Tôi nhìn anh ta, thở dài một tiếng.
“Gia Hào, chúng ta bình tĩnh lại đi. Mấy hôm nay tôi sẽ dọn ra ngoài ở trước. Anh cũng nên suy nghĩ cho kỹ. Nếu anh thật sự muốn cứu vãn, thì hãy xử lý sạch sẽ chuyện giữa anh và Trương Thiến.”
Tôi diễn rất tròn vai một người vợ bị tổn thương sâu sắc, nhưng vẫn còn ôm chút hy vọng mong manh với chồng.
Trong mắt Lý Gia Hào lập tức bùng lên tia sáng hy vọng.
“Được được được! Anh cắt đứt với cô ta ngay! Vợ, em tin anh đi!”
Tôi không nói thêm gì, kéo chiếc vali đã chuẩn bị sẵn, rời khỏi căn nhà đó.
Tôi không về nhà mẹ, mà đến thẳng một khách sạn năm sao ở trung tâm thành phố.
Vừa ổn định xong, điện thoại của Trương Đình đã gọi tới.
“Tĩnh Di, cậu với Gia Hào… cãi nhau rồi à?”
Tin tức của cô ta đúng là nhanh thật.
“Ừ.”
“Haiz, tớ biết mà. Cậu đừng bốc đồng. Gia Hào thật ra vẫn yêu cậu đấy. Đàn ông mà, thỉnh thoảng phạm sai lầm cũng khó tránh.” Cô ta lại bắt đầu bài ca buồn nôn quen thuộc.
“Trương Đình,” tôi cắt ngang, “tôi muốn gặp cậu.”
“Được thôi, chỗ cũ nhé?”
“Ừ.”
Nửa tiếng sau, tôi gặp Trương Đình ở quán cà phê quen thuộc.
Cô ta mặc toàn đồ hàng hiệu, trang điểm tinh tế, trông rạng rỡ và phong độ.
Còn tôi thì mặt mộc, thần sắc tiều tụy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tinh-di-khong-gian/5.html.]
Ánh mắt đắc ý của cô ta, gần như không che giấu nổi.
“Tĩnh Di, cậu nhìn cậu kìa, tiều tụy thành ra thế này rồi.” Cô ta giả vờ nắm tay tôi, “Vì một người đàn ông thôi, không đáng đâu.”
“Ừ, không đáng thật.” Tôi rút tay về, nhấp một ngụm cà phê.
“Thật ra… tớ thấy Gia Hào cũng không cố ý đâu. Em gái tớ từ nhỏ đã được nuông chiều, thích gì là phải giành cho bằng được. Gia Hào cũng bị nó quấn lấy, hết cách thôi.”
Vài câu đơn giản, cô ta đã đẩy sạch trách nhiệm.
Như thể em gái cô ta là đóa sen trắng vô tội, còn chồng tôi là Liễu Hạ Huệ bị ép buộc.
“Vậy à?” Tôi đặt tách cà phê xuống, nhìn thẳng vào cô ta, “Thế nó có biết, thứ nó giành là chồng của tôi không?”
Nụ cười trên mặt Trương Đình cứng lại.
“Nó… nó còn nhỏ, chưa hiểu chuyện…”
“Nó hai mươi hai tuổi rồi, không phải hai tuổi. Trương Đình, cậu không cần diễn nữa đâu, không mệt sao?”
Sự thẳng thắn của tôi khiến lớp mặt nạ của cô ta hoàn toàn rơi xuống.
“Vương Tĩnh Di, cô có ý gì?” Sắc mặt cô ta trầm hẳn xuống, “Tôi tốt bụng an ủi cô, cô đừng có không biết điều!”
“Tốt bụng?” Tôi bật cười lạnh, “Gửi cho tôi loại video đó mà gọi là tốt bụng sao? Trương Đình, cô có phải nghĩ tôi ngu lắm không, đến mức không nhìn ra chút lòng ghen tỵ bẩn thỉu của cô?”
“Tôi ghen tỵ với cô?” Cô ta như nghe phải chuyện nực cười nhất đời, “Vương Tĩnh Di, cô có gì đáng để tôi ghen tỵ? Ghen tỵ với ông chồng nghèo kiết xác của cô à? Hay ghen tỵ với cái mặt sắp bị thời gian vắt kiệt, trở thành bà hoàng mặt vàng của cô?”
“Đúng, bây giờ Lý Gia Hào không giàu bằng chồng cô – Trần Hạo. Nhưng anh ấy yêu tôi. Chúng tôi đã cùng nhau đi lên từ con số không. Còn cô thì sao? Cô chẳng qua chỉ là cái bình hoa mà Trần Hạo mua về trưng bày. Cô chắc chắn anh ta thật sự yêu cô à?”
Câu nói của tôi đ.â.m trúng ngay nỗi đau trong lòng cô ta.
Sắc mặt Trương Đình lập tức vặn vẹo.
--------------------------------------------------