Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tôi Là Đạo Sĩ

Chương 84

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

- Mày lo cho thân mày trước đi! Đây không phải là truyện đùa đâu!

Ông bác già vừa cau mày lên tiếng vừa vất vả chống đỡ đợt tấn công từ đám cương thi, nhưng tôi không quan tâm đến lời ổng nói. Tôi mỉm cười nói lớn với chất giọng ồm ồm:

- Tôi không đùa đâu! Mọi người tránh xa ra đi! Để mình tôi xử lý chuyện này!

Ông bác già nhìn về hướng tôi, rồi ông hơi ngạc nhiên không hiểu tôi đang làm cái quái gì nữa. Từ từ ổng do dự rồi ra hiệu cho Xao Jin lùi lại phía sau tôi hồi sức, bọn cương thi nhảy thật nhanh về phía tôi và chĩa đôi bàn tay sắc nhọn chực chờ cấu xé những sinh vật sống trước mặt.

Nhưng hình như chúng không để ý đến sự hiện diện của tôi mà chỉ nhìn về phía hai người kia, tôi nhẹ nhàng đi đến trước mắt bọn cương thi rồi dán từng đạo bùa màu vàng lên trán của chúng không sót một tên nào cả.

Một không gian im lặng bao trùm đại sảnh, những con cương thi đứng bất động như tượng đá khiến ông bác già và tên người tàu sững sờ vì kinh ngạc. Ổng nhìn về phía tôi rồi trợn mắt lên tiếng:

- Sao mày có thể làm được như thế?

Tôi bỏ cái mask thở oxy ra rồi mỉm cười trả lời:

- Tất nhiên là con dùng pháp bảo hiện đại bình thở oxy rồi! Thầy quên là cương thi bị mù à? Bọn chúng chỉ có thể phát hiện sinh vật sống qua hơi thở mà thôi:3

Ông bác già nhìn tôi gật đầu mỉm cười như có vẻ tự hào lắm, tên Xao Jin cũng có vẻ thán phục trước những gì tôi vừa làm được. Tất nhiên đừng trông mặt mà bắt hình dong, có thể hiện tại tôi không giỏi bằng các người nhưng chưa biết ai mới là người gánh team đâu:v. Tôi nhìn về phía bọn cương thi rồi nhăn mặt bâng quơ hỏi:

- Còn lũ cương thi này thì tính sao hả thầy?

Ông bác già nhìn về phía đám cương thi rồi lạnh lùng trả lời:

- Để tránh tai họa về sau! Đốt xác chúng đi!

Thế là ba chúng tôi sắp xếp đám cương thi sát lại gần nhau rồi châm một mồi lửa hỏa thiêu bọn chúng. Trong thời gian hỏa táng, tôi lại đi mày mò xung quanh xem có kiếm được gì đáng giá không. Chứ chẳng lẽ cổ mộ quan nhà Thanh lại không chôn theo vật gì quý giá thì vô lý quá.

Ở giữa hình khắc đằng sau hai chiếc quan tài hình như có cái gì phát sáng le lói, tôi từ từ tiến lại gần đó để ngó thử xem, biết đâu lại phát hiện bảo vật gì giá trị thì sao. Một chiếc rương nhỏ làm bằng gỗ tỏa ra mùi hương nhè nhẹ được trảm khắc họa tiết rồng phượng rất cầu kì và được đính bảo ngọc bên trên.

Bảo vật... Chắc chắn là bảo vật...! Quả này thì không muốn phát tài cũng không được rồi...! Tôi khẽ mỉm cười nhẹ nhàng cầm lấy chiếc rương nhỏ rồi len lén cất ngay vào trong túi, bỗng nhiên kệ đá rung chuyển, từ xung quanh một màu khói xạm tỏa ra từ tứ phía.

- Cẩn thận...! Trong khói có độc...!

Nghe thấy tiếng Xao Jin hét lên, tôi vội vàng chạy nhanh từ phía họ, một tiếng động lớn vang lên sau lưng tôi làm rung chuyển một góc hang động. Ông bác già và Xao Jin nhìn về phía 2 chiếc quan tài, thái độ của họ dần dần thay đổi từ ngạc nhiên, sững sờ rồi tái mặt:

- Cái oán khí lặng lề này... chẳng nẽ nà...!

Giọng Xao Jin run run lên tiếng, ông bác già lạnh lùng giữ chặt thanh kiếm gỗ rồi khẽ gật đầu xác nhận:

- Cái mùi hôi này chỉ có thể là nó... cấp bậc cương thi tinh...!

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tôi Là Đạo Sĩ
Chương 84

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 84
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...