10
Gói bưu phẩm không có tên người gửi. Bên trong chỉ là một chiếc USB nhỏ xíu, lạnh ngắt như một lời nhắc nhở.
Tôi cầm nó trên tay rất lâu, cân nhắc hết lần này đến lần khác, cuối cùng vẫn cắm vào máy tính.
Trong đó chỉ có một video duy nhất.
Tôi bấm mở.
Khung hình đầu tiên là một ngôi chùa cổ. Ánh đèn xanh nhạt, tượng Phật nghiêm trang, khói nhang mờ mịt quấn quanh từng cột gỗ.
Một người đàn ông mặc áo cà sa màu xám quỳ trước điện thờ, chắp tay, cúi đầu tụng kinh.
Máy quay tiến gần dần.
Tôi nhận ra gương mặt ấy ngay lập tức.
Lý Gia Hào.
Anh ta đã xuống tóc. Thứ kiêu ngạo và hăng hái từng bám trên gương mặt ấy biến mất sạch, chỉ còn sự bình thản trống rỗng đến tê dại.
Video không có tiếng. Chỉ thấy môi anh ta chuyển động liên tục.
Tôi nhìn khẩu hình, nhận ra hai chữ anh ta lặp đi lặp lại, như một lời nguyền:
“Tĩnh Di.”
Tim tôi nhói lên, như có ai dùng kim châm xuyên thẳng vào.
Cảnh cuối chuyển sang một tấm bia công đức trong chùa.
Trên đó khắc rõ ràng:
【Tội nhân Lý Gia Hào nguyện dâng phần đời còn lại cầu phúc cho vợ cũ Vương Tĩnh Di, mong cô bình an, vui vẻ suốt đời.】
“Phần đời còn lại”… Anh ta còn lại gì nữa đâu?
Màn hình tắt phụt. Chỉ còn một màu đen tràn ngập.
Tôi ngồi bất động trước máy tính, rất lâu.
Ai gửi cho tôi?
Trần Hạo sao?
Anh ta muốn tôi hiểu điều gì? Rằng Lý Gia Hào đã trả giá? Rằng tất cả đã kết thúc?
Trong đầu tôi rối như tơ vò.
Tôi có hận anh ta không?
Có.
Từng yêu bao nhiêu thì hận bấy nhiêu.
Nhưng nhìn cảnh anh ta ngày ngày quỳ dưới ánh đèn dầu leo lét, tụng kinh sám hối, tôi lại chẳng thấy khoái trá như mình tưởng.
Chỉ có một khoảng trống lạnh băng… và một nỗi buồn kỳ lạ.
Chúng tôi rốt cuộc vì sao lại thành ra thế này?
Tối hôm đó, Cố Ngôn tan làm về, thấy tôi ngồi trong bóng tối thì giật mình.
“Sao không bật đèn?”
Anh bật công tắc, ánh sáng tràn ngập phòng khách, cũng soi rõ vệt nước mắt trên mặt tôi.
“Tĩnh Di, có chuyện gì vậy?” Anh ngồi xuống, nắm tay tôi, giọng đầy lo lắng.
Tôi lắc đầu, rồi vùi mặt vào n.g.ự.c anh.
“Không có gì… chỉ là nghĩ lại chút chuyện cũ.”
Anh không truy hỏi. Chỉ ôm tôi chặt hơn.
“Qua rồi.” Anh khẽ nói sát bên tai. “Giờ có anh ở đây.”
Đúng. Đều đã là quá khứ.
Lý Gia Hào. Trương Đình. Tất cả chỉ là những trang cũ đã nhàu.
Tôi đang có một cuộc sống mới.
Tôi xóa video. Rút USB ra và ném thẳng vào thùng rác.
Tôi quyết định chôn nó vĩnh viễn.
Nhưng quá khứ… không chịu nằm yên.
Vài ngày sau, một người đàn bà tự xưng là “mẹ chồng” tìm đến tận cửa nhà tôi.
Bà ta khoác áo lông chồn lỗi thời, trang điểm đậm lòe loẹt, người thì mệt mỏi bơ phờ nhưng giọng lại chói tai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tinh-di-khong-gian/15.html.]
Vừa thấy tôi, bà ta đã lao tới như muốn xé xác:
“Vương Tĩnh Di! Con tiện nhân! Mày hại con tao ra nông nỗi này, còn sống sung sướng ở đây à?”
Tôi cau mày, nhìn bà ta như nhìn một thứ bẩn thỉu.
“Giữa tôi và bà không còn quan hệ. Mời bà đi khỏi nhà tôi.”
“Không còn quan hệ?” Bà ta gào lên. “Con tao vì mày mà xuống tóc đi tu! Mày còn dám nói không liên quan?”
Bà ta nhào tới định túm tóc tôi.
Ngay lập tức, Cố Ngôn bước ra, chắn trước mặt tôi.
“Thưa bà, xin bà giữ chừng mực.”
Bà ta thấy Cố Ngôn, càng bốc hỏa.
“Ồ, giỏi lắm! Vừa ly hôn đã kiếm trai mới! Đúng là đồ đàn bà lăng loàn mặt dày!”
Lời lẽ bẩn thỉu tuôn ra không ngừng.
Hàng xóm bị ồn ào kéo tới đứng xem.
Sắc mặt tôi lạnh đi.
“Tôi nhắc lại: rời khỏi đây. Nếu không, tôi gọi cảnh sát.”
“Gọi đi!” Bà ta ngồi phịch xuống ngay trong vườn, bắt đầu khóc lóc, đập đùi, kể lể như diễn tuồng. “Để mọi người xem con đàn bà độc ác này đã đẩy con trai tôi phát điên thế nào!”
Bà ta đảo trắng thành đen: tôi ham tiền, trăng hoa, vắt kiệt rồi đá chồng.
Còn Lý Gia Hào trở thành “nạn nhân” đáng thương.
Tôi thấy buồn nôn.
Tôi rút điện thoại định gọi.
Đúng lúc ấy, một chiếc xe đen lặng lẽ dừng trước cổng.
Hai người đàn ông mặc vest đen bước xuống, đi thẳng tới.
Một người nhìn bà ta, giọng lạnh tanh:
“Bà Lý. Ông Trần mời bà về.”
11
Tiếng khóc chợt tắt ngấm.
Bà ta trợn mắt, mặt cắt không còn giọt máu.
“Ông… ông Trần nào?”
Người đàn ông nhếch môi:
“Bà nghĩ trong thành phố này còn ai khác?”
Chỉ một câu, đủ khiến bà ta run bần bật.
Trần Hạo.
Bà ta lảo đảo đứng dậy định bỏ chạy, nhưng người còn lại đã túm lấy bà ta như nhấc một con búp bê.
“Đi thôi. Đừng làm khó chúng tôi.”
“Các người định làm gì tôi? Cứu với! Bắt cóc!” Bà ta gào lên điên dại.
Nhưng không ai dám can thiệp.
Khí lạnh từ hai người áo đen khiến cả khu phố im phăng phắc.
Cố Ngôn che tôi sau lưng, mắt đầy cảnh giác.
“Các anh là ai? Buông bà ấy ra!”
Người dẫn đầu liếc qua anh, rồi nhìn tôi, giọng vẫn bình tĩnh như người làm việc theo lệnh.
“Cô Vương, đừng lo. Chúng tôi chỉ xử lý chút rác.”
Họ nhét bà ta lên xe. Cửa đóng sầm. Chiếc xe đen lao đi.
Mọi hỗn loạn biến mất nhanh đến mức như chưa từng tồn tại.
Khu vườn trở lại yên tĩnh.
Cố Ngôn nhìn theo hướng xe khuất bóng, cau mày.
“Họ là… ai?”
“Người quen cũ.” Tôi đáp nhạt.
Trong lòng tôi biết rõ đó là Trần Hạo.
Vì sao anh ta giúp tôi?
--------------------------------------------------