Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tôi Là Đạo Sĩ

Chương 35

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

- Tại sao lại vậy?

Nàng đưa mắt nhìn về phía tôi và hỏi, tôi nhẹ nhàng mỉm cười với nàng:

- Nhìn em trẻ quá, nếu nói là vợ thì hàng xóm sẽ không tin!

Sư tỷ lừ mắt lườm tôi:

- Ý ngươi là ta già...?

Tôi thở dài ôm đầu, có mỗi chuyện đóng giả là cặp vợ chồng và đứa em gái thôi mà cũng nhiều rắc rối... mà có phải lâu la gì đâu, chỉ đến đó vài ngày dò hỏi tin tức và xem xét rồi về báo cáo thôi mà... Nhưng thôi kệ họ, ý tôi đã quyết... không thể để chuyện tình cảm xen lẫn với công việc.

Chúng tôi đứng trước mặt căn nhà, một căn nhà 2 tầng nhìn có vẻ bình thường nhưng màu sơn đã ố vàng cộng thêm khung cảnh xung quanh tĩnh mịch khiến nơi đây có vẻ gì đó rất rờn rợn!

Việc đầu tiên là phải vào thử căn nhà và giả vờ dọn dẹp qua loa, nếu đã đóng giả thì phải đóng làm sao cho người khác tin là chúng tôi mới dọn đến đây, nhìn hàng xóm xung quanh chỉ chỏ về phía căn nhà thì có vẻ như tin đồn là đúng.

Chúng tôi phân chia công việc: Sư tỷ và nàng sẽ đi xung quanh làm quen với hàng xóm rồi ra quán nước gần đó từ từ tìm hiểu về tin đồn xung quanh căn nhà này, còn tôi sẽ đi vào các phòng xem có chút manh mối nào không.

Thật sự là rẩt lạ.... đúng là ngôi nhà này toát ra âm khí rất nặng nhưng tôi đã lùng sục khắp tất cả các phòng đến 3 lần nhưng chẳng có vong hay ác linh nào cả. Nếu nơi đây đúng thật là đã chết đến 6 mạng người và đều là treo cổ thì ít nhất phải có vài vong thần vòng chứ? Đúng là khó hiểu, thực sư quá khó hiểu... ngay cả đại sảnh tầng 1 nơi mà 6 người treo cổ chết cũng chỉ có khí âm nặng nhất chứ không có sự hiện diện của một cái gì đó bất thường.

5h chiều hôm đó, chúng tôi ngồi lại để bàn luận những gì đã thu thập được, Câu chuyện về căn nhà này theo như 2 chị em dò hỏi được thì 10 người 10 ý.. Bà quán nước thì bảo ban đêm dọn hàng thấy hồn ma đi lại trên sân thượng, hàng xóm ngay cạnh thì nói nửa đêm có tiếng trẻ con khóc oe oe, có người thì buổi tối đi qua nghe thấy tiếng ma nữ cười khanh khách, lại có tiếng đồ đạc tự chuyển động rơi vỡ trong nhà...

Sau khi bàn luận xong, đáng lẽ là chúng tôi có thể ra về nhưng nguyên nhân rõ ràng vẫn chưa tìm ra vì ngay cả một vong hồn cũng không có trong căn nhà này... Tôi không thể cứ như thế mà cất bước mà đi về được.

Tôi hạ quyết tâm nói với sư tỷ và nàng:

- Thôi 2 chị em về trước đi, anh sẽ ở lại đây một đêm để tìm hiểu xem có điều gì kỳ lạ không!

Sư tỷ có vẻ hứng thú nên hồ hởi:

- Nếu ngươi ở lại thì ta cũng sẽ ở lại tìm hiểu cùng, có thêm người là có thêm cơ hội tìm hiểu mà!

- Em cũng ở lại....

Tiếng nói nghe có phần rụt rè của nàng, rõ ràng là sợ ma nhưng có lẽ lo sợ tôi ở với sư tỷ lại có ý đồ xấu... chắc thế. Tôi có ý khuyên 2 người họ nên về trước nhưng nghĩ lại thì mỗi mình tôi thì cũng thấy rờn rợn... nhỡ đâu 1 mình độc chiến biến thành các xác treo cổ thứ 7 thì sao, nên thôi tôi cũng miễn ý kiến!

Tối đó thấy 2 người họ có vẻ mệt mỏi nên tôi bảo họ nghỉ ngơi tại căn phòng sạch nhất và tôi nghỉ ngơi tại căn phòng gần đó, 12h đêm tôi lượn qua một vòng quanh căn nhà nhưng vẫn không có gì bất thường, nhìn về phía nơi 6 người treo cổ trong lòng tôi thấy rờn rợn lạ thường.

Trước giờ đối mặt với ma quỷ gì tôi cũng không ngại lắm, ngay cả thần trùng mà tôi cũng cân được nhưng giờ đây với một kẻ không hình bóng thực sự khiến tôi thấy bất an. Tôi ngồi xuống trước cửa nhà cố gắng suy nghĩ tìm hiểu lý do vì sao... tại sao căn nhà này lại kì bí đến vậy.

Rồi tôi thiếp đi lúc nào không biết, trong giấc mơ đó... tôi nhìn thấy 6 người đang treo cổ và một cái thòng lòng ở chính giữa... tôi từ từ tiến về thòng lòng đưa đầu mình vào trong đó... từ từ tiến vào cõi chết...

Ặc... Ặc 2 chân tôi vùng vẫy, 2 tay giữ chặt thòng lòng cố thoát ra khỏi cái dây treo cổ... vì đây không phải trong mơ mà chính là hiện thực, không hiểu từ lúc nào mà tôi lại buông mình treo cổ trước đại sảnh..

Càng vùng vẫy bao nhiêu, giãy dụa bao nhiêu thì thòng lọng lại siết chặt bấy nhiêu... tâm trí tôi mơ hồ, lưỡi tôi bắt đầu thè ra..

Đúng lúc thập tử nhất sinh tôi nghe vọng lại tiếng nói của 2 chị em nhà họ, rồi có người giữa chặt 2 chân tôi nâng lên, họ đưa tôi xuống, một người truyền hơi thở qua miệng cho tôi.

Miệng tôi nghẹn đắng lại, tôi sờ lên vết hằn đỏ trên cổ... tí nữa thì đi chầu ông bà rồi, hai chị em họ nhìn tôi với khuôn mặt tái xanh. Tôi cũng không hiểu và cũng không biết giải thích cho họ lý do vì sao tôi lại treo cổ nữa... trong thời điểm hoang mang này, một giọng nói rờn rợn như phá tan sự im lăng:

- Hé Hé.... Mày muốn biết lý do vì sao không...?

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 35
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...