nói xong, lại nhẹ nhàng dặn dò Văn Nhân Cửu vài câu, trách Mặc Lan một phen, sau đó dẫn theocung nữ thái giám của mình, xoay người, cứ như vậy rời khỏi Thanh Lan Điện của Văn Nhân Cửu.

Thục phi nhìn Hoàng hậu diễn xuất chu toàn tỉ mỉ, cười lạnh một tiếng, nói với Văn Nhân Cửu bên kia: “Thái tử nhất định phải bảo trọng thân thể, Hoàng cung này lớn như vậy, ngưu quỷ xà thần* gì đều có, cẩn thận đừng đụng phải kẻ tiểu nhân!”

(*牛鬼蛇神 đầu trâu mặt ngựa, yêu ma quỷ quái,nói chung là kẻ xấu.)

Hai mắt Văn Nhân Cửu vẫn rũ xuống như trước, nghe Thục phi nói, khuôn mặt như ngọc không chút biểu tình, chỉ cung kính đáp: “Đa tạ Nương nương chỉ điểm.”

Thục phi thấy bộ dạng lạnh như băng trầm như nước của Văn Nhân Cửu, cảm thấy không có ý nghĩa, khoát tay áo, siết chặt khăn trong tay, không chút vui vẻ hô một tiếng: “Như Mạt, đi thôi, đưa Bổn cung quay về Phong Hà Điện.”

Thục phi vừa nói xong, Như Mạt vẫn luôn cúi thấp đầu theo sau nàng hơi nâng đầu lên, ánh mắt lướt qua Thục phi đảo một vòng trên người Lạc Kiêu cùng Văn Nhân Cửu, sau đó dừng lại một chốc ở trên mặt Lạc Kiêu, mới lần nữa hạ mắt, đáp lại một tiếng “Vâng”, sau đó liền theo sát Thục phi, quay người cũng đi ra Thanh Lan Điện.

Văn Nhân Cửu đưa mắt nhìn theo đoàn người Thục phi ra khỏi viện tử, quay đầu, thấy Lạc Kiêu đang nhìn theo Như Mạt lộ vẻ đăm chiêu, híp mắt, thản nhiên hỏi: “Sao vậy, ngươi nhìn trúng nha đầu bên cạnh Thục phi kia?”

Lạc Kiêu nghe thấy giọng nói này, cúi đầu nhìn Văn Nhân Cửu, đưa tay nhẹ nhàng đỡ vai người kia,cau mày có chút lo âu hỏi: “Người đã uống hết thuốc hoàn Tiền thái y để lại chưa?”

Văn Nhân Cửu thấy Lạc Kiêu không trả lời câu hỏi lúc trước của y, mắt tối lại, bờ môi xinh đẹp rồi lại hơi nhếch lên: “Nha đầu kia gọi là gì a… Như Mạt? Tuy rằng nhìn cũng có vài phần tư sắc, nhưng tuổi tác cũng không tránh khỏi hơi lớn. Nếu như ngươi muốn, giữ lại làm nha hoàn thông phòng* cũng có thể a.”

(*nha hoàn địa vị tối cao, bởi vì ban đêm dễ dàng hầu hạ chủ nhân, cho nên phòng ngủ của nàng thông với phòng ngủ của chủ nhân. )

Lạc Kiêu rồi lại hoàn toàn không để ý lời nói của Văn Nhân Cửu, chỉ trầm thấp nói một câu: “Thái tử đắc tội,” liền đưa tay sờ trán y. Quả nhiên, tuy rằng trên mặt không hiện, nhưng đã sớm nóng hổi, sờlên, lại so với ban sáng còn muốn phỏng tay vài phần.

Con ngươi âm trầm, nhanh chóng vòng tay bế ngang Văn Nhân Cửu lên, vội vã tiến vào phòng trong.

Bởi vì “Thanh Mai Lệ” kia, cân bằng trong thân thể Văn Nhân Cửu thật vất vả được Tiền thái y dùng thuốc điều dưỡng đã hoàn toàn bị phá vỡ, thời điểm này vẫn phải phụ thuộc vào những thuốchoàn kia, tuy rằng có thể khiến thần trí y tạm thời tỉnh táo một chút, nhưng sau đó lại không thể không gánh chịu hậu quả nghiêm trọng hơn.

Văn Nhân Cửu được Lạc Kiêu bế vào phòng, cẩn thận đặt xuống giường, híp mắt nhìn Lạc Kiêu vẻ mặt lo lắng, bộ dạng vội vàng phân phó tiểu cung nữ hầu hạ trong phòng cái gì đó, trong lòng không hiểu sao có vài phần khoái ý (*sảng khoái).

“Điện hạ, ráng nhịn chút nữa, thần đã bảo cung nữ đi mời Thái y đến.” Sau khi Lạc Kiêu phân phótừng việc từng việc xong, mới lần nữa ngồi xuống bên giường Văn Nhân Cửu, đưa tay chẹn lại góc chăn màn cho y, trầm trầm nói với y.

Văn Nhân Cửu khẽ nhướng mày, như có như không cong môi, vẫn không chịu buông tha đề tài kia: “Cô nói… Ngươi thật sự vừa ý nha đầu bên cạnh Thục phi rồi sao? A, Thế tử đã đến tuổi này, muốn thông phòng cũng không kỳ quái, chỉ có điều, Cô nhìn cũng không thấy nha đầu kia có điểm gì tốt. Nếu như ngươi thật sự muốn... Không bằng chọn một trong hai nha đầu Mặc Lan Mặc Liễu a. Cô thấy, hai nha đầu này, cũng không kém Như Mạt kia là bao.”

Lạc Kiêu rốt cuộc dở khóc dở cười mở miệng: “Điện hạ tốt của thần, người chính là chủ tử, nói chuyệncũng phải nói chút đạo lý. Thần lúc này đã từng nói qua nhìn trúng nha đầu bên cạnh Thục phi?”

Văn Nhân Cửu im lặng nhìn hắn, đôi mắt trắng đen rõ ràng bởi vì sốt cao mà hơi hiện lên màu đỏ: “Vậy hồi nãy ngươi cứ nhìn chằm chằm vào nàng ta làm chi? Cô ngược lại thật sự là lần đầu tiên nhìn thấy Thế tử để bụng tới một nữ tử như vậy.”

Lạc Kiêu đi đến một bên, vắt một cái khăn ẩm phủ lên trán Văn Nhân Cửu, bất đắc dĩ nói: “Thần chỉlà nhìn thấy tướng mạo của nha đầu bên cạnh Thục phi kia không giống với người Đại Càn, mới cố ýnhìn kỹ một chút thôi. Điện hạ người lại nghĩ đến nơi nào!”

“… Thật sự?” Văn Nhân Cửu bởi vì có khăn lạnh phủ trên trán, vẻ mặt khoan khoái mấy phần.

“Thật sự.” Ngón tay Lạc Kiêu như có như không lướt qua mắt Văn Nhân Cửu, “Đại trượng phu không lập nghiệp như thế nào thành gia?” Khẽ mỉm cười, “Trước khi Điện hạ có thể du ngoạn sơn thủy, thần tuyệt đối sẽ không nghĩ đến chuyện tư tình nhi nữ của bản thân.”

Văn Nhân Cửu nâng mắt, bỗng nhiên nở nụ cười: “Nếu như Cô đến nhi lập chi niên* mới có thể đăng vị?”

(*30 tuổi, thời kỳ lập nghiệp)

“Thần đây liền chờ Điện hạ đến nhi lập chi niên.” Lạc Kiêu cũng cười, vẻ mặt nhàn nhạt, nhìn không ra là thật hay giả.

“Lời này của Thế tử, Cô nghe xong, thế nhưng lại muốn làm thật.” Ý thức của Văn Nhân Cửu bắt đầu mơ hồ, khóe môi ngược lại hơi cong lên, cuối cùng giọng nói cũng bắt đầu mơ hồ không rõ,“Nếu như sau này Thế tử đổi ý… vậy coi như là tội khi quân rồi.”

Lạc Kiêu lẳng lặng ngồi canh bên Văn Nhân Cửu, thẳng đến khi Văn Nhân Cửu hoàn toàn ngủ mêman, qua hồi lâu, mới cười khẽ, lên tiếng: “Thần, tuân chỉ.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tiểu Hầu Gia
Chương 35

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 35
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...