Cửa phòng tắm mở ra, Lý Gia Hào quấn khăn tắm bước ra ngoài.
Tóc anh ta còn ướt sũng, những giọt nước chảy dọc theo lồng n.g.ự.c rắn chắc.
Anh ta bước lại gần, ôm tôi từ phía sau.
“Vợ à, chúng ta…” Tay anh ta bắt đầu không yên phận.
Tôi bỗng thấy buồn nôn một cách sinh lý.
Tôi nhẹ nhàng đẩy anh ta ra.
“Em mệt rồi, muốn đi ngủ sớm.”
Động tác của anh ta khựng lại, vẻ mặt thoáng qua một tia khó chịu.
“Sao vậy? Em vẫn còn giận anh à?”
Cuối cùng, anh ta cũng không nhịn được mà nhắc đến chuyện kia.
Tôi xoay người lại, nhìn thẳng vào mắt anh ta.
“Giận ư? Em giận gì chứ?”
“Là… Trương Đình nói gì với em sao?” – anh ta ấp úng.
Tôi nhìn anh ta, bỗng bật cười.
“Cô ta có thể nói gì với em? Rằng anh đã ngủ với em gái cô ta à?”
Sắc mặt Lý Gia Hào lập tức trắng bệch như tờ giấy.
3
“Tĩnh Di… em… em biết hết rồi sao?”
Giọng Lý Gia Hào run rẩy, sắc mặt đã mất hết màu máu.
Tôi khoanh tay, tựa lưng vào sofa, lạnh lùng nhìn anh ta.
“Chứ không lẽ anh nghĩ Trương Đình gửi video cho em là để em thưởng thức kỹ năng giường chiếu của hai người?”
Môi anh ta run rẩy, nửa ngày không thốt được một câu.
Đột nhiên, anh ta “phịch” một tiếng quỳ rạp xuống trước mặt tôi.
“Vợ ơi, anh sai rồi! Anh thật sự biết lỗi rồi!”
Anh ta ôm lấy chân tôi, nước mắt nước mũi tèm lem.
“Anh chỉ là nhất thời hồ đồ! Là Trương Thiến quyến rũ anh trước! Anh với cô ta chỉ là chơi bời thôi, người anh yêu từ đầu đến cuối luôn là em!”
Cảnh tượng này thật nực cười.
Một tiếng trước, anh ta còn dịu dàng gọi tình nhân là “cưng ơi” trong điện thoại.
Bây giờ, lại quỳ gối trước mặt tôi, thề non hẹn biển nói yêu tôi.
Miệng đàn ông… đúng là thứ không đáng tin nhất trên đời.
“Chơi bời?” Tôi lặp lại hai chữ đó, “Chơi mà lên giường? Chơi mà mua cả nhà cho cô ta?”
Cơ thể Lý Gia Hào chấn động dữ dội, trừng mắt nhìn tôi như không thể tin được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tinh-di-khong-gian/4.html.]
“Em… em làm sao biết được?”
“Muốn người không biết, trừ khi đừng làm.” Tôi nhìn anh ta, ánh mắt lạnh như băng. “Lý Gia Hào, anh nghĩ tôi ngu lắm à?”
“Không! Không phải vậy! Vợ ơi, nghe anh giải thích!” Anh ta vội vàng nắm lấy tay tôi, “Căn hộ đó chỉ là tạm cho cô ta mượn thôi! Anh sẽ sớm cắt đứt với cô ta! Anh thề!”
“Thề?” Tôi giật tay ra, “Lời thề của anh bây giờ, không đáng một xu.”
Tôi đứng dậy, chẳng buồn nhìn gương mặt giả dối ấy thêm nữa.
“Ly hôn đi.”
Tôi vào phòng ngủ, lấy ra bản thỏa thuận ly hôn đã chuẩn bị sẵn, đập thẳng xuống trước mặt anh ta.
“Tài sản chia bảy ba. Tôi bảy, anh ba. Dù gì cũng là mười năm tình nghĩa, tôi cho anh chút thể diện.”
Lý Gia Hào nhìn điều khoản trong bản thỏa thuận, đồng t.ử co rút lại.
“Không! Anh không ly hôn! Có c.h.ế.t anh cũng không ký!” – anh ta gào lên, “Tĩnh Di, xin em, cho anh một cơ hội nữa! Anh cầu xin em đấy!”
Anh ta định nhào đến ôm tôi, nhưng tôi đẩy mạnh anh ta ra.
“Cơ hội à? Tôi đã cho anh bao nhiêu cơ hội rồi?”
“Khi anh về muộn hết lần này đến lần khác, lấy cái cớ tăng ca để lấp liếm. Khi anh đổi mật khẩu điện thoại, ngay cả đi tắm cũng mang theo. Khi anh bắt đầu lạnh nhạt với tôi, nhưng lại cười ngọt ngào với cái màn hình.”
Giọng tôi rất bình tĩnh, nhưng từng câu từng chữ đều như d.a.o đ.â.m vào tim anh ta.
“Lý Gia Hào, anh thật sự nghĩ tôi không biết gì sao? Tôi chỉ đang chờ xem, liệu anh có quay đầu hay không.”
“Đáng tiếc là… anh không.”
Nói xong, tôi quay người trở về phòng ngủ, khóa trái cửa.
Bên ngoài, vang lên tiếng anh ta đập cửa điên cuồng cùng những tiếng gào khóc t.h.ả.m thiết.
Tôi mặc kệ, nằm trên giường, mở to mắt nhìn trần nhà.
Ly hôn ư?
Không.
Như vậy… quá rẻ cho anh ta rồi.
Những lời tôi vừa nói, chẳng qua chỉ là một phần trong kế hoạch.
Tôi muốn anh ta nghĩ rằng, thứ tôi muốn chỉ là ly hôn và giành thêm một chút tài sản.
Tôi muốn anh ta buông lỏng cảnh giác.
Sáng hôm sau, tôi mở cửa phòng.
Lý Gia Hào cuộn người như một con chó, nằm co ro trên sàn trước cửa, mắt đỏ ngầu, gương mặt tiều tụy.
Thấy tôi bước ra, anh ta lập tức bò dậy, chộp lấy tay tôi.
“Vợ ơi… em đừng bỏ anh… anh thật sự biết sai rồi…”
--------------------------------------------------