Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tiểu Hầu Gia

Chương 12

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thời điểm Lạc Kiêu mang băng chạy về Thanh Lan Điện, đúng lúc chạm mặt Nghiêm thái phó. Hành lễ một cái với Nghiêm thái phó, miệng chỉ nói: “Hôm nay Thái tử không được khỏe, e là phiền Thái phó uổng công chuyến này rồi.”

“Không ngại, không ngại,” Nghiêm thái phó dĩ nhiên rõ ràng tình huống của Văn Nhân Cửu,khoát tay áo nói, “Chỉ có điều, thân thể Thái tử chịu giày vò như vậy, dù sao thì…” Nói được một nửa, rồi dừng lại, nhìn Lạc Kiêu, cũng không nói thêm gì nữa, chỉ thở dài một hơi, đưatay phải ra sau lưng, “Hiện tại ta và ngươi đến Thanh Lan Điện, nhìn xem tình huống của Điện hạ a.”

Lạc Kiêu chắp tay, nói một tiếng: “Học trò rõ”, sau đó liền cùng Nghiêm thái phó đi về phía Thanh Lan Điện.

Trong Thanh Lan Điện, Trương Hữu Đức thấy Lạc Kiêu dẫn theo Nghiêm thái phó vào, vội vàng đón hai người. Lạc Kiêu ngăn lại động tác hành lễ của Trương Hữu Đức, chỉ cho Mặc Lan, Mặc Liễu lần lượt đưa qua hai hộp ngọc: “Băng đã lấy được,  cầm lau cho Thái tử trước, thái y còn chưa tới, ít nhất giúp Điện hạ giảm bớt nhiệt độ.”

Trương Hữu Đức tiếp một hộp, chỉ cảm thấy hộp vào tay rét lạnh đến thấu xương. Một tay mở hộp nhìn vào, trong hộp chứa đầy băng, dưới ánh nến mờ nhạt hiện lên ánh vàng. Trương Hữu Đức có chút kinh ngạc nhìn qua Lạc Kiêu, đưa hộp lại cho Mặc Liễu, liếc mắt về phía hai người, Mặc Liễu cùng Mặc Lan liền hiểu rõ, vội vàng bưng hộp ngọc vào phòng.

Nghiêm thái phó thấy tình hình, cũng theo sát hai Đại cung nữ tiến vào điện, Lạc Kiêu ngược lại bị giữ ngoài điện, nhất thời cũng không nhàn rỗi.

“Thế tử,” Trương Hữu Đức thấy Lạc Kiêu không nhúc nhích, liền chậm rãi đến bên cạnh, chầnchờ nói với hắn: “Băng này lấy được dĩ nhiên là tốt, nhưng mà, Vương ma ma bên kia chỉ sợ sẽ sinh ra ghét hận đối với Thế tử gia.”

“Vương ma ma?” Lạc Kiêu rũ mắt khẽ cười, “Trương công công e rằng chưa biết, trong Đông Cung này, kể từ hôm nay, nhưng liền không còn ai gọi là Vương ma ma nữa rồi.”

Trương Hữu Đức nghe vậy hơi ngẩn người, trộm nhìn Lạc Kiêu bình thản thong dong, không chút biểu lộ phong ba, nhất thời lại cảm thấy có lẽ chính mình hiểu lầm: “Chuyện này…... lời Thái tử là nói?”

“Người kia ỷ vào từng làm nhũ mẫu của Hoàng hậu, ăn cắp tư vật trong cung của Điện hạ,thu nhận hối lộ, lời nói đối với Điện hạ cùng ta lại có nhiều bất kính,” Lạc Kiêu nâng mắt,nhìn Trương Hữu Đức khẽ cười một cái, nói, “Là nửa khắc* trước, ta đã cho người đánh chết bà ta trước mặt mọi người rồi.”

(*1 khắc = 15 phút.)

Trương Hữu Đức giật mình sợ hãi, kinh ngạc nhìn Lạc Kiêu, qua một lúc lâu cũng không nói ra được nửa câu.

Vương ma ma không làm tròn trách nhiệm nhận hối lộ ăn cây táo rào cây sung, bọn họ dĩ nhiên không phải không biết, chẳng qua bởi vì ả là nhũ mẫu của đương kim Hoàng hậu, lai lịch bối phận rất lớn, Thái tử cố kỵ Hoàng hậu, không dám tùy tiện xuống tay với ả, mà nô tài như bọn họ đương nhiên càng phải hơn vậy.

Những năm này, dù đối với ả có buông lời oán hận, cũng không thể làm gì. Nhưng chưa từngnghĩ, điêu nô như thế hôm nay lại dễ dàng bị người… đánh chết rồi?

“Nếu Hoàng hậu biết được…” Trương Hữu Đức khẽ cau mày nói.

“Nếu Hoàng hậu biết, cứ khiến bà ấy đến tìm ta là được.” Lạc Kiêu cười nhạt, “Thái tửbệnh nặng, ngay cả thần trí cũng không tỉnh táo, nếu trách tội, Hoàng hậu cũng không có cách đổ tội này lên trên người Điện hạ đi.” Cúi đầu nhìn ống tay áo của mình, chẫm rãi chỉnh lại. “Hơn nữa, điêu nô khi (*lừa dối, ức hiếp) chủ, lời này cho dù đặt vào chỗ nào cũng là Vương ma ma đuối lý. Hoàng hậu đưa ma ma vào Đông Cung, ma ma này rồi lại là nô tàibộ dạng chủ tử, không chút để Thái tử vào mắt.” khẽ nhấc mắt, mang theo vài phần lạnh lẽo: “Hoàng hậu từ trước đến nay hiền lương thục đức. Này là không nhìn thấy, nếu như chân chính nhìn thấy ma ma mình đưa tới trở thành bộ dạng này, chỉ sợ cũng tức giận tạitrận, tự tay kết liễu điêu nô này.”

“Công công ngươi nói, đúng hay không đúng?”

Trương Hữu Đức giật mình chỉ chốc lát, nhìn sắc mặt lạnh nhạt của Lạc Kiêu, nhưng cũng nở nụ cười: “Thế tử nói đúng lắm. Hoàng hậu nương nương có tiếng hiền đức, nói vậy người nhất định có thể hiểu rõ nỗi khổ tâm trong lòng Thế tử, lại như thế nào sẽ vì một nô tỳ không có mắt mà trách phạt Thế tử, có đúng không?”

Lạc Kiêu nhàn nhạt cong lên khóe môi, cất bước tiến vào trong, lên tiếng: “Vẫn là vào điện nhìn xem Điện hạ a.”

Không lâu sau, Tiền thái y liền ngồi kiệu chạy tới, mang theo hòm thuốc vội vội vàng vàng theo sau tiểu thái giám dẫn đường tiến vào Thanh Lan Điện, ngay cả lễ cũng không kịp làm, liền vội vàng đi vào trong điện bắt mạch chẩn bệnh cho Văn Nhân Cửu.

Xem mạch xong, lại cẩn thận lật mí mắt của y ra nhìn, trải qua một phen lăn qua lăn lại, lúc này mới khẽ thở dài một hơi.

Chẳng qua một cái thở dài này, nhưng lại hù mọi người nhảy dựng.

“Như thế nào? Tình huống không tốt?” Lạc Kiêu tiến lên một bước nhíu mày hỏi: “Rất nghiêm trọng?”

Nghiêm thái phó cũng bất an truy vấn: “Sao sẽ như vậy? Ngay cả ông cũng trị không hết?Không phải ông là thần y sao?”

Tiền thái y rồi lại không để ý tới hai người này, chỉ chậm rãi thu dọn đồ vật.

Thấy tình cảnh như vậy, Lạc Kiêu cùng Nghiêm thái phó lại càng là lo lắng không yên, chỉ đưa mắt nhìn chằm chằm Tiền thái y. Nhưng Trương Hữu Đức vẫn luôn qua lại với Tiền thái y nhưng lại rõ ràng tính tình của ông ta, thấy thế, lập tức yên lặng cầm bút đưa tới.

Tiền thái y quét mắt qua Trương Hữu Đức, trên mặt vẫn là không biểu tình, nhưng trong mắt rồi lại hiện lên vẻ hài lòng. Trải phẳng một tờ Tuyên thành lên mặt bàn, nhấc bút rồng bay phượng múa mà viết xuống một đơn thuốc, sau đó mới đưa phương thuốc cho Lạc Kiêu: “Bốc thuốc theo đơn này, một ngày ba lượt, ba ngày liền đủ.”

Sau đó lại liếc qua Lạc Kiêu cùng Nghiêm thái phó, nhàn nhạt nói: “Cũng chỉ là nóng lên bình thường, phát nhiệt mà thôi, hiện tại đắp băng, chốc nữa nhiệt độ có thể hạ. Chờ đến hạ sốt, uống thêm mấy thang, bệnh này dĩ nhiên cũng trị khỏi. Đâu ra mà nghiêm trọng hay không nghiêm trọng.”

Nghiêm thái phó thở phào nhẹ nhõm, nhìn qua Tiền thái y cau mày nói: “Vậy ông thở dài làm gì?”

“Chỉ là thói quen mà thôi.” Tiền thái y nhìn Nghiêm thái phó, nói, “Trong Đông Cung này từtrên xuống dưới đều biết.”

Lạc Kiêu quay đầu nhìn Trương Hữu Đức, thấy ông bất đắt dĩ nhìn hắn  gật đầu, nhất thờicũng không khỏi có chút buồn cười.

“Nếu đã không có việc gì, ta đây xin cáo từ trước.” Tiền thái y đeo hòm thuốc lên, điều chỉnh tốt vị trí của hòm thuốc, mặt liệt nói “Hôm nay đã đến Đông Cung một chuyến, tiếp đó, sợ là các vị chủ tử trong cung cũng muốn gọi ta đến gặp một lần.”

Lời vừa nói ra, mọi người đều im lặng, sau một lúc lâu, Lạc Kiêu mới chắp tay với Tiền thái y,cười khổ nói: “Làm phiền Tiền thái y chu toàn.”

Tiền thái y nhìn Lạc Kiêu, sau đó mới gật gật đầu, lưng đeo hòm thuốc lại vội vàng ra khỏi Đông Cung.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tiểu Hầu Gia
Chương 12

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 12
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...