Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tĩnh Di Không Giận

Chương 16

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vì đoạn video kia? Vì Lý Gia Hào xuống tóc? Hay vì một mục đích sâu hơn?

Trần Hạo giống như một lớp sương dày, càng nhìn càng không thấy đáy.

“Tĩnh Di… em có đang giấu anh điều gì không?” Cố Ngôn quay lại, ánh mắt lo lắng.

Tôi nhìn đôi mắt trong veo ấy, khẽ lắc đầu.

“Đều qua rồi. Tin em.”

Anh không hỏi nữa. Chỉ ôm chặt lấy tôi.

“Dù có chuyện gì, anh vẫn ở đây.”

Tôi thở ra, cố ép trái tim mình trở lại bình thường.

Những ngày sau, cuộc sống lại yên ổn.

Tôi và Cố Ngôn chuẩn bị cho lễ cưới: không phô trương, chỉ vài người bạn thân, một buổi lễ nhỏ bên hồ.

Tôi đã nghĩ, cuối cùng mình cũng chạm được vào hạnh phúc.

Cho đến một ngày trước hôn lễ, tôi nhận được gói hàng “cuối cùng” — từ Trần Hạo.

Bên trong là một hợp đồng chuyển nhượng cổ phần, cùng một chiếc chìa khóa.

5% cổ phần Tập đoàn Hạo Thiên, chuyển nhượng vô điều kiện cho tôi.

Một con số đủ khiến người ta cả đời không cần lo cơm áo.

Chiếc chìa khóa là thẻ VIP vĩnh viễn của Kim Đỉnh Hiên.

Tôi nhìn hai thứ ấy, sống lưng lạnh buốt.

Đây là bồi thường?

Hay là một cái vòng kim cô khác?

Trong gói còn có tấm thiệp.

Chỉ mấy chữ, nét bút sắc và phóng khoáng:

【Chúc mừng tân hôn.】

Không ký tên, nhưng tôi biết là ai.

Dòng tiếp theo khiến tay tôi run lên:

【Và nhớ tránh xa Cố Ngôn. Anh ta không phải người như cô tưởng.】

12

Tôi gần như lao vào thư phòng.

Mở laptop của Cố Ngôn.

Tôi không biết mật khẩu… nhưng chỉ thử một lần đã đúng.

Sinh nhật tôi.

Tim tôi nặng trĩu như bị đè đá.

Tôi bắt đầu lục.

Email. Tệp. Lịch sử.

Tôi không biết mình đang tìm gì, chỉ biết lời cảnh báo kia không thể vô cớ.

Rồi tôi thấy một thư mục được mã hóa.

Tên thư mục: “Nightingale”.

Tên tiếng Anh của tôi.

Tôi mở ra.

Bên trong… là ảnh của tôi, dày đặc đến rợn người.

Từ ngày tôi chuyển đến Queenstown.

Tôi tưới cây.

Tôi đi dạo bên hồ.

Tôi vẽ tranh.

Thậm chí có cả ảnh tôi mặc đồ ngủ, đứng uống nước trong phòng khách.

Tất cả là ảnh chụp lén.

Góc chụp… từ cửa sổ nhà bên cạnh.

Từ nhà của anh.

Máu trong người tôi như đóng băng.

Có một tệp khác: ghi chép tỉ mỉ thói quen, sở thích, lịch trình của tôi.

Đến cả ngày sinh lý hàng tháng… cũng được đ.á.n.h dấu rõ ràng như một bản báo cáo.

【05/06: mục tiêu tâm trạng thấp, ngồi trong vườn chiều. Nguyên nhân: chưa xác định.】

【12/06: mục tiêu đi siêu thị, quên ô. Theo kế hoạch, tiếp xúc lần 1.】

【25/10: sinh nhật mục tiêu. Theo kế hoạch, tỏ tình. Kết quả: thành công.】

Tôi đọc từng dòng, cảm giác như bị kéo thẳng xuống đáy vực.

Thì ra cuộc gặp gỡ, sự ấm áp, tình yêu… đều là một kịch bản viết sẵn.

Tôi không phải người yêu.

Tôi là “mục tiêu”.

Cuối tài liệu là đoạn chat, giữa Cố Ngôn và một người lưu tên: “Ông chủ”.

【Ông chủ: Nightingale tới đâu rồi?】

【Cố Ngôn: Thuận lợi. Cô ấy đã tin tôi hoàn toàn.】

【Ông chủ: Tốt. Lấy hết những thứ trong tay cô ta. Nhất là thứ Lý Gia Hào để lại.】

【Cố Ngôn: Rõ. Nhưng… cô ấy…】

【Ông chủ: Cất lòng thương hại đi. Em trai cậu đang nằm trong tay tôi.】

Tôi khuỵu xuống sàn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tinh-di-khong-gian/16.html.]

“Những thứ Lý Gia Hào để lại”… là gì?

Anh ta đã mất sạch, còn đi tu, lấy đâu ra thứ đáng để bọn họ bám riết?

Rồi một ý nghĩ lóe lên.

Trước khi sụp đổ, Lý Gia Hào từng điên cuồng cố giữ công ty Gia Hòa Đầu Tư.

Công ty nhỏ, nhưng đầu tư công nghệ cao.

Anh ta từng khoe đã nắm vài bằng sáng chế lõi, vài dự án cực tiềm năng.

Sau phá sản, những thứ đó bị thanh lý… và rơi vào tay tôi.

Vậy mục tiêu thật sự — là những bằng sáng chế ấy.

Còn Cố Ngôn chỉ là quân cờ bị ép tiếp cận, dụ tôi giao ra.

Tình yêu tôi tưởng mình có…

Hóa ra là một cái bẫy đẹp đẽ, lạnh ngắt.

Tôi bật cười.

Cười đến mức nước mắt cứ thế trào ra.

Tôi đã làm gì sai?

Mà đời này, hết lần này đến lần khác, đều bị đàn ông coi như con rối?

Đúng lúc ấy, cửa mở.

Cố Ngôn trở về.

Anh nhìn thấy tôi, nhìn thấy màn hình, nhìn thấy mọi thứ… nụ cười dịu dàng trên mặt anh lập tức đông cứng.

“Tĩnh Di… em—”

Tôi ngẩng đầu, lau nước mắt, nhìn thẳng vào anh.

“Bác sĩ Cố. Diễn đủ rồi.”

Giọng tôi bình thản đến đáng sợ.

Ánh mắt anh thoáng hoảng loạn, rồi đau đớn.

“Tĩnh Di, em nghe anh giải thích…”

“Giải thích?” Tôi đứng dậy, bước từng bước về phía anh. “Giải thích vì sao anh tính toán từng chi tiết để tiếp cận tôi?”

“Giải thích vì sao sự tốt đẹp anh cho tôi chỉ là nhiệm vụ?”

“Hay giải thích… em trai anh đang ở đâu, chờ anh lấy thứ của tôi đi đổi mạng?”

Mỗi câu tôi nói, anh lại lùi một bước.

Sắc mặt anh càng lúc càng tái.

“Em… biết hết rồi sao?”

“Ừ. Tôi biết hết.” Tôi cười nhạt, đau đến mức cười cũng khó. “Cố Ngôn, anh đúng là diễn viên giỏi. Tôi suýt nữa đã thật sự yêu anh.”

“Tĩnh Di… anh xin lỗi…” Anh nhắm mắt, giọng khàn đặc. “Anh không muốn—”

“Đừng xin lỗi!” Tôi gào lên, cắt ngang. “Tôi nghe hai chữ đó đủ rồi!”

Tôi tát thẳng vào mặt anh.

Một cái tát vang lên giòn rụm.

“Cút.”

“Cút khỏi nhà tôi. Cút khỏi cuộc đời tôi.”

Anh không tránh.

Dấu tay đỏ in rõ trên má.

“Tĩnh Di…”

“Cút!”

Tôi dồn sức đẩy anh ra ngoài, đóng sầm cửa.

Tôi tựa lưng vào cánh cửa, trượt xuống sàn.

Nước mắt lại tuôn ra.

Lần này là khóc cho chính mình.

Cho sự chân thành ngu ngốc, hết lần này đến lần khác đặt nhầm chỗ.

Ngoài cửa, anh không đi.

Anh gõ cửa liên tục, gọi tên tôi, xin lỗi.

Tôi mặc kệ.

Trời dần sáng.

Ngày mai vốn là ngày cưới.

Thật nực cười.

Tôi đứng dậy, đi tới bàn trang điểm.

Trong gương là một người đàn bà nhếch nhác.

Tôi bật cười.

Vương Tĩnh Di, khóc làm gì?

Chẳng qua chỉ là… bị lừa thêm một lần.

Nếu bọn họ thích chơi trò này…

Tôi sẽ chơi cùng. Chơi tới cùng.

Tôi cầm điện thoại, bấm gọi.

“Trần tổng.”

“Món quà cưới anh gửi… tôi nhận rồi.”

“Thích chứ?” Giọng anh ta bình thản.

“Rất thích.” Tôi nói, từng chữ lạnh ngắt. “Nhưng tôi muốn dùng nó đổi với anh một thứ.”

“Đổi gì?”

“Đổi con d.a.o sắc nhất… trong tay anh.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tĩnh Di Không Giận
Chương 16

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 16
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...