Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tiểu Hầu Gia

Chương 61

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thời giam thấm thoắt, đảo mắt liền đến tháng tám.

Thời tiết Đế kinh vào tháng tám đã nóng có chút dữ dội, con ve mùa hạ nằm rạp trên nhánh cây, hướng về ánh mặt trời chói chang râm ran không ngừng không nghỉ, bỗng dưng phiền lòng.

Văn Nhân Cửu đang ở trong thư phòng rũ mắt đọc thư truyền tới từ biên cảnh Thú Châu, đúng lúc Trương Hữu Đức đẩy cửa đưa trà vào, thấy thế liền cười nói: “Là thư của Thế tử?”

Văn Nhân Cửu không đáp, đặt phong thư trong tay qua một bên, cầm bút chấm chút mực, suy tư một hồi, sau đó hạ bút viết hồi âm, qua hồi lâu mới mở miệng thản nhiên nói: “Chỉ là báo cáo cho Cô tình huống trong quân mà thôi.”

Trương Hữu Đức đặt trà xuống thư án của Văn Nhân Cửu, nhìn bộ dạng hồi âm của y, cười híp mắt nói: “Nô tài cũng chưa hỏi trong thư Thế tử viết gì a.”

Văn Nhân Cửu nâng mắt nhìn ông: “Ngươi gần đây miệng lưỡi ngược lại càng lanh lợi không ít.”

Trương Hữu Đức bật cười, đáp lại “Nô tài biết sai”, nhưng cũng không dám tiếp tục trêu ghẹo, chỉ lầm lũi cầm quạt đứng phía sau Văn Nhân Cửu, nhẹ nhàng quạt gió cho y.

“Nhưng cũng phải nói, Thế tử đến Thú Châu cũng hơn hai tháng rồi, thư gửi lại không ít. Ngược lại không biết tình huống bên kia rốt cuộc thế nào rồi.” Trương Hữu Đức đứng phía sau Văn Nhân Cửutrong chốc lát bỗng nhiên lên tiếng hỏi.

“Lạc Tử Thanh người kia… A.” Văn Nhân Cửu lẩm nhẩm cái tên này, hàng mi rũ xuống mắt y, người bên cạnh không thể nhìn ra trong đôi mắt kia ẩn chứa cảm xúc gì, chẳng qua là bên môi rồi lại lơ đãngtràn ra ý cười nhợt nhạt, “Suy cho cùng là chảy dòng máu của Lạc gia, so với ở trong Hoàng cung này,hắn ở nơi biên cảnh Thú Châu kia sợ là càng thêm như cá gặp nước rồi.”

Hạ bút trong tay, đợi đến khi mực trên giấy được gió thổi khô, cẩn thận gấp lại, bỏ vào bì thư, sau đómới quay người đưa cho Trương Hữu Đức: “Giúp Cô bảo người chuyển thư này đi a.”

Trương Hữu Đức đáp “Vâng” một tiếng, cũng không dám chậm trễ, cầm theo bức thư kia bước nhanh ra khỏi phòng.

Chờ đến khi Trương Hữu Đức rời khỏi, Văn Nhân Cửu vốn đang muốn tiếp tục phê duyệt tấuchương, nhưng phê duyệt không được bao lâu, khóe mắt liếc về lá thư của Lạc Kiêu, chần chờ trongchớp mắt, quỷ thần xui khiến, rồi lại nhịn không được đưa tay cầm bức thư kia lên đọc thêm mấy lần.

Đầu ngón tay xẹt qua giấy viết thư, nhìn những câu chữ tỏa ra mùi mực nhàn nhạt, Văn Nhân Cửu khẽ vuốt ve phía trên một lúc. Cùng sự khác biệt giữa người nọ với bề ngoài tuấn nhã thanh tú của văn thần, chữ Lạc Kiêu cũng là phóng khoáng, rõ ràng là chữ Khải chính tông, nhưng lại có thể nhìn ramột loại không bị trói buộc giữa những hàng chữ.

Nhưng câu chữ ngược lại cực kỳ ngắn gọn, không hơn trăm chữ, đơn giản thuật lại tình cảnh chiến đấu tại Tú Châu, cũng không còn lời nào khác.

Chính là một chữ cũng không.

Văn Nhân Cửu hơi rũ mắt, nhìn hơn trăm chữ trên bức thư, thật lâu, rồi lại giống như phát hiện ra cái gì, đột nhiên nheo lại đôi mắt. Đứng dậy đi về phía giá sách, từ trong hộp gỗ lấy ra một bức thư khác mà Lạc Kiêu gửi tới từ hơn một tháng trước, sau đó rút ra bức thư từ bên trong bì thư, nhanh như gió đọc lại một lượt, qua hồi lâu, lại lần nữa cất kỹ bức thư trên tay, vừa nhấc mắt, bên trong con ngươi đen nhánh hiếm khi biểu lộ tâm tình, lại hiện lên một chút vui vẻ hiếm thấy.

Lạc Tử Thanh a Lạc Tử Thanh!

Khóe môi Văn Nhân Cửu khẽ nhếch, nhẹ giọng lẩm nhẩm cái tên này, không biết suy nghĩ cái gì, lậptức trở lại trước thư án phê duyệt tấu chương.

Thú châu. Quân doanh.

“Trương tướng hiện tại ở nơi nào?” Lạc Kiêu mới từ chiến trường trở về, tung người xuống ngựa, tiệntay ngăn lại một binh sĩ liền lên tiếng hỏi.

Binh sĩ kia vội đáp: “Trương tướng quân cùng Triệu phó tướng, Tôn quân sư đang ở trong quântrướng của tướng quân.”

Lạc Kiêu đáp lại một tiếng, giao ngựa cho hạ sĩ, nói: “Trông chừng nó cho tốt”, sau đó đi thẳng về quântrướng của Trương Tín. Trong trướng mấy người tụ tập một chỗ, nhưng ai cũng không nói một câu, sắcmặt thoạt nhìn có vài phần trầm trọng.

Lạc Kiêu tháo mũ giáp cầm trong tay, tiến lên vài bước liền hỏi: “Ta từ chiến trường vừa về liền nghe nói, như thế nào, đói kém tại Thú Châu đã nghiêm trọng đến nhường này, Chu thái thú kia vẫn không chịu phát thóc cứu nạn như trước?”

Phó tướng Vương Mãng hừ một tiếng, mắng: “Đồ con rùa kia còn kém nhận đống tiền bạc gạo thóc kia làm cha rồi, như thế nào lại cam lòng cấp cha của mình ra!”

Tôn quân sư đè xuống bả vai Vương phó tướng, Vương phó tướng dùng sức vỗ bàn một cái, ngay sau đó thở dài một hơi, lại ngồi trở xuống.

“Lúc trước ngược lại có thả ra một lần lương thực, nhưng quầy cứu tế cũng chỉ mở được nửa ngày liền đóng, đi hỏi thử, bên kia chỉ nói lương thực của Thú Châu cung cấp cho nơi này của chúng ta, nơi đó của bọn họ nửa gạt gạo cũng không có,” Tôn quân sư trầm giọng nói: “Này vừa nói, cho dù người tin cómấy phần, nhưng truyền đi dù sao cũng ảnh hưởng đến danh dự của quân ta. Hơn nữa, thời gian lâu dài, tam nhân thành hổ*, chỉ sợ dân chạy nạn bạo động, ngược lại là cục diện khó có thể khống chế.”

(*  三人成虎: Ba người nói có cọp, thiên hạ cũng tin có cọp thật.  Một việc, dù cho sai lầm, nếu nhiều người cùng tin là như vậy thì cũng dễ khiến người ta đem bụng tin mà cho là phải.)

Trương Tín ngồi ở trước bàn, cũng là sắc mặt khó coi: “Nếu nói là lương thực của tên chó má kia, quả thật cũng đưa qua mấy lần. Nhưng lương thực đó, còn chưa đủ cho mấy vạn tướng sĩ của ta ăn được mười ngày! Lão ngược lại có thể đổi trắng thay đen, thật coi Bổn tướng quân không biết lão cấu kết với thương nhân trong châu, một mình đem lương thực ra ngoài bán giá cao, trung gian kiếm lời?!”

Lạc Kiêu mặt mày nặng nề, trong mắt lóe lên mấy phần tàn khốc, chậm rãi nói: “Triều đình đã hạ xuống văn thư, lệnh Thái thú Thú Châu mở kho giúp nạn dân —— suy cho cùng là trời cao Hoàng đế ở xa, cùng lắm chỉ là một Thái thủ nho nhỏ, lại cũng dám ở nơi này làm ra chuyện dối trên lừa dưới.”

Lại là một hồi trầm mặc, Vương phó tướng bỗng nhiên vỗ bàn đứng lên, phẫn nộ nói: “Cùng lắm thì lão tử mang binh vây quanh toàn bộ phủ Thái thú! Nếu đồ con rùa kia không nhả lương, lão tử liền một mồi lửa đốt phủ đệ của lão! Gác đao ở trên cổ lão, nhìn xem lão còn dám nói ra mấy lời chó má!”

“Tỉnh táo chút đi, đừng xúc động!” Tôn quân sư kéo lại Vương Mãng, nhíu mày nói: “Chu thái thú nhưthế nào cũng là mệnh quan triều đình, phía sau lại có Ngô tuần phủ làm chỗ dựa, nếu như ngươi thật sự đối với lão như vậy, ngày sau lão đến chỗ Thánh thượng vạch tội ngươi, nhưng cũng là có lý nói không ra* a.” (*Nguyên văn 有理说不清 hữu lý thuyết bất thanh.)

“Nhưng ——” Vương Mãng cắn răng, trên mặt đều là khuất nhục cùng không cam lòng.

“Tôn quân sư nói có lý, Vương phó tướng đi chuyến này thật sự có chút không phù hợp.” Lạc Kiêunhìn Vương Mãng, thản nhiên nói.

“Lạc tham lĩnh cũng nói như thế?” Vương mãng nhíu chặt lông mày.

Nhưng mà, ở chung mấy ngày qua, Trương Tín cùng Tôn quân sư rồi lại hiểu rõ tính tình của Lạc Kiêu, nghe hắn nói lời này, lập tức đã hiểu: “Ý của ngươi là...”

“Đến Thú Châu mấy ngày qua, vẫn luôn đối chiến với Man tộc, ngược lại đã quên mất đến thăm hỏi quan phủ của Thú Châu một phen.” Lạc Kiêu hạ mắt cười cười, nói, “Chỉ là hiện tại thoạt nhìn, thời cơnhưng chưa đến.”

Vương Mãng sững sờ, lập tức vỗ tay cười to: “Đúng, đúng, Lạc tham lĩnh là Bình Tân Thế Tử tôn quý, từ Đế kinh đường xa mà đến, cũng nên khiến đồ con rùa kia chiêu đãi một phen, làm tròn nghĩa vụ của địa chủ*!”

(*Nguyên văn 地主之谊 địa chủ chi nghị: nghĩa vụ của chủ nhân địa phương, chiêu đãi khách từ xa tới thăm.)

Trên mặt của Trương Tín cũng hiện lên nét cười, chẳng qua là vẫn còn chút do dự: “Nhưng Chu thái thú làm người âm hiểm xảo trá, chỉ sợ ngươi đi chuyến này khó tránh khỏi đụng phải ám toán.”

Vương Mãng nghe vậy cũng vội vàng gật đầu, nói: “Đồ con rùa kia chẳng ra gì, ám chiêu gì đó đều lấy ra, Lạc tham lĩnh tuổi còn nhỏ, sợ ngươi không phải là đối thủ của lão… Nếu không, ta cùng với ngươi?”

Lạc Kiêu nói: “Man tộc đến đây càng lúc càng rầm rộ, Vương phó tướng cùng ta rời đi e rằng được nàymất khác. Cứ yên tâm đi, ta sẽ không giao phong chính diện với Chu thái thú, sẽ không xảy rachuyện gì. Tướng quân chỉ cần cho phép ba mươi kỵ binh tinh nhuệ theo ta cùng nhau xuất phát là được.”

“Ba mươi? Này không khỏi quá ít…” Vương Mãng nhìn Lạc Kiêu so sánh với hình thể tráng kiện củamình, thân thể có vẻ gầy yếu hơn hẳn, có chút không yên lòng vò đầu nói thầm.

Tôn quân sư cùng Trương Tín ở một bên nghe, rồi lại nhịn cười không được: “Ta lại cảm thấy Lạc tham lĩnh không dẫn ngươi đi ngược lại rất tốt. Tính tình ngươi lỗ mãng như vậy, một lời không hợp có thể đánh nhau với người ta. Nếu dẫn theo ngươi, chưa nói được ba câu, ngươi liền phá hư cục diện rồi!”

“Hừ!” Vương Mãng trừng mắt, nhưng cũng không thể cãi lại, qua hồi lâu, bản thân cũng không nhịn được cười rộ lên.

Trương Tín nhìn Lạc Kiêu, nói: “Ba mươi kỵ binh tinh nhuệ ngươi tự chọn. Chỉ có một điều, lần này đi đòi lương, còn cần phải lấy cẩn thận đi đầu.”

Lạc Kiêu vuốt cằm, chắp tay thản nhiên nói: “Tướng quân chỉ cần đợi tin tốt từ ta là được.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tiểu Hầu Gia
Chương 61

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 61
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...