Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tiểu Hầu Gia

Chương 38

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Lời của Thái tử, nô tỳ sẽ nhớ kỹ.” Như Mạt hơi rũ mắt, thản nhiên nói: “Kỳ thật các ngươi hoàntoàn không cần lo lắng như thế, con người của ta, kỳ thật tiếc mệnh vô cùng.”

Nói xong, quay người, chậm rãi đi đến bên cạnh giá cắm nến, đầu tiên cầm cây trâm gạt gạt bấc đèn, nháy mắt sau, bỗng nhiên lấy ra một thanh chủy thủ mỏng như cánh ve từ ống tay áo, để dưới ánh sáng híp mắt nhìn, sau đó trực tiếp bỏ lên ngọn nến hơ một lượt.

“Ngươi muốn làm gì?” Lạc Kiêu thấy động tác của Như Mạt, nhíu mày, liền vội vàng tiến lên nửabước nôn nóng hỏi.

Như Mạt nhìn hắn, cũng không đáp, chỉ là từ trên bàn cầm lên một chén trà không đặt trên đầu giường của Văn Nhân Cửu, sau đó lại nâng mắt nhìn hắn, giống như đã hạ quyết tâm, mím môi dùng thủy chủ cắt một đường qua cổ tay trái của mình.

Máu theo cổ tay trắng nõn nhỏ tong tỏng vào chén, không lâu sau liền nhỏ đầy đế chén. Lạc Kiêu ở bên cạnh nhìn, híp mắt, không lên tiếng.

Đợi đến khi nhỏ được non nửa chén, lúc này Như Mạt mới tái nhợt thu tay lại, rải một lớp thuốc bột,dùng vải bó lại, miễn cưỡng cầm máu.

“Cho Thái tử uống đi.” Như Mặt liếc nhìn Lạc Kiêu vẫn luôn nhìn nàng chằm chằm, đưa chén trà kia qua, miệng nhàn nhạt phân phó.

“Đây là cái gì?” Lạc Kiêu nhận chén, hạ mắt nhìn, chất lỏng trong chén đỏ mà đậm sệt tản ra mùi vị tanh ngọt đặc trưng của máu.

Chẳng qua dường như không chỉ có thế. Lạc Kiêu lắc nhẹ cái chén trong tay. Trong mùi máu ngai ngái,hắn rồi lại giống như ngửi thấy một mùi hương thơm mát cổ quái như có như không. Giống như dunghợp giữa hương hoa cùng mùi cây thuốc.

“Độc.” Có lẽ bởi vì mất máu quá nhiều, Như Mạt nhìn qua so với lúc trước tiều tụy không ít,chẳng qua là ánh mắt vẫn trong suốt như cũ. Nàng nhìn chén trà chứa máu của mình, liếm liếm cánh môi có chút khô, nhẹ nhàng nói: “Ngược lại cũng sẽ không chết người, nhiều nhất khiến cho người tàn phế mà thôi.”

Lạc Kiêu nghe lời này, nhưng cũng không có dấu hiệu nổi giận, chỉ cầm chén trà kia, đưa mắt nhìn nàng,trong con ngươi là ánh sáng chớp động âm trầm mà sắc nhọn

Như Mạt nhìn bộ dạng này của Lạc Kiêu, đột nhiên lại cảm thấy không có ý nghĩa gì, bởi vì mất máu mà dẫn đến cảm giác choáng váng cùng mỏi mệt khiến nàng hơi day day ấn đường, miệng thản nhiên nói: “Máu của ta quả thật có độc, chẳng qua là Điện hạ vốn là trăm độc quấn thân, dù sao cũng không thua một vị này của ta đi? Chỉ cần Điện hạ dùng máu này tá dược*, chỉ cần bảy ngày, liền…”

(*những chất phụ vào để chế dược phẩm)l

“Ngươi có bao nhiêu phần nắm chắc?” Lạc Kiêu vẫn bất động như trước, chỉ nhìn Như Mạt hỏi.

“Ba phần.” Như Mạt dừng một chút, hồi lâu mới phun ra một con số, ngồi xuống ghế gỗ, sau đó mới nhìn qua Lạc Kiêu, trong mắt bỗng nhiên lóe lên sắc lạnh, cười cười, “Dù sao cũng tốt hơn Điện hạ chờ chết như hiện tại đúng không? Không bằng Thế tử ngăn lại nó?”

Lạc Kiêu nhìn Như Mạt, trầm mặc một hồi, nhưng lại chậm rãi đặt xuống chén trà trong tay.

Như Mạt nhìn động tác của Lạc Kiêu, mắt hơi nheo lại, khuôn mặt lộ ra vài phần không thể tưởng tượng được: “Cho nên Thế tử ngay cả điều này cũng không có can đảm?”

“Ngươi chính là kích ta cũng không có tác dụng.” Ánh mắt Lạc Kiêu chậm rãi từ trên người Như Mạt rơi xuống khuôn mặt Văn Nhân Cửu, “Chẳng qua là chuyện liên quan đến tính mạng an nguy của Điện hạ, ta không dám đánh cược mà thôi.”

“Ngươi ngay cả ba phần thành công cũng không dám đánh cược, chẳng lẽ không sợ Thái tử liền như vậy…” Lời còn sót lại trước ánh mắt bỗng nhiên bị lạnh lẽo như băng của Lạc Kiêu mà dần dần biến mất, Như Mạt đứng dậy, đối diện với ánh mắt vẫn luôn bình tĩnh thong dong rốt cuộchiện lên một tia nôn nóng của Lạc Kiêu.

“Vu cô nương thật sự cho rằng trong thiên hạ này ngoại trừ Vu tộc, liền không còn người nào khác am hiểu Kỳ thoàng chi thuật* này sao?” Lạc Kiêu ở trên cao nhìn xuống, thấp giọng hỏi ngược lại Như Mạt.

(*Nói chung làì thuốc Đông y.)

Nếu như hắn nhớ không lầm, kiếp trước Văn Nhân Cưu rõ ràng là hơn một tháng sau đại thọ của Đức Vinh đế mới truyền tới tin tức bình phục. Tính toán thời gian, như thế nào cũng không cùng Như Mạt qua một lần này.

Như vậy nói cách khác, có lẽ sau Như Mạt, bọn họ vẫn còn một cơ hội. Có lẽ Tiền thái y bên kia, cõ lẽ sẽ có biện pháp khác, nhưng dựa vào số phận của Văn Nhân Cửu, tóm lại sẽ không chết ở chỗ này.

Có lẽ cũng chính vì biết có đường lui, lúc này đây Lạc Kiêu phát giác bản thân nhưng lại càng trở nêncẩn thận, chỉ sợ bản thân nhất thời không xem xét kỹ, ngược lại phạm vào sai lầm không thể bù đắp.

“Thế tử!” Như Mạt nghe Lạc Kiêu nói, thấy hắn mộ bộ tâm ý đã định, không cần nhiều lời, trong lòng cảm thấy nặng nề, đột nhiên đứng thẳng lên, lo lắng hô một tiếng.

Mắt lạnh nhìn Như Mạt cuối cùng cũng hơi biến sắc, lúc này Lạc Kiêu ngược lại hoàn toàn buônglỏng, ngồi bên cạnh Văn Nhân Cửu, hơi nâng mắt nhìn nàng: “Huống chi, chuyện cứu chữa cho Tháitử, rõ ràng là chúng ta cầu cô nương, nhưng cô nương hiện tại thoạt nhìn, rồi lại giống như có chỗ khó xử.”

Như Mạt hơi giật mình, vội vàng thu lại vẻ lo lắng trong mắt, khẽ vươn tay, ôm lên áo choàng đặt một bên.

“Nếu như Thế tử không tin tưởng ta, ta đây nhiều lời cũng vô ích,” khẽ mỉm cười, khom người làm cái vạn phúc, “Hiện tại xin cáo từ, mong rằng Thế tử… tự giải quyết cho tốt.” Nói xong, trựctiếp mặc áo choàng vào, quay người, vén rèm liền lập tức ra ngoài.

Như Mạt mới ra khỏi phòng, ba người Trương Hữu Đức cùng Mặc Lan, Mặc Liễu vội bước nhanh đến, liếc nhìn Lạc Kiêu ngồi bên giường Văn Nhân Cửu, lại nhìn Điện hạ nhà mình vẫn còn ngủ mê man, trong lòng không khỏi vừa cảm thấy thất vọng vừa lo sợ, nhưng cũng không dám hỏi thẳng, Mặc Lan đành phải do dự tiến lên một bước, mở miệng nói: “Thái, Thái tử đây là…”

Lạc Kiêu lắc đầu, không lên tiếng.

Mặc Liễu nhìn thấy chén trà được Lạc Kiêu đặt trước giường, đi tới cầm lên nhìn một chút, mùi máutanh nồng nặc xen lẫn mùi thơm thoang thoảng, càng ngửi càng cảm thấy cổ quái. Lông mày nhíu chặt,hỏi: “Mùi tanh thật nặng… Thế tử, sao ở đây lại có nửa chén máu, máu này dùng làm gì a?”

Lạc Kiêu cũng là nhìn thoáng qua chén trà kia, lúc này mới nói: “Dùng để cứu mạng, ngươi cẩn thậnmột chút, đừng đụng đổ.”

“Cứu mạng?” Mặc Liễu giật mình, vội vàng đặt chén trà xuống, chỉ đứng qua một bên, nhưng vẫn nhìn về phía đó, “Cái này, đây là máu gì, lại còn có thể cứu mạng?” Sau đó, bỗng nhiên vui mừng,“Nói như vậy chỉ cần Điện hạ uống xong, độc kia không phải có thể giải rồi sao?”

Trương Hữu Đức nhưng là biết rõ thân phận của Như Mạt, lại nhìn Lạc Kiêu một vẻ mặt trầm như nước, cảm thấy mơ mơ hồ hồ cũng hiểu thêm vài phần, ngẩng đầu trừng mắt Mặc Liễu vẫn còn hưng phấn bên kia, sau đó thấp giọng ở bên tai Lạc Kiêu hỏi: “Cần nô tài đi mời Tiền thái y đến một chuyến?”

Lạc Kiêu “Ừ” một tiếng, gật đầu: “Đi nhanh về nhanh.”

Trương Hữu Đức đáp “Vâng”, liền vội vàng lui xuống.

Thời điểm Như Mạt trở lại Phong Hà Điện sắc trời đã muộn, cung nữ canh giữ bên ngoài điện của Thục phi nhìn thấy Như Mạt, khuôn mặt vẫn luôn căng thẳng mới thoáng buông lỏng: “Muội nói nương nương rốt cuộc bảo tỳ lấy gì a, lại đi lâu như thế.” Đi tới vài bước, “Muội ở chỗ này chờ đến nỗi tưởng tỷ ném đồ đâu mất rồi!… A, sắc mặt của tỷ sao lại xấu như vậy, xảy ra chuyện gì a?”

“Nào có chuyện gì, còn không phải đêm qua ngủ không ngon, lại trúng gió, lúc này có hơi đau đầu mà thôi.” Như Mạt khẽ mỉm cười, nhìn qua cung nữ mặc váy xòe lục sắc nhanh chóng nhận lỗi: “Đợi lâu rồi? Cũng trách tỷ cước trình (*bước chân) chậm chạp… Bên trong Nương nương cùng Hoàng thượng ngủ rồi?”

Cung nữ kia gật đầu “Vâng” một tiếng, sau đó kỳ quái hỏi: “Cước trình của tỷ chậm, sao không gọingười cước trình nhanh đi giúp tỷ, tội gì đêm hôm khuya khắc tự mình đi một chuyến?”

Ánh mắt Như Mạt lóe lên: “Tri Nhã muội muội, chuyện này… thật sự là…”

“….Sao?” Thấy bộ dạng do dự hiếm có của Như Mạt, con ngươi Tri Nhã khẽ động, thoáng nhíchtới gần một chút, “Dù sao nơi này cũng không có người ngoài, tỷ tỷ nói cho muội nghe một chút đi.”

Như Mạt nhưng vẫn còn do dự.

“Tỷ tỷ tốt, ở chung lâu như vậy rồi, tỷ vẫn không tin muội sao. Muội cam đoan với tỷ, nếu như kể lại chuyện này cho người khác, liền cắt đầu lưỡi của muội đi!”

Như Mạt biết Tri Nhã nói đùa, lắc đầu, kéo người đến một góc, khẽ nói: “Muội nói vậy thì được, việc này cực kỳ quan trọng, muội quyết không thể tiết lộ nửa chữ!”

Tri Nhã vội vàng gật đầu.

Như Mạt nhếch môi, từ trong ngực lấy ra một bọc giấy nhỏ màu trắng.

“Đây là cái gì a?” Tri Nhã tò mò nhìn.

Như Mạt cười nói: “Là chất thơm.”

“Chất thơm?” Tri Nhã nhíu mày, “Này thì có gì hiếm lạ?”

Như Mạt duỗi ngón tay chỉ chỉ trán Tri Nhã: “Hiếm lạ? Chính là vô cùng hiếm lạ! Chỉ một gói chất thơm nho nhỏ thế này, chính là bán muội đi cũng mua không nổi a!” Cười cười thần bí, thấp giọng, “Nương nương chúng ta có thể khóa lại Đế tâm lâu như vậy cưng chiều không giảm… chính là dựa vào nó!”

Tri Nhã sững sờ, như là hiểu ra cái gì, ngẩng đầu nhìn Như Mạt, khuôn mặt nhỏ nhắn như quả táo dần hiện ra vẻ bối rối: “Chuyện này…. chuyện này… đây chính là…”

Như Mạt vội vàng nâng tay bịt miệng Tri Nhã: “Nha đầu ngốc, nhỏ giọng một chút!” Nhìn nàng chằm chằm, “Muội còn muốn ồn ào khiến cho toàn bộ Hoàng cung đều biết sao?”

Tri Nhã mở to mắt nhìn, cầm tay Như Mạt xuống, cười hì hì: “Tỷ tỷ tốt của muội, muội chính là... chính là nhất thời kinh ngạc.”

“Được rồi, thời điểm đã đến, tỷ cũng phải trở về, nơi đây tạm thời không cần muội nữa rồi, muội về trước nghỉ ngơi đi.” Như Mạt đưa tay vỗ vỗ vai Tri Nhã, “Sáng mai còn phải làm việc.”

“Muội biết rồi.” Tri Nhã cười cười gật đầu, quay người liền chuẩn bị rời đi, “Muội đây liền đitrước?”

“Đi đi.”

Tri Nhã “Vâng” một tiếng, liền đi thẳng ra ngoài cổng.

Như Mạt đứng bên trong nhìn theo Tri Nhã bước chân so với bình thường có chút dồn dập dần dần đi xa, qua hồi lâu, rũ mắt xuống, khóe môi cong lên một nụ cười không thể nhận thấy, lập tức duỗi tay, chậm rãi đóng lại cổng lớn trước mặt.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tiểu Hầu Gia
Chương 38

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 38
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...