Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tiểu Hầu Gia

Chương 53

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chuyện thích khách bởi vì ba phen bốn bận đều không tìm ra chứng cứ, cuối cùng chỉ có thể để đó mặc kệ*. Hoàng hậu cũng bởi vì giám đốc bất lực (*trông coi đốc thúc.) (*không hiệu quả, k đắc lực), tự nguyện nhận phạt giảm nửa năm bổng lộc, mặt ngoài cũng coi như đã nói xong. Chỉ có điều, chuyện bên này đã tạm thời xem như rõ ràng, nhưng chuyện long bào Cẩm y vệ tìm thấy trong Vũ Lộ Điện của Hiền phi ngược lại nghiêm trọng hơn nhiều.

(*Nguyên văn 不了了之 bất liễu liễu chi: Thành ngữ Hán, chỉ sự việc không thể đi đến hồi kết, chỉ mang chuyện đó để qua một bên rồi mặc kệ, cứ thế coi như xong việc.)

Hiền phi xảy ra chuyện, phái Tả tướng dĩ nhiên hô to oan uổng, thề với trời đây tuyệt đối là có người vu oan hãm hại, ban ngày trên triều, thậm chí có người kích động, ý đồ lấy cái chết thể hiện trong sạch.

Chỉ có điều phái Đại hoàng tử lên tiếng chỉ trích bị người hãm hại, phe phái đại thần còn lại vốn có ý định làm ngơ dĩ nhiên là ngồi không yên. Tư tàng long bảo là tội lớn, này cũng không đảm đương nổi. Trên triều, nhất thời tranh luận kịch liệt*, người tới ta đi, chuyện long bào vẫn chưa rõ ràng, ngược lại liên lụy đến không ít chuyện xấu những đại thần khác lén lút làm ra.

(*Nguyên văn 唇枪舌战 thần thương thiệt chiến: ngôn ngữ biện luận sắc bén, tranh luận kịch liệt.)

Đối với tình cảnh hỗn loạn chuyển biến bất ngờ này, Đức Vinh Đế cũng dần không thể khống chế, cuối cùng, bị một câu chống đối của Lý Ngự Sử khiến bản thân trực tiếp giận đến phát bệnh, chính là một lần nằm trên giường liền nằm đến gần nửa tháng.

“Đã nhiều ngày như vậy, bệnh của Thánh thượng vẫn còn chưa khỏi?”

Văn Nhân Cửu đẩy cửa tiến vào thư phòng, nâng mắt liền thấy Lạc Kiêu đang cầm một binh thư ngồi trên ghế mây, khẽ mỉm cười nhìn về phía y.

Nhàn nhạt gật đầu về phía đó, đi thẳng tới thư án ngồi xuống, cầm bút chấm mực, một bên phê tấu, một bên nói: “Bề ngoài tuy nói chỉ là nhiễm phong hàn, thế nhưng hỏi ngự y bên kia, nhưng chỉ là suy đoán hàm hồ.” Hơi hạ mắt xuống, môi mỏng rồi lại cong lên, “Chỉ mới vài năm, Cô cùng lắm chỉ là treo một cái chức vị Thái tử, người muốn tính mạng Cô đã nhiều vô số kể, huống chi là ——”

Lời đã hết, ý tứ trong đó thật sự rõ ràng.

Lạc Kiêu gật đầu, đưa tay giao binh thư cho cung tỳ đứng bên, chậm rãi đi đến bên người Văn Nhân Cửu, quen thuộc mài mực cho y, nói: “Dù sao triều đình trước đó có quá nhiều liên lụy, nếu không phải Thánh thượng bị bệnh một trận này, rồi cũng không biết hôm nay sẽ biến thành cái dạng gì.”

Văn Nhân Cửu nhếch môi không lên tiếng, chỉ là vẻ mặt nhàn nhạt tiếp tục lật tấu trong tay.

Lạc Kiêu thấy vẻ mặt Văn Nhân Cửu, cười thở dài: “Mỗi lần Thánh thượng phát bệnh, phần lớn chính sự đều giao cho Đại thần nội các* cùng đứng đầu Tả tướng. Nhưng lần này một phái Tả tướng đã chịu khổ trước đó, mà về sau Thái tử cũng bắt đầu vào triều. Mấy phái tranh giành cướp đoạt, quyền hành này quanh đi quẩn lại, cuối cùng lại rơi xuống người Hữu tướng.”

(*内阁 phụ tá nhà vua, chuyên trách giải quyết các công việc về văn thư, giấy tờ như xét duyệt các văn bản trước khi trình lên vua, làm phiếu nghĩ, thư bài, soạn các bản phúc đáp, kính sao bản vua phê, phụng sao lời chỉ dụ, sao lục phát giao công văn, coi giữ ấn tín, kiềm ký, long bài, lưu giữ châu bản, và các ngự chế thi văn v.v.)

“Những huynh đệ kia của Cô…” Đặt những tấu đã phê xong qua một chỗ, Văn Nhân Cửu bỗng ngửa đầu cười mà như không cười nhìn Lạc Kiêu. Sau khi loại bỏ độc tính, mặt của y không còn giống như lúc trước không chút huyết sắc —— nhưng vẫn trắng nõn như cũ, trong veo tựa lãnh ngọc, con ngươi màu đen rồi lại giống như màn đêm, chính là không cười, chỉ nhìn thoáng qua, phảng phất có một loại xinh đẹp bức người.

Lạc Kiêu vô thức bất động thanh sắc mà nhìn thẳng vào đôi mắt của Văn Nhân Cửu, sau đó, hắn liền nghe thấy giọng nói lạnh lùng trong trẻo của người kia: “Chẳng qua là đã kéo dài đến ngày hôm nay, có lẽ cũng là đã đến cực hạn. Nghĩ rằng cũng không còn lâu nữa, thân thể Thánh thượng cũng nên chuyển tốt. Từ này về sau, tình cảnh của Cô sợ là sẽ càng thêm vi diệu.”

Lạc Kiêu nhìn mực nước dưới tay dần đầy, khẽ mỉm cười nói: “Vậy thì thế nào? Chỉ cần Bình Tân Hầu phủ một ngày còn tồn tại, phụ thân cùng thần tuyệt đối sẽ không để cho Điện hạ nửa điểm tổn thương.”

Văn Nhân Cửu hơi nheo mắt nhìn sườn mặt của Lạc Kiêu, sau đó lật ta một quyển tấu khác, qua hồi lâu mới nói: “Nếu là bỏ qua Bình Tân Hầu phủ, chỉ một mình Lạc Tử Thanh ngươi, vậy thì thế nào?”

Lạc Kiêu cúi đầu nhìn Văn Nhân Cửu. Ánh mặt trời đã có chút mãnh liệt, xuyên qua cửa sổ hé mở miễn cưỡng rọi vào, khiến cho khuôn mặt quanh năm băng tuyết của Văn Nhân Cửu cửu mang theo một loại màu sắc ấm áp kỳ lạ. Lạc Kiêu cảm thấy tiếng trống lúc trước tại thời khắc này đã biến mất hoàn toàn, đồng thời, một thứ không thể diễn tả bằng lời chậm rãi dâng lên.

Để xuống nghiên mực trong tay, chậm rãi đi đến bên cửa sổ, đưa tay đẩy ra toàn bộ cánh cửa đang khép hờ. Chính là giữa trưa thời điểm mặt trời chói chang nhất, hải đường bên ngoài nở kín một sân.

Ánh mắt Văn Nhân Cửu rơi xuống người Lạc Kiêu. Y nhìn hắn xoay người qua, bởi vì ngược sáng, biểu lộ trên mặt hắn cũng không được rõ ràng, nhưng giọng nói vẫn y hệt trong trí nhớ, thanh nhuận ôn hòa.

“Chủ tại thần tại, chủ tử thần vong.” Lạc Kiêu cũng nhìn vào khuôn mặt Văn Nhân Cửu, suy nghĩ rồi lại có chút vẩn vơ, hắn hạ mắt xuống, nói: “Nếu chỉ có một mình thần, thần sẽ vì Điện hạ chiến đấu đến một giọt máu cuối cùng, không thể sống một mình dù chỉ một phút chốc.”

Văn Nhân Cửu nghe lời Lạc Kiêu nói, mi dài rũ xuống, ngược lại cũng không nhìn ra tâm tình y thế nào, chỉ thản nhiên nói: “Đang êm đang đẹp, nói cái gì mà chết hay không chết. Cô muốn, là ngươi còn sống sờ sờ đứng ở bên cạnh Cô, giúp Cô bảo vệ tốt Đại Càn này —— Nắng quá chói, đâm đến mắt Cô đau. Tử Thanh vẫn là đóng cửa lại đi.”

Lạc Kiêu khẽ giật mình, thuận tay khép lại cửa, miệng lại nói: “Điện hạ như thế nào đột nhiên gọi tên của thần?”

Văn Nhân Cửu hạ bút phê tấu, tùy ý nói: “Tử Thanh không thích?”

Lạc Kiêu thầm thở dài một hơi, trên mặt rồi lại không tự chủ hiện lên vui vẻ chân thật: “Chỉ là sợ đảm đương không nổi.”

“Lúc trước ở ngoài, Tử Thanh gọi Cô ‘A Cửu’ cả một ngày cũng không cảm thấy gì a, lúc này lại thấy đảm đương không nổi rồi hả?” Văn Nhân Cửu ngẩng đầu nhìn Lạc Kiêu, nói: “Ngươi là thần tử của Cô, nhưng cũng là bằng hữu duy nhất khiến Cô công nhận. Cô đồng ý ngươi, ngày sau những lúc không có người ngoài, cũng không cần câu nệ khách khí với Cô như vậy —— ý trong lời này, Tử Thanh ngươi đã hiểu chưa?”

Trong mắt Lạc Kiêu xẹt qua cái gì đó, qua hồi lâu, cười gật đầu: “Vâng, thần đây liền cung kính không bằng tuân mệnh.”

Văn Nhân Cửu nhẹ nhàng nhướn mi, sau đó nhàn nhạt mở miệng: “Nếu đã biết, vậy còn không qua đầy tiếp tục mài mực cho Cô?”

Lạc Kiêu buồn cười thở dài một hơi, một bên đi đến một bên kéo dài giọng đáp: “—— Vâng.”

Đến chạng vạng tối, lúc này Lạc Kiêu mới ngồi kiệu về đến Bình Tân Hầu phủ. Vừa xuống kiệu, quản gia liền đến trước mặt Lạc Kiêu cười nói: “Thế tử ngược lại trở về đúng lúc, Hầu gia cũng vừa hồi phủ… Thế tử mau vào thôi, phu nhân đã cho người chuẩn bị đồ ăn, chỉ còn chờ Thế tử thôi.”

Mấy ngày trước Bình Tân Hầu đi luyện binh, bởi vì bất mãn bầu không khí phân tán trong quân, vì vậy liên tục mấy ngày không về phủ, nói là muốn triệt để chỉnh sửa quân kỷ một phen. Ngược lại không nghĩ tới hôm nay vậy mà trở về.

Lạc Kiêu gật đầu, về phòng thay một bộ quần áo, sau đó nhanh chóng đi tới đại sảnh, tập trung một chỗ với Bạch thị và Bình Tân Hầu.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 53
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...