Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tôi Là Đạo Sĩ

Chương 125

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

- Roẹt...!

Tiếng kêu chát chúa vang lên từ phía một ai đó là sự chấm hết cho một trận chiến dai dẳng. Có lẽ không cần phải nêu tên người chiến thắng sau cùng, tôi ngạc nhiên như không hiểu tại sao Chế Bồng Nga lại làm vậy!

Gã nằm đó thoi thóp nhưng khóe miệng thì đang nở một nụ cười mãn nguyện, thật lòng tôi không hiểu gã nghĩ gì nữa. Tôi tiến lại gần Chế Bồng Nga rồi im lặng nhìn gã, gã cũng nhìn về phía tôi nhưng không còn cảm giác đau khổ hay uất hận vì bại trận, dường như kết cục này là do gã đã an bài từ sớm.

- ហេតុអ្វីបានជាធ្វើដូច្នេះ? ជាក់ស្តែងគាត់បានដាក់អំណាចនៃការទាំងអស់នៅក្នុងសមត្ថភាពដើម្បីកំណត់អត្តសញ្ញាណចុងក្រោយនេះការឈ្នះនិងការចាញ់លោកដូច្នេះហេតុអ្វីបានជាមិនបានចាប់ផ្តើមផ្លូវត្រឡប់មកវិញ? ( Tại sao ông lại làm vậy? Rõ ràng ông đã dồn mọi sức mạnh vào chiêu cuối này để phân thắng thua vậy tại sao ông lại không tung chiêu?)

- អ្នកមិនយល់ពីវា...! បេះដូងនៃស្ដេចមួយថានៅពេលដែលប្រទេសនេះបានបាត់បង់ការមើលឃើញ... លោក Tan...! ការស្លាប់អចិន្ត្រៃយ៍ថ្មីតែមួយគត់ដែលអាចធ្វើឱ្យយើងមានមោទនភាពតំណាងនាមរបស់បង... ចែ... ប្រទេសរុស្ស៊ី...! ( Ngươi không bao giờ hiểu được đâu...! Nỗi lòng của một vị vua khi thấy cảnh nước mất...nhà tan...! Chỉ có cái chết vĩnh viễn mới khiến ta có thể tự hào khi mang danh Chế...Bồng...Nga...!)

Cơ thể của gã dần dần hóa thành cát bụi, nhưng trên gương mặt lúc tan biến của Chế Bồng Nga vẫn phảng phất nét kiêu hùng chiến bại. Tôi thở dài đưa tay nắm lấy cát bụi dưới chân rồi nhẹ nhàng trả lời:

- ទោះបីជាលោកគឺជាសត្រូវស្បថចូលកាន់តំណែងនៃមហាប្រទេសវៀតណាមប៉ុន្តែនៅក្នុងភ្នែករបស់ខ្ញុំគាត់គឺនៅតែជាឥស្សរជនប្រវត្តិសាស្រ្តមួយយ៉ាងសំខាន់ក្នុងការទន្ទេញចាំរាប់ពាន់នាក់នៃជីវិត! សម្រាកទៅ...! ចែបងង៉ា...! ( Dù ông là kẻ thù truyền kiếp của Đại Việt nhưng trong mắt tôi thì ông vẫn là một nhân vật lịch sử đáng để ghi nhớ ngàn đời! Yên nghỉ đi...! Chế Bồng Nga...!)

Cuối cùng thì trận chiến cũng kết thúc, nhưng lúc này tâm trạng tôi lại cực kì rối bời. Phải đối mặt thế nào với ông bác già, với nàng đây? Hiện giờ tôi không còn là con người nữa... Tôi là một con quỷ lai đúng nghĩa...

Liệu họ có chấp nhận tôi hay là sẽ xa lánh? Với sức mạnh kinh thiên động địa này của tôi thì đối với nhân giới sẽ là một hậu họa khôn lường. Chắc chắn những người thân của tôi sẽ không có một ngày yên ổn, hoặc có thể một ngày nào đó tôi có thể vô tình gây họa cho họ...

Tôi thở dài như đã xác định tư tưởng bản thân, khi nào mà tôi chưa để làm chủ được sức mạnh này, khi nào mà tôi vẫn còn mang hình hài này, tốt nhất là nên rời xa họ.

******************************************************************

Nửa đêm, Tại một ngôi biệt thự bỏ hoang nằm ngoài vùng ngoại ô Hà Nội. Tiếng huyên náo vang vọng như từ nơi xa xăm nào vọng về, những hình thù quái dị xuất hiện ngồi trên ghế xung quanh chiếc bàn đã phù một màu xám xịt.

Có kẻ thì khuôn mặt trắng bệch, hai khóe mắt lấm tấm những vệt máu. Còn có kẻ khác thì có tám cái tai, mười hai con mắt trông cực kì kì dị. Cũng có người thì cả thân thể ướt sũng tỏa ra một mùi hôi rình như chuột chết.

Nhưng cũng có những kẻ toát lên vẻ oai nghiêm kiêu ngạo nhưng vẫn khiến người khác phải run sợ. Hắn mặc một bộ chiến bào, tướng người đầu quạ. khuôn mặt đang tỏ vẻ vô cùng tức giận:

- Rốt cuộc kẻ nào mời chúng ta đến đây? XCM nó...! Chưa bao giờ ta phải ngồi chờ đợi người khác như thế này...!

- Vua Thần Trùng...! Ngài làm gì mà nóng quá vậy! Hạ hỏa... Hạ hỏa đi thôi...!

Kẻ vừa lên tiếng là một gã đàn ông bị dị tật ở tay, trên miệng hắn khẽ nhoẻn miệng cười như có ý coi thường. Những yêu ma xuất hiện ở đại sảnh đều ngạc nhiên khi thấy có con người xuất hiện ở đây, chúng nhìn nhau bàn tán:

- Con người...! Con người kìa...! Kẻ mời chúng ta đến đây là con người...! Có nên mần thịt hắn tại đây không nhỉ?

- To gan lắm....! Vậy mày xác định là muốn chết sớm tại đây đúng không...? Vậy tao sẽ giúp mày một tay...!

Vua Thần Trùng định lao đến tóm lấy gã đàn ông nhưng gã đã đưa một tấm ảnh ra trước mặt đám yêu ma. Vừa lên tiếng, hắn vừa hút điếu xì gà:

- Nhận ra hắn chứ Vua Thần Trùng...? Tôi nghĩ người mà ông muốn giết lúc này chưa chắc đã là tôi đâu...!

Vua Thần Trùng giật lấy tấm ảnh trong tay gã đàn ông, đôi mắt thần trợn ngược lên căm phẫn khi nhìn vào tấm ảnh:

- Ngươi biết hắn...! Nói...! Giờ hắn đang ở đâu...?

Gã đàn ông điềm tĩnh hút tiếp điếu xì gà rồi ôn tồn lên tiếng:

- Tôi không biết hắn đang ở đâu...! Nhưng tôi biết cách làm hắn tự đến tìm chúng ta...!

Vua Thần Trùng nhìn về phía gã đàn ông rồi sốt sắng hỏi:

- Cách nào...?

Gã đàn ông dí điếu xì gà xuống gạt tàn rồi nhếch mép trả lời:

- Cục tâm linh miền bắc...!

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tôi Là Đạo Sĩ
Chương 125

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 125
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...