Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tôi Là Đạo Sĩ

Chương 25

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Đại nạn giáng xuống ư? Tất nhiên là tôi cũng đoán được có chuyện chẳng lành nhưng không ngờ lại lớn hơn tôi đã tưởng tượng. Tôi lo lắng hỏi sư bá:

- Liệu có cách hóa giải không ạ?

Sư bá nhìn tôi rồi thở dài, miệng ổng mấp máy:

- Còn phải xem ý trời thế nào đã!

Dựa vào ông trời chi bằng dựa vào chính mình, đêm hôm đó đợi mọi người ngủ say, chuẩn bị mọi hành trang cần thiết tôi ngồi ở góc cửa rồi chờ đợi tiếng chó nhà hàng xóm tru lên. Có lẽ ở đoạn này nhiều bạn cảm thấy khó hiểu hành động của tôi thì tiện đây tôi cũng xin giải thích vài điều.

Chó thường hay nhìn thấy những điều mà con người như chúng ta không thấy được, dân gian ta thường hay có câu: "Thấy trộm tru ba thấy ma tru một". Nếu buổi tối nào các bạn đi về nhà mà em chó của các bạn ra đón bạn, rồi nó tru lên từng hồi một thì hãy cận thận vì sau lưng bạn là một cái gì đó rất bất thường đấy.

Và cũng xin nói thêm là âm dương nhãn của tôi giờ đã phát huy tác dụng nhưng hiện tại mới chỉ nhìn thấy được vào ban đêm thôi

. Đôi khi đi vệ sinh nhìn thấy cái không nên thấy cũng đái cmn ra quần -_-.

Vào vấn đề chính, Đã 1h sáng đúng lúc tôi đã nản định bụng đi ngủ cho nó lành thì con chó nhà hàng xóm bỗng tru lên từng hồi một. Biết là ngoài đường có biến, tôi he hé cánh cửa chính nhìn ra bên ngoài.

Từ đằng xa như ảo như thật một đoàn nửa người nửa quạ đi dọc trên con đường chính, Có một người mặc áo giáp đầu quạ đen với đôi mắt ánh lửa cam cưỡi trên con ngựa đầy oán khí.....

Sao nhìn bọn này quen quen vậy ta, tôi cố lục lại trí nhớ. Thôi đúng rồi, thần trùng.... Rõ ràng là chính tay mình tiễn nó về "miền cát trắng" rồi cơ mà?

Những thắc mắc và hoài nghi trỗi dậy nhưng lúc này không còn thời gian suy nghĩ nữa... Tôi quyết định theo dõi chúng để tìm hiểu xem có chuyện gì đang xảy ra.

Mon men đi theo đoàn thần trùng, tôi lại thấy chúng tiến về nơi quen thuộc.... Nghĩa địa làng chài...

Bên ngoài có lính canh nên tôi không thể tiến vào sâu hơn được mà chỉ đứng từ xa để theo dõi vào. Đợi một lúc lại thêm một đoàn nữa tiến vào trong nghĩa địa cứ như thế gần chục đoàn...

Lần này tôi biết là có chuyện lớn rồi... Một thần trùng mà tôi còn trầy vai trốc vẩy, giờ đây chục tên như thế thì niềm tin nơi đâu giành chiến thắng, chưa kể cả đoàn lính hùng hậu đi theo chúng.

Sáng hôm ấy về đến nhà đã thấy sư bá đứng chờ tôi ở đại sảnh, ổng chỉ bảo tôi vào nhà chính có điều muốn nói. Biết là chuyện quá quan trọng không thể giấu diếm nên tôi tường thuật lại chuyện vừa xảy ra lúc đêm, ông không nói gì ngồi xuống uống ly trà, đợi một lúc sau ổng mới cất lời:

- Con lần này quá chủ quan, tự tiện đi vào hàng hùm một mình không nói cho ta nghe! May mà không có chuyện gì xảy ra không thì ta biết nói sao với sư phụ con đây!

Tôi biết mình sai nên im lặng nghe sư bá mắng không dám cãi lại, ổng chỉ thở dài rồi nói tiếp:

- Đại nạn lần này quá lớn, 11 thần trùng kia về đây chắc là tìm chúng ta báo thù cho tên thần trùng chúng ta diệt! Ta dù sao cũng gần đất xa trời rồi nên cũng không tiếc cái mạng này, nhưng con và cái P còn trẻ... thật không đáng.... chi bằng...!

Sư bá thở dài nói tiếp:

- Ta không thể bỏ mặc dân chúng ở đây nên sẽ quyết một mất một còn với chúng! Con hãy đưa cái P đi khỏi đây ngay lập tức!

Ẻm khó ưa không biết nghe lén từ lúc nào chạy ra khóc lóc quỳ trước mặt ổng:

- Ông ơi! Đừng bỏ con mà...! Con không muốn rời xa ông đâu...!

Sư bá nhìn ẻm khó ưa, mắt ổng rơm rớm lệ, nhưng có lẽ trong lòng ổng đã quyết... ổng tức giận quắc mắt đi vào trong phòng:

- Ý tao đã quyết, hai đứa mau cút khỏi đây ngay lập tức...!

Dù khóc lóc hay van xin bao nhiêu cũng không thay đổi quyết định của sư bá, chưa đầy nửa tiếng sau thì tôi và sư tỷ đã bị đuổi ra ngoài đường. Cầm hành lý trong tay không biết đi về đâu vào lúc này, lần đầu tiên thấy sư tỷ khóc trong lòng tôi vừa thấy buồn cười nhưng cũng tội nghiệp, không biết nên làm sao ngoài việc an ủi...

Nhưng nói gì thì tôi cũng không thể để sư bá một mình vào chốn nguy hiểm, vì từ trước đến giờ ổng đối xử với tôi như con cháu trong nhà chứ không đểu giả như lão già 2 mặt. Với lại có "phá hồn kiếm" trong tay thì chưa chắc mèo nào cắn mỉu nào đâu...

Tôi quay sang nhìn sư tỷ nói:

- Sư tỷ có muốn sống chết cùng đệ không?

Sư tỷ ngừng khóc đỏ mặt ngạc nhiên nhìn tôi:

- Ý ngươi là sao?

Tôi mỉm cười một cách bí hiểm:

- Đêm nay chúng ta.... xúc bọn thần trùng!

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 25
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...