Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tĩnh Di Không Giận

Chương 8

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôi muốn Lý Gia Hào… ngã gục tan nát ngay tại thời khắc đắc ý nhất của đời mình.

Tôi thay một chiếc váy đen ôm sát, trang điểm đậm và sắc sảo.

Người phụ nữ trong gương, ánh mắt lạnh lẽo, môi đỏ như máu.

Tôi bắt taxi đến Kim Đỉnh Hiên.

Tôi không bước vào, chỉ dừng xe ở phía đối diện bên kia đường, im lặng quan sát.

Tám giờ tối, một chiếc Rolls-Royce Phantom đen bóng từ từ dừng trước cổng hội sở.

Cửa xe mở ra, Trần Hạo bước xuống.

Hôm nay anh ta mặc một bộ vest xám đậm, không thắt cà vạt, cúc áo cổ sơ mi buông hờ hai nút, trông phóng khoáng và nguy hiểm hơn cả trong ảnh.

Ngay sau đó, Trương Đình cũng bước xuống xe.

Cô ta mặc váy dạ hội trắng, khoác tay Trần Hạo, cười rạng rỡ như hoa.

Trong mắt người ngoài, họ là cặp đôi trời sinh.

Nhưng chỉ có tôi biết — bên dưới cái vẻ ngoài êm ả ấy, là sóng ngầm đang cuộn trào.

Họ vừa vào chưa được bao lâu, xe của Lý Gia Hào cũng đến.

Anh ta lái chiếc Porsche mà tôi tặng năm ngoái.

Sau khi xuống xe, anh ta lịch thiệp mở cửa ghế phụ.

Trương Thiến mặc một chiếc váy công chúa màu hồng nhạt, tung tăng nhảy xuống, rồi lập tức khoác lấy tay anh ta đầy thân mật.

Hai người vừa cười vừa nói chuyện, vui vẻ bước vào hội sở.

Ha, đúng là trai tài gái sắc, “chị em dâu” tình thâm.

Tôi lấy điện thoại ra, chỉnh góc chụp, ghi lại hình ảnh thân mật của hai người họ từ sau lưng.

Sau đó, gửi tấm ảnh ấy cho Trần Hạo.

【Tổng Giám đốc Trần, “em rể” của anh đến rồi đấy.】

Gửi xong, tôi nổ máy, lái xe rời khỏi nơi đó.

Màn kịch tiếp theo, tôi không cần phải tận mắt chứng kiến.

Tôi chỉ cần… chờ kết quả.

Tôi ngâm mình trong bồn tắm nước nóng tại khách sạn, thoải mái tận hưởng.

Đốt một chút tinh dầu, rót một ly rượu vang đỏ.

Điện thoại tôi chuyển sang chế độ im lặng, vứt lên giường.

Tối nay, tôi muốn ngủ một giấc thật ngon.

Sáng hôm sau, tôi bị chuông điện thoại réo inh ỏi làm tỉnh giấc.

Mở điện thoại ra xem — hàng chục cuộc gọi nhỡ, toàn bộ đều đến từ Lý Gia Hào.

Tin nhắn WeChat cũng dày đặc, hơn cả trăm dòng.

【Vợ ơi, em đang ở đâu? Mau nghe máy!】

【Xảy ra chuyện rồi! Chuyện lớn rồi!】

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tinh-di-khong-gian/8.html.]

【Trần Hạo điên rồi! Anh ta muốn g.i.ế.c anh!】

Tôi chậm rãi rời giường, đ.á.n.h răng rửa mặt, gọi một bữa sáng thịnh soạn.

Vừa ăn trứng benedict, tôi vừa mở phần tin tức tài chính.

Ngay trang nhất, cái tên “Tập đoàn Hạo Thiên” đã đập vào mắt.

【Tập đoàn Hạo Thiên đơn phương chấm dứt toàn bộ hợp tác với Gia Hòa Ventures, có thể gây chấn động toàn ngành.】

Tin tức viết rằng, vào tối hôm qua, Tập đoàn Hạo Thiên bất ngờ phát đi thông cáo — với lý do “vấn đề uy tín thương mại”, họ chính thức chấm dứt toàn bộ quan hệ hợp tác với công ty của Lý Gia Hào.

Bao gồm cả dự án lớn nhất mà anh ta hằng tự hào.

Không chỉ vậy, Tập đoàn Hạo Thiên còn liên kết với vài ngân hàng, đóng băng toàn bộ tín dụng của công ty Lý Gia Hào.

Chỉ sau một đêm, công ty anh ta từ thiên đường rơi thẳng xuống địa ngục.

Đứt dòng tiền, mất luôn hợp đồng chiến lược.

Chờ đợi anh ta phía trước — chỉ còn là phá sản, thanh lý.

Khóe môi tôi nhếch lên, nụ cười ngày một rõ rệt.

Quả nhiên, Trần Hạo ra tay đủ nhanh, đủ độc.

Tôi đặt điện thoại xuống, tiếp tục thưởng thức bữa sáng của mình.

Đúng lúc đó, điện thoại lại đổ chuông — là Lý Gia Hào.

Tôi bấm mở loa ngoài, đặt điện thoại sang một bên.

“Vương Tĩnh Di! Cô c.h.ế.t đâu rồi hả! Sao không nghe máy của tôi!”

Vừa bắt máy, giọng anh ta đã gào thét điên cuồng.

“Có chuyện gì sao?” – tôi hỏi, giọng vẫn điềm tĩnh.

“Có chuyện gì à? Công ty tôi sắp tiêu rồi! Cô còn có tâm trạng mà hỏi tôi có chuyện gì không?” Anh ta hét lên gần như phát điên. “Có phải là cô không? Có phải cô nói gì với Trần Hạo không?”

Cũng không đến nỗi ngu hoàn toàn nhỉ.

“Tôi thì nói gì với Tổng Giám đốc Trần được chứ? Tôi còn chưa từng gặp mặt anh ta.” Tôi hờ hững đáp.

“Cô đừng có giả vờ! Ngoài cô ra, còn ai có thể hại tôi như thế này? Vương Tĩnh Di, cô đúng là độc ác!”

“Lý Gia Hào, anh nên nhớ rõ: Là anh phản bội tôi trước.

Bây giờ công ty anh gặp chuyện, lại quay sang đổ lỗi cho tôi?

Anh đúng là chẳng bao giờ biết nhìn lại bản thân.”

“Tôi phản bội? Đó chỉ là sai lầm mà đàn ông nào cũng từng mắc phải!

Cô có cần phải đối xử với tôi như vậy không? Mười năm tình nghĩa mà!”

“Mười năm tình nghĩa?” Tôi bật cười lạnh.

“Mười năm, để anh đưa một con đàn bà khác lên giường, lấy tiền của chúng ta mua nhà cho cô ta?

Lý Gia Hào, làm ơn đừng khiến tôi buồn nôn nữa.”

Đầu dây bên kia im bặt.

Một lúc sau, giọng anh ta vang lên, lạc đi vì khóc:

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tĩnh Di Không Giận
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...