Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tôi Là Đạo Sĩ

Chương 92

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hai tay kia thấy bạn mình bị đánh ngã bổ nhoài, liền tức giận cầm ghế định lao vào ăn thua đủ với nàng. Tất nhiên là tôi không thể ngồi yên được nữa, tôi đứng dậy nhanh chân đá mạnh vào hạ bộ

tay áo vàng rồi dứt tóc tay áo xanh lên gối giữa mặt hắn.

Hai tay say rượu loạng quạng ngã xuống, bà chủ quán nhanh trí ra can tôi lại rồi xin xỏ cho họ. Tôi không muốn làm căng nên bảo bà chủ mang đồ ăn lên phòng tránh làm mất nhã hứng, nhưng tâm tư tôi vẫn còn hơi thắc mắc: Liệu dòng họ nhà Trần có thực sự là đệ nhất bắt ma không?

Ngay sáng hôm sau, chúng tôi hỏi bà chủ quán đường đến nhà dòng họ Trần. Lúc đầu bà ấy còn hơi ái ngại không muốn trả lời, nhưng khi thấy tôi xòe ra vài tờ polymer thì tôi cũng biết được điều mà mình cần.

Men theo con đường về phía tây rồi nhìn lại địa chỉ mà ông bác già gửi tôi thoáng hơi do dự, tại sao địa chỉ trên biển lại là khám bệnh đông y chứ? Hay là có sự nhầm lẫn nào ở đây?

Chúng tôi đánh liều bước vào đó, nói chung bên trong khu khám bệnh quá đỗi bình thường, mà nói chung thì căn phòng mang màu sắc hơi hoài cổ. Mấy người già cả ngồi trên chiếc ghế gỗ như đang chờ đến lượt khám bênh, đối diện là một thanh niên đang ngồi lau mấy cái bình, hình như hắn làm nhiệm vụ chuẩn bị toa thuốc.

- Hai người đến khám bệnh à?

Tiếng nói phát ra từ đằng sau chúng tôi, tôi quay mặt lại nhìn về phía khuôn mặt ôn hòa đó. Một thanh niên trẻ xêm xêm trạc tuổi tôi đang mỉm cười nhìn về phía chúng tôi, tôi khẽ mỉm cười rồi nhỏ nhẹ đáp lại:

- Chúng tôi không phải đến để khám bệnh! Xin hỏi cậu đây có phải là nơi ở của họ Trần không?

Tên thanh niên nhíu mày ngạc nhiên nhìn chúng tôi rồi ôn tồn đáp lại:

- Đúng rồi! Các người muốn tìm ai?

Tôi mỉm cười gằn giọng trả lời một cách rõ ràng:

- Chúng tôi muốn đến học bắt ma...!

Tên thanh niên đăm chiêu nhìn về phía tôi với điệu bộ khó hiểu, rồi hắn khẽ mỉm cười hỏi lại:

- Anh đến từ nơi khác à?

- Sao cậu biết?

Tôi ngạc nhiên nhìn hắn rồ buột miệng hỏi lại. Hắn nhìn tôi mỉm cười rồi lắc đầu:

- Anh đến uổng công rồi! Dòng họ Trần không dạy cho người ngoại tộc đâu! Tốt nhất là hai người nên về đi!

- Sư huynh có chuyện rồi! Làng bên có người bị tà nhập!

Một đứa trẻ khoảng tầm 12,13 tuổi hớt hải lên tiếng, tên thanh niên có vẻ biến sắc liền cùng đứa trẻ đi vào chuẩn bị đồ nghề rồi chạy nhanh về cuối phố!

Tất nhiên là chúng tôi đã đến đây thì không thể đi về uổng công được, cứ đi theo tên thanh niên biết đâu lại có bất ngờ...

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 92
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...