Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tiếu Vong Thụ

Chương 60: HỒNG MÔN YẾN

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hôm sau, Hướng mẫu dặn dò người hầu trên dưới trong phủ, sau này gọi tôi là tiểu thư, là con gái nuôi của bà. Mặc khác bà bố trí một khuê phòng cho tôi cạnh phòng mình. Tôi lặng lẽ nhìn Tử Thần, chẳng lẽ sau này phải gọi anh một tiếng anh trai thật sao? Đau lòng một đêm quả thật đã có phần chết lặng, tôi thử gọi một tiếng trước mặt Hướng mẫu, lông mày Tử Thần nhăn lại, trong mắt lộ vẻ xót thương, nhưng lại mím môi không nói gì.

Tôi nhìn màu đỏ rơi đầy đất sau đêm mưa, không biết mình có thể nhẫn nại được bao lâu.

Tử Thần đến Hàm Lâm viện, tôi ngồi trước cửa sổ, hơi nóng lượn lờ bốc lên từ trong chén trà, sau là Hướng mẫu đang khuyên bảo lời hay. Bà kể về lần đầu tiên gặp cha Tử Thần, kể về khi cha và chồng mình qua đời, sau đó thong thả thở dài: “Bất cứ chuyện gì, đều sẽ mất đi, chỉ là thời gian mà thôi.”

“Hôm nay những tưởng ghi lòng tạc dạ, ngày sau nhớ lại cũng chỉ như gió thoảng mây trôi.”

Thật sao, sau khi đau đớn thấu tận tâm can mới có thể coi những chuyện ghi lòng tạc dạ như gió thoảng mây trôi sao? Bây giờ nói những lời này với tôi, ngoại trừ rắc muối lên vết thương thì có ích gì.

Đang lúc ấy, lão Phùng đi vào, bảo là người trong cung tới cho vời tôi đi gặp Thụy Dương công chúa. Sắc mặt Hướng mẫu vừa tái vừa xanh, kinh hoảng quay đầu nhìn tôi. Tôi cũng hơi ngạc nhiên, vì sao cô ta lại muốn gặp tôi, chẳng lẽ đã biết rõ quan hệ giữa tôi và Tử Thần sao? Ngược lại tôi thản nhiên đứng lên, thế thì vừa hay, nếu cô ta biết rồi, tôi cũng đi giành một chuyến. Tôi luôn là kẻ tính tình đạm bạc, chưa bao giờ tranh cái gì, nhất là chuyện yêu đương, tranh giành là chuyện chẳng thú vị nhất. Nhưng bây giờ vì một người, tôi nhất định phải tranh phải giành.

Tôi chỉnh trang lại quần áo, đi cùng người được phái tới.

Kiệu không ngừng ở Thụy Dương cung mà ở Ngự hoa viên.

Vòng qua chiếc cầu nhỏ nước chảy dọc bên hành lang chín khúc, Thụy Dương đang ngồi trong đình. Có cả Tử Thần! Quả thật tôi không ngờ đến đây mà còn có thể nhìn thấy anh. Anh cũng bình thản nhìn tôi, rất bình tĩnh. Khi tôi thi lễ xong ngẩng đầu lên thì thấy lông mày anh khẽ run. Tôi lẳng lặng đánh giá Thụy Dương, cũng không sợ hãi. Cô ta cũng đang đánh giá tôi, kì lạ là, chẳng có chút gì là ghen tuông. Tôi hơi bội phục sự độ lượng của cô ta, nếu là tôi, nhất định vẻ mặt không dễ coi như vậy. Quả nhiên, tu dưỡng của hoàng thất đúng là mẫu mực. Hồi lâu sau, cô ta quay đầu lại nhìn Tử Thần, cười bảo: “Thảo nào Tam ca lại nói với ta, đúng là tuyệt sắc.” Tôi hơi ngạc nhiên. Vốn tưởng là gọi đến hỏi tội, định lật bài ngửa. Không ngờ bây giờ lại có Tam ca gì đó, trong lòng có dự cảm không tốt.

Sắc mặt Tử Thần đột nhiên thay đổi, hiện vẻ kinh hoảng, vội vàng nói: “Công chúa, Hợp Hoan là em nuôi của tôi, mẹ đã hứa gả cho em ấy cho một mối tốt rồi.” Từ em nuôi này, lúc Tử Thần nói hơi không thuận. Tôi nghe trong lòng gấp gáp, cười nhẹ một tiếng. Thụy Dương có vẻ không hài lòng, cau mày bảo: “Tam ca không phải mối tốt hay sao?” Tử Thần vội thưa: “Ý của vi thần không phải thế. Quả thật không dám trèo cao.” Thụy Dương tiện tay ngắt một quả nho, nói: “Tam ca thích cô ta, cô ta đi theo Tam ca, sau này phú quý không nói hết, đối với chàng, cũng có lợi lắm chứ.” Có thể nhận ra, Tam ca đó chính là Chứ vương, hóa ra câu anh ta nói ngày trước không phải đùa. Tôi nhìn Tử Thần, xem thử anh còn lời gì để nói nữa không. Tử Thần đổ mồ hôi đầy đầu, á khẩu không đáp được lời nào. Đợi hồi lâu, trong lòng cảm thấy nguội lạnh, cuối cùng anh vẫn không dám. Tôi lạnh nhạt nói: “Lời công chúa tôi hiểu, chi bằng hãy để tôi gặp Thái tử. Tôi sẽ đích thân nói với ngài.” Thụy Dương ồ lên một tiếng, hơi sủng sốt, lại không hỏi câu nào, sai một cung nữ dẫn tôi tới Đông cung. Tử Thần đứng phắt dậy, mặt mày xám ngoắt, tay nắm chặt, lộ hết gân xanh.

Tôi xoay người bỏ đi, đến gặp Chứ vương. Được, chàng không dám nói, tôi đến đập nồi dìm thuyền.

Chứ vương thấy tôi thì cả kinh. Y quát để người hầu lui ra sau, ngồi sau án thư nhìn tôi đánh giá. Tôi hờ hững nhìn y, sau nhàn nhạt hỏi: “Nghe nói Thái tử muốn tôi?” Y hơi lúng túng, rõ ràng là lời nói thẳng này của tôi thật thô lỗ. Tôi cười lạnh lùng: “Thái tử đúng là dưới một người, trên vạn dân, nói muốn ai thì có người đó, chẳng cần hỏi qua, chỉ cần cho người tới báo là giành được trong tay sao, như mang một món đồ về nhà, tiện biết là bao.” Y nhíu mày, có vẻ mất tự nhiên. Nhưng đã có ý lưới rách cá chết, chẳng e ngại sợ sệt chi. Vốn tôi đã không phải người thường, những thứ vỏ bọc dưới trần gian này tôi không hề để vào mắt. Tiếc thay tôi lại yêu Tử Thần, muốn theo anh làm một người phàm thật trọn vẹn, cho nên tôi cẩn thận dè dặt, giữ vững bổn phận, thuân theo mọi sự ở nhân gian, cho rằng như vậy thì có thể sống yên ổn với nhau đến già, nhưng bây giờ coi như không thể nữa rồi.

Cuối cùng y không kiềm được, trong mắt lóe tia tàn bạo: “Chẳng lẽ em cảm thấy ở bên cạnh tôi sẽ rất ủy khuất sao?” Tôi nhìn vẻ mặt ngạo mạn của y, cười lạnh: “Chẳng lẽ anh thấy tôi thấy mình đi theo anh có vinh hoa phú quý sẽ không chịu ủy khuất? Loại người như anh chắc chắn không biết có câu lưỡng tình tương duyệt đâu nhỉ.”

“To gan! Cô chỉ là một nô tì nhỏ nhoi!” Y đập bàn. Tôi nhìn thoáng qua, thong thả nói: “Tuy là nô tì nhưng ít nhất không cướp đồ của kẻ khác.” Thụy Dương giành được Tử Thần, y liền đòi muốn có tôi, đúng là một cặp anh em tốt.

Sắc mặt y xanh mét, hừ lạnh: “Không phải không muốn cướp, mà là không có khả năng. Ta muốn cô thì sao, ngoại trừ phải nhận mệnh ra, chỉ còn duy nhất một con đường, chính là chết.”

Tôi ngước đầu lên cười: “Cho dù tôi có chết, cũng phải xem là vì ai. Nhưng không phải là anh. Có điều, nếu muốn làm cha nuôi, thì bây giờ tôi sẽ theo.”

Chứ vương đứng sau án thư, hất tay, nghiên mực rơi xuống đất, mực chảy đen kịt loang dần như đám mây đen.

Y oán hận nhìn chằm chằm, giơ tay chỉ vào tôi: “Được! Cô, nhất thời khoái chỉ, chớ để hối hận cả đời!”

Tôi lạnh nhạt thờ ơ, chẳng sợ hãi chút nào.

Y phẫn nộ hồi lâu, lớn như vậy, có lẽ chưa từng có ai khiến y khó chịu đến thế chăng? Thái tử thì sao, cũng là người. Có thể hù dọa người phàm, tiếc thay, tôi là thụ tinh. Trong lòng vui vẻ hả hê.

Y quay lưng lại, một lúc lâu sau, gọi một gã thái giám tới, đưa tôi ra ngoài.

Tôi bước ra khỏi cung, dưới trời quang mây đãng tôi nhẹ nhàng đặt tay lên bụng, trong lòng chua xót, vừa buồn vừa vui.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15: DÂNG HƯƠNG
Chương 15
Chương 16: CỰ KHẢO
Chương 16
Chương 17: THĂM BỆNH
Chương 17
Chương 18: LẤY TRÀ ĐÃI KHÁCH
Chương 18
Chương 19: CƠ DUYÊN
Chương 19
Chương 20: BẮT ĐẦU LÀM VIỆC
Chương 20
Chương 21: TRỮ HÒA TỰ
Chương 21
Chương 22: DƯỠNG THƯƠNG
Chương 22
Chương 23
Chương 23: VIỄN CHÍ
Chương 24: DIỄM NGỘ
Chương 24
Chương 25: HỎI TÌNH
Chương 25
Chương 26: BÁN TRÀ
Chương 26
Chương 27: GẶP NẠN
Chương 27
Chương 28: THÂN MẬT
Chương 28
Chương 29: LẠI GẶP HOA ĐÀO
Chương 29
Chương 30: HOA RƠI HỮU Ý
Chương 30
Chương 31
Chương 31: CHỦY THỦ (dao nhỏ)
Chương 32: TRỊ THƯƠNG
Chương 32
Chương 33: CẦU HÔN
Chương 33
Chương 34: MUA VẢI
Chương 34
Chương 35: LÀM RÕ
Chương 35
Chương 36: QUẢ ANH ĐÀO
Chương 36
Chương 37: TẶNG ĐAO
Chương 37
Chương 38: MINH BẠCH
Chương 38
Chương 39: HAI BÊN CÙNG VUI
Chương 39
Chương 40: DỰ THI
Chương 40
Chương 41: THI ĐẬU
Chương 41
Chương 42: ĐIỀU KIỆN
Chương 42
Chương 43: TĨNH TU
Chương 43
Chương 44: GẶP GỠ TRONG ĐÊM
Chương 44
Chương 45: CHẠY TRỐN TRONG ĐÊM
Chương 45
Chương 46: ĐỒNG VIỆN
Chương 46
Chương 47: TÚ CẦU
Chương 47
Chương 48: QUỲNH LÂM YẾN
Chương 48
Chương 49: ĐỜI NGƯỜI CÓ BỐN CÁI VUI
Chương 49
Chương 50: NHƯ Ý
Chương 50
Chương 51: MÓN QUÀ HƯƠNG DIỄM
Chương 51
Chương 52: THẬP MỸ TUYỂN THÂN
Chương 52
Chương 53: SI NIỆM
Chương 53
Chương 54: THẦN TIÊN QUYẾN LỮ
Chương 54
Chương 55: NÚI VŨ ĐƯƠNG
Chương 55
Chương 56: ĐIỀM LÀNH
Chương 56
Chương 57: HOÀNG TƯỚC Ở SAU
Chương 57
Chương 58: SẦM SÉT GIỮA TRỜI QUANG
Chương 58
Chương 59: TẬP THƠ
Chương 59
Chương 60: HỒNG MÔN YẾN
Chương 60
Chương 61: NGỌC NÁT
Chương 61
Chương 62: HỒN QUY
Chương 62
Chương 63: HỒI SINH
Chương 63
Chương 64: THA THỨ
Chương 64
Chương 65: BỊ CƯỚP!
Chương 65
Chương 66: NĂM THÁNG Ở LONG CUNG
Chương 66
Chương 67: ĐOẠN TỤ
Chương 67
Chương 68: RÚT CỦI ĐÁY NỒI
Chương 68
Chương 69: TIÊN CHƯỚNG
Chương 69
Chương 70: BIẾN CỐ
Chương 70
Chương 71: HÀM ĐẦM
Chương 71
Chương 72: NHIỄM DIỆP TINH QUÂN
Chương 72
Chương 73: HOÀN TRẢ
Chương 73
Chương 74: ĐOẠN KẾT
Chương 74

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tiếu Vong Thụ
Chương 60: HỒNG MÔN YẾN

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 60: HỒNG MÔN YẾN
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...