Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tôi Là Đạo Sĩ

Chương 12

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chuỗi ngày sau đó của tôi vẫn như trước đây, vẫn là sự tập luyện võ thuật, vẽ bùa và làm đồ hàng mã. Nhưng bù lại thì thời gian được ở bên giai nhân cũng nguôi ngoai phần nào, vòng tay đá quý mà tôi tặng nàng làm nàng cười tít cả mắt ( Tôi đoán là nàng hạnh phúc lắm -_-). Chỗ đá quý còn lại sau khi đổi ra tiền mặt thì doanh thu nhận được của tôi sau khi diệt cương thi là 200 củ ( vãi cả nhiều! hố hố!) còn phần sư phụ thu về bao nhiêu thì tôi cũng không rõ lắm nhưng thấy ổng có vẻ làm từ thiện nhiều nên chắc tiền bạc với ổng cũng không quá quan trọng.

Nhưng vẫn còn nhiều bí ẩn sau khi diệt cương thi vương mà tôi vẫn chưa giải thích được, cảm giác kì lạ mông lung cho tôi thấy hình như có điều gì không đúng….

Tuy nhiên tôi chưa quan tâm nhiều các chuyện khác, vì điều làm tôi lo lắng hơn là nàng. Thái độ của người trong làng đối với nàng hình như không có thiện cảm, một người dễ thương, xinh đẹp lại dễ mến thì chắc chắn phải có nhiều vệ tinh nhưng tuyệt nhiên bọn trai làng thấy nàng thì tránh xa như “đỉa dính phải vôi vậy”.

Tất nhiên tính tôi thì hay tò mò, mà đã tò mò thì phải hỏi cho ra lẽ. Tôi mon men làm thân với bà bán nước đầu cổng làng rồi từ từ dò hỏi, lúc đầu bả cũng e ngại không nói nhưng về sau tôi là khách quen của quán nên bả cũng kể nhỏ sự tích năm xưa và nàng.

Hóa ra từ khi sinh ra thì nàng đã khác người thường, hồi bé bọn trẻ con cũng chơi chung với nàng nhưng rồi một hôm có thằng nhóc bị ma giấu và nàng bảo rằng có 1 bả tóc trắng đưa thằng nhóc nhốt vào bụi tre, kể từ đó người làng cho rằng nàng là con của ma, vì chỉ con của ma mới thấy được ma. Tất cả người làng đều cho rằng nàng mang đến vận xui rủi cho họ, nhưng không ai dám đuổi đánh hay làm gì nàng vì họ còn e ngại sư phụ. Họ chỉ còn cách tránh xa nàng càng xa càng tốt.

Cứ thế nàng lớn lên trong chuỗi ngày cô độc từ cấp 1, cấp 2 cho đến cấp 3 đều 1 mình, kể từ khi tôi đến là lúc nàng mới cảm nhận được giá trị của tình người trong xã hội, và từ lúc đó nàng cười nhiều hơn, vui vẻ hơn.

Nhưng số tôi là số nhọ, cuộc đời cứ dồn tôi vào cảnh không lối thoát, cứ tưởng có thể bù đắp tháng ngày cô độc của nàng bằng tình yêu chân chính cũng là lúc sóng gió ập đến.

Người có “Âm dương nhãn” thì đối với học đạo thuật như tôi cầu còn không được, nhưng đối với liễu yếu đào tơ như nàng chẳng khác gì một cực hình, mỗi lần ra ngã ba đường nàng đều nắm chặt cánh tay tôi và đi sát lại, lúc đầu tôi cứ nghĩ nàng muốn thể hiện tình cảm với tôi ( phê vãi lù) nhưng về sau mới biết là nhìn thấy cái không nên nhìn ( đệch -_-)

Rồi chuyện gì đến cũng đã đến, lũ ma quỷ khi đã biết ai có thể nhìn thấy chúng thì sẽ bám lấy không buông, tuy đạo tràng có kết giới nhưng không phải lúc nào cũng an toàn tuyệt đối và nàng bị ma quỷ nhập xác.

Các bạn đều cho rằng không có gì lo ngại vì ông bác già có thể đuổi ma quỷ nhập xác, điều đó đúng nếu 1,2 lần thì không sao. Nhưng về lâu về dài thì không ổn tí nào, nó ảnh hưởng đến sức khỏe và tâm trí người bị nhập.

Khỏi phải nói tôi lo lắng cho người mình yêu thế nào, dù có dùng đủ mọi cách cắm chốt trước của phòng nàng thì lúc nàng đi tắm cũng không thể đứng ngoài bảo vệ được ( nàng nghĩ biến thái rồi xa lánh thì nhục). Tôi lo lắng một thì đương nhiên cha nàng lo lắng 10, ngày nào ổng cũng đi qua đi lại trong nhà chính thở dài thườn thượt.

Sau nhiều đêm trằn trọc, tôi chợt bừng tỉnh:

– Đúng rồi, cuốn sổ của bà nội, biết đâu có cách!

Ngay sáng hôm sau tôi đóng chuyến xe buýt sớm nhất lao ngay về nhà, lục lại tìm cuốn sổ mở ra xem có cách nào khả dĩ không.

Cách thì đúng là đã có, nhưng nhờ vậy tôi cũng phát hiện ra một sự thật kinh hoàng…!

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tôi Là Đạo Sĩ
Chương 12

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 12
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...