Trước sự phản bội đến tột cùng, đến nỗi nỗi buồn cũng trở nên dư thừa.
Tôi nhìn bầu trời xám xịt bên ngoài phòng chờ sân bay, rồi hủy chuyến bay về nhà.
Tôi đổi vé, bay sang một thành phố khác.
Trước khi tự tay đẩy bọn họ xuống địa ngục, tôi không muốn nhìn thấy bất kỳ ai trong số đó.
Điện thoại lại rung lên, là Lý Gia Hào.
Tôi do dự vài giây, rồi bắt máy.
“Vợ à, sao chưa về đến nhà? Em bảo là trễ hai tiếng thôi mà?” – giọng anh ta dịu dàng, chẳng khác gì mọi ngày.
“Ừ, em có việc gấp, nên tạt qua nhà mẹ một chuyến. Mai em về.”
“À, vậy à, em đi đường cẩn thận nhé. Anh tối nay có tiếp khách, chắc về muộn một chút.”
Tiếp khách?
Chắc là tiếp Trương Thiến thì có.
“Ừ, anh nhớ uống ít thôi.”
Tôi tắt máy, nhìn chằm chằm vào bức ảnh hai đứa chụp chung đang hiện trên màn hình điện thoại. Cả hai đều cười rất tươi.
Tôi lặng lẽ lưu ảnh lại, rồi thay màn hình nền thành một màu đen tuyền.
Trò chơi… bắt đầu rồi.
Tôi kéo vali, không ngoảnh đầu, đi thẳng về phía cửa lên máy bay mới.
Lý Gia Hào. Trương Đình. Trương Thiến.
Một người cũng đừng mong thoát.
Tôi đặt phòng khách sạn, ném người lên chiếc giường lớn mềm mại.
Tôi mở đoạn video dài năm phút ba mươi giây trong điện thoại ra, tua từng khung hình.
Từng cú lắc, từng biểu cảm, đều như những nhát d.a.o khắc sâu vào tim tôi.
Tôi không phải đang tự hành hạ bản thân.
Tôi chỉ đang tự nhắc mình — tuyệt đối không được mềm lòng.
Ở cuối video, Lý Gia Hào nằm đè trên người Trương Thiến, nghiêng đầu về phía camera, nở một nụ cười mệt mỏi mà thoả mãn.
Nụ cười ấy… trước đây anh ta chỉ dành cho tôi.
Tôi cẩn thận sao lưu đoạn video thành ba bản: một bản trên đám mây, một bản trong USB, và một bản trong chiếc điện thoại mới.
Đây là bằng chứng quan trọng nhất. Là tấm vé… tiễn bọn họ lên đường.
Tôi bắt đầu phân tích mọi chuyện một cách tỉnh táo.
Lý Gia Hào – một kẻ ích kỷ, tham lam, được tôi nuông chiều đến hư hỏng.
Trương Thiến – đầu óc rỗng tuếch, bị d.ụ.c vọng làm mờ mắt, sống chỉ biết dựa vào đàn ông.
Nhưng quan trọng nhất, là Trương Đình.
Cô ta… tại sao phải làm như vậy?
Ghen tỵ.
Tôi gần như lập tức có được câu trả lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tinh-di-khong-gian/2.html.]
Cô ta ghen tỵ vì tôi có một người chồng yêu mình, một gia đình tưởng chừng như hạnh phúc.
Hôn nhân của cô ta thì không.
Tôi từng gặp chồng cô ta, Trần Hạo, vài lần.
Là một người đàn ông trầm lặng nhưng khí chất rất đáng sợ.
Tôi nhớ Trương Đình từng nhiều lần than vãn với tôi:
【Trần Hạo đúng là đồ biến thái, chiếm hữu đến mức bệnh hoạn, tôi chỉ cần nói chuyện với đồng nghiệp nam thôi cũng bị chất vấn cả buổi trời.】
【Anh ta là thằng điên. Nếu không phải vì có tiền, tôi đã ly hôn từ lâu rồi.】
Một người đàn ông cực kỳ chiếm hữu, thủ đoạn tàn nhẫn.
Khóe môi tôi cong lên, lạnh như băng.
Trương Đình, cô đã tặng tôi một món quà lớn thế này…
Sao tôi có thể không đáp lễ cho t.ử tế được chứ?
Có lẽ cô nghĩ tôi sẽ khóc lóc vật vã, lao đến đối chất với Lý Gia Hào, rồi để mọi chuyện bung bét, cuối cùng xách vali rời đi trong ê chề.
Nhưng tiếc quá.
Kịch hay… mới chỉ bắt đầu.
Cô sai rồi.
Thứ tôi muốn… không phải là ly hôn.
Mà là khiến các người — thân bại danh liệt, không ngóc đầu lên nổi.
Và chồng cô, Trần Hạo… chính là con d.a.o sắc nhất trong tay tôi.
Nhưng tôi sẽ không gửi đoạn video đó cho anh ta ngay lập tức.
Làm vậy thì rẻ mạt cho các người quá.
Tôi sẽ từ từ, từng lớp từng lớp, bóc trần lớp mặt nạ giả tạo của các người.
Tôi muốn các người, ngay lúc đang đắc ý nhất… sẽ rơi thẳng từ đỉnh mây xuống tận đáy vực.
Tôi mở danh bạ, tìm đến một số điện thoại đã lâu không liên lạc.
Một thám t.ử tư.
“Giúp tôi điều tra ba người. Lý Gia Hào, Trương Thiến, và Trần Hạo. Mọi thông tin, tôi đều muốn biết.”
2
Tôi ở thành phố khác suốt ba ngày.
Ba ngày ấy, tôi không liên lạc với Lý Gia Hào hay Trương Đình.
Và họ cũng không tìm tôi.
Chắc Lý Gia Hào nghĩ tôi thật sự về nhà mẹ đẻ, đang yên thân tận hưởng khoảng thời gian “thoải mái” bên tiểu tam.
Còn Trương Đình, có lẽ đang đắc ý nghĩ tôi đang trốn trong xó xỉnh nào đó, l.i.ế.m vết thương và gặm nhấm đau khổ vì “kiệt tác” của cô ta.
Sáng ngày thứ tư, tôi lên chuyến tàu cao tốc trở về.
Trong điện thoại tôi, là lô tài liệu đầu tiên mà thám t.ử gửi đến.
Lý Gia Hào, trong ba ngày qua, có hai đêm không về nhà.
Địa chỉ anh ta ở là một căn hộ cao cấp ngay trung tâm thành phố.
Tên người đứng sở hữu căn hộ đó, không ai khác — chính là Trương Thiến.
Là Lý Gia Hào mua cho ả.
Dùng tiền của hai vợ chồng tôi. Tài sản chung.
Trong tài liệu còn đính kèm mấy bức ảnh.
--------------------------------------------------