Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tiểu Hầu Gia

Chương 41

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Một hồi ép buộc này so với tưởng tượng còn muốn lâu hơn, cho Văn Nhân Cửu uống ba lượt thuốc,nhưng thẳng đến lúc hoàng hôn, người vẫn chưa tỉnh lại.

Đám người Trương Hữu Đức tuy rằng thấy tình huống của Văn Nhân Cửu thì cảm thấy lo lắng,nhưng nhìn Lạc Kiêu đứng trước cửa phòng Văn Nhân Cửu, bộ dạng mặt không biểu tình con ngươi thâm trầm, rồi lại không dám tiến lên hỏi nhiều, không duyên không cớ chọc hắn tâm phiền, đành phải nhịn lại, thẳng đến khi miệng đều nghẹn ra hỏa.

Lúc Mặc Lan cầm đèn lồng trở lại, thấy hai người Mặc Liễu cùng Trương Hữu Đức đứng trong sân,nhíu nhíu mày, hỏi: “Như thế nào hai người đều đứng bên ngoài? Hóng mát sao?”

Mặc Liễu ngẩng đầu trừng mắt nàng: “Sao lúc này tỷ vẫn còn tâm tư nói giỡn!”

Mặc Lan thấy bộ dạng của Mặc Liễu, chậm rãi đi tới, đặt đèn lồng lên bàn đá trong sân, thở dài nói: “Bằng không thì còn có thể như thế nào?”

Ba người ngồi đó vây quanh bàn đá, hồi lâu, Trương Hữu Đức ngẩng đầu nhìn nàng: “Đã đưa Tiền thái y ra ngoài?”

“Đã đưa ra ngoài.” Mặc Lan gật đầu một cái, “Dọc đường đi đã cẩn thận quan sát, không có người nào chú ý đến.”

Ngay sau đó lại là một hồi trầm mặc.

Mấy người đều nhìn chằm chằm vào mặt bàn ngẩn người, bỗng nhiên, Mặc Liễu rũ mắt nhẹ nhàng mởmiệng, trong giọng nói mang theo chút run rẩy: “Ban ngày Tiền thái y đã nói Thái tử sẽ tỉnh, nhưnghiện tại đến lúc này, rồi lại —— hai người nói, nếu, nếu Thái tử điện hạ thật sự ——”

“Mặc Liễu!” Mặc Liễu còn chưa nói xong đã bị Trương Hữu Đức nghiêm nghị cắt đứt, “Ngươi cũng là kẻ sống lâu trong nội cung này, lời nào nên nói, lời nào không nên nói, tự ngươi vẫn không rõ ràng sao?”

Mặc Liễu ngẩng đầu nhìn Trương Hữu Đức, lập tức cắn cắn môi, cúi đầu không lên tiếng.

Ngồi bên cạnh Mặc Liễu, Mặc Lan đưa tay nhẹ nhàng vỗ vỗ bàn tay nàng: “Đừng lo lắng, rồi cũng sẽ tốt thôi.” Sau đó đứng lên, nói, “Đều đã đến canh giờ này rồi, đi bảo phòng bếp chuẩn bị chút đồ ăn đưa tới cho Thế tử a.”

Trương Hữu Đức cũng đứng lên, thở dài nói: “Hai ngày này đám hạ nhân chúng ta mặc dù lo bận chuyện Thái tử điện hạ, ngược lại ít nhất còn có lúc nghỉ ngơi. Nhưng mà Thế tử cũng đã hai ngày hai đêm chưa chợp mắt rồi, đồ ăn đưa đến cũng không động… Tiếp tục như vậy nữa, đừng nói Điện hạ còn chưa tỉnh, Thế tử bên này rồi lại mệt ngã.”

“Công công cùng Mặc Lan tỷ tỷ nghỉ ngơi đi, ta đến phòng bếp bên kia một chuyến,” Mặc Liễu nghe vậy, vội vàng duỗi ống tay áo lau lau khóe mắt, đứng lên liền nói.

Trương Hữu Đức cùng Mặc Lan nhìn Mặc Liễu, lập tức cười cười: “Dù sao đi nữa cũng là nhàn rỗi, cùng đi thôi.”

Trong phòng, Lạc Kiêu ngồi một bên, dưới ánh nến lập lòe chậm rãi đánh bóng vật nhỏ đã thành hình trong tay, mặt ngoài của sắc gỗ có màu ngăm đen kỳ dị dưới ánh nến mơ hồ hiện lên ánh sáng mờ mờ.

—— này rõ ràng là một cái nỏ.

Nhưng so với loại nỏ bình thường lại càng tinh xảo khéo léo, cũng chỉ nhỏ bằng một bàn tay, nhỏ gọn đến độ dường như có thể giấu trong ống tay áo.

Lạc Kiêu hơi nhíu mày, cẩn thận kiểm tra chỗ liên kết giữa nỏ và ống tay áo, thỉnh thoảng phát hiệnchỗ không đúng, liền mím môi một cái, lại lập tức bắt đầu cẩn thận sửa chữa lại.

Không biết qua bao lâu, chỉ nghe phía sau truyền đến tiếng quần áo sột soạt, sau đó, còn chưa đợi hắn quay đầu lại, một giọng nói lạnh lùng trong trẻo quen thuộc chợt truyền tới đây, còn có chút khàn khàn khi vừa bệnh dậy: “Trên tay ngươi là cái gì vậy?”

Lạc Kiêu sững sờ, lập tức quay đầu lại.

Sau đó, chỉ thấy thiếu niên đã ngủ trên giường trọn vẹn hai ngày giờ khắc này đang hơi nâng người hướng về phía hắn. Đôi con ngươi đen tuyền không một chút dao động, chỉ chớp một cái, nheo lại nhìn thẳng về phía vật trong tay hắn, qua hồi lâu, tầm mắt của người kia lại chậm rãi chuyển lên người hắn, sau đó nở một nụ cười như có như không: “Cũng không nghĩ Thế tử lại biết vài món kỳ kĩ dâm xảo* này? Việc của thợ mộc ngươi cũng có thể làm được.”

(*奇技淫巧 kỹ nghệ cùng chế phẩm vô cùng tinh xảo như vô ích khiến người mê muội.)

Lạc Kiêu rũ mắt nhìn đồ vật trong tay, sau đó liền cất vào vật chỉ mới là bán thành phẩm, nhàn nhạtcười nói: “Cũng không phải ai cũng có thế khiến thần cam tâm tình nguyện đi làm những loại đồ này.”

“Vậy sao?” Văn Nhân Cửu thu vào toàn bộ hiểu tình của Lạc Kiêu vào đáy mắt, quỷ thần xui khiến hỏi một câu, “Vậy tư cách của Cô đã đủ rồi chăng?” Lời này vừa nói ra, Văn Nhân Cửu liền cảm thấy có chút không ổn, nhưng nói cũng đã nói rồi, thật sự cũng không đến mức hối hận,quay đầu qua nhìn, liền nhàn nhạt mở miệng phân phó: “Đỡ Cô dậy.”

Lạc Kiêu gật đầu, vài bước đi tới, giúp y kê đệm ở sau lưng, nhẹ nhàng nói: “Thân thể Điện hạ còn chưa tốt, hiện tại vẫn nên ở trên giường nghỉ ngơi, có chuyện gì phân phó thần đi làm là được rồi, Điện hạ cũng đừng nhúc nhích.”

Văn Nhân Cửu thấy Lạc Kiêu không trả lời câu hỏi kia của mình, tuy rằng không phải cái gì quan trọng, nhưng trong lòng liền không khỏi sinh ra vài phần không sảng khoái. Hai mắt rũ xuống, lặp lại một lần: “Ngươi đi làm?”, dựa đệm, híp mắt nhìn hắn, bỗng nhiên hơi cong khóe môi, cũng là một nụ cười, phối hợp với ánh mắt lóe sáng bốn phía, chính là không khỏi có chút mùi vị quyến luyến: “Cô muốn đi nhà xí, Thế tử cũng có thể hay sao?”

Lạc Kiêu khẽ giật mình. Lời này nói ra từ miệng của Văn Nhân Cửu, không biết vì sao, ngược lại bỗngnhiên khiến hắn sinh ra một loại lỗi giác bị chọc ghẹo.

Nâng mắt nhìn bộ dạng trong cay nghiệt lại xen lẫn vài phần lười biếng do bệnh mang lại kia của Văn Nhân Cửu, chính là dở khóc dở cười, trong lúc nhất thời cũng không biết nên dùng biểu tình gì để đáp lại lời nói vô tâm này của Văn Nhân Cửu.

Thầm thở dài một hơi, đứng dậy cầm khăn lau mồ hôi trên trán cho y: “Đi vào nhà xí mà nói, mặc dù thần muốn giúp Điện hạ, cũng thực là hữu tâm vô lực (*có lòng như k có s ức), nhưng mà ——” Nói đến đây, hơi dừng lại, âm cuối phát ra dài thêm mấy phần, nhìn dưới ánh nến, hàng mi dài thỉnh thoảng khẽ run của Văn Nhân Cửu, đáy lòng giống như bị một mảnh lông vũ xẹt qua, rõ ràng mềm mại đến độ không cảm thấy chút lực nào, rồi cố tình lại sinh ra một loại cảm giác tê dại khiến người muốn thờ ơ bỏ qua cũng khó, khóe môi cong lên, hạ mi nói: “Muốn thần ôm Điện hạ đi, hay là tự đi.”

Văn Nhân Cửu có lẽ không nghĩ tới Lạc Kiêu có thể đáp trả lời này đến tận đây, nhất thời nhìn qua hắn, lông mày nhướng lên, nhưng lại là im lặng.

Lạc Kiêu hiếm có khi nhìn thấy Văn Nhân Cửu nghẹn lời, tâm tình rất tốt mà nhìn nhiều môt chút, sau đó mới ngồi xuống giường, thở dài một hơi: “Điện hạ một giấc này, ngủ được nhưng lạithật sự quá dài. Từ sau khi Hoàng hậu cùng Thục phi rời đi, đều đã qua trọn vẹn hai ngày…”Dường như nghĩ đến điều gì, cười lắc đầu, “Thật sự là khiến cho đám nha đầu cùng vị công công kia đều vô cùng lo lắng.”

Văn Nhân Cửu gật đầu, đưa mắt nhìn Lạc Kiêu, thản nhiên nói: “Bọn họ trung tâm, Cô dĩ nhiên hiểu được.”

Tuy rằng giọng điệu không chút phập phồng, nhưng nhìn qua rõ ràng là vô cùng hài lòng. Lạc Kiêu nhìn Văn Nhân Cửu cười nhẹ một tiếng, nhưng cũng không nói ra.

“Nhưng mà, tuy rằng Điện hạ hiện tại đã tỉnh… Chỉ sợ việc này vẫn chưa thể kết thúc.” Lạc Kiêu nghĩ đến một chuyện khác, giọng hơi trầm xuống, ngưng mắt nhìn Văn Nhân Cửu thật sâu, sau đó gằn từng chữ một, “”—— ngày mai, chính là thọ yến của Hoàng thượng rồi.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tiểu Hầu Gia
Chương 41

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 41
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...