1
Thiếu gia Tạ gia, Tạ Dung Dữ, là một nhân vật như tiên giáng trần.
Chàng ba tuổi biết chữ, năm tuổi học võ, mười hai tuổi giành ngôi đầu hạng đồng tử, danh vang thiên hạ.
Mười lăm tuổi tham gia hương thí, trở thành người trúng cử trẻ tuổi nhất.
Mười tám tuổi dự hội thí, đoạt hội nguyên, được diện thánh, đích thân Thánh thượng điểm làm bảng nhãn.
Nay Tạ Dung Dữ mới đôi mươi, đã giữ chức Hàn Lâm học sĩ, tiền đồ không thể lường.
Nhưng một tháng trước, Tạ Dung Dữ ngã bệnh.
Thật ra cũng không phải bệnh, mà là trúng độc.
Hiện nay trên triều, Thái tử đang đắc thế, khiến Tứ hoàng tử bất mãn.
Vì tranh đoạt quyền lực, Tứ hoàng tử nhiều lần ra tay, muốn chặt đứt đôi cánh của Thái tử.
Mà Tạ Dung Dữ lại là bằng hữu thân thiết của Thái tử, cũng là cánh tay trái tay phải của ngài ấy.
Trong một lần xuất hành bị ám sát, thích khách đã ném một túi độc phấn từ trên đầu xuống.
Tạ Dung Dữ tuy không nguy đến tính mạng, nhưng đôi mắt dính độc, không còn nhìn thấy gì.
Lúc chàng xuống phương Nam cầu y, Lâm tiểu thư, người đã có hôn ước với hắn, lại xé bỏ hôn ước.
Đến khi chàng trở về, Lâm tiểu thư đã gả cho người khác.
Trớ trêu thay, đúng vào lúc đôi mắt của Tạ Dung Dữ đang ở thời kỳ then chốt để hồi phục, không thể để tâm tình d.a.o động.
Ngày thành thân với Lâm tiểu thư đã định, bây giờ biết tìm đâu ra một tân nương?
Lão phu nhân liền quyết định chọn một người trong đám nha hoàn trong phủ để đóng thế.
Vừa khéo, dáng người ta tương tự như Lâm tiểu thư, giọng nói lại gần như giống hệt.
Vậy là bà chọn ta.
Chúng ta, đám nha hoàn, vốn dĩ đã ký khế thân với phủ, chủ nhân muốn làm gì, căn bản không có quyền phản đối.
Giờ bảo ta gả cho Tạ Dung Dữ, dù chỉ là làm thiếp, cũng là chuyện lớn bằng trời!
Lão phu nhân chưa nói mấy câu, ta đã vui vẻ đáp ứng ngay.
…
Ba ngày sau, Tạ phủ trống gõ vang trời, đèn hoa rực rỡ, tiệc nạp thiếp náo nhiệt chẳng khác nào cưới chính thê.
Tạ Dung Dữ tuy không nhìn thấy, nhưng tâm tư tinh tế, thính lực vẫn còn, nếu không làm thật lòng thì không dễ qua mặt chàng.
Ta mặc hỷ phục, cùng chàng nắm hai đầu dây thêu đỏ, bái đường tại chính sảnh.
“Nhất bái thiên địa, nhị bái cao đường, phu thê giao bái.”
Lão gia và Tạ lão phu nhân gia ngồi ở vị trí cao, tiếp nhận lễ lạy của chúng ta.
Khi nhìn về phía Tạ Dung Dữ, lão phu nhân đầy vẻ xót xa.
Nhưng nhìn đến ta, bà lại lập tức quay mặt đi đầy bất mãn.
Lễ bái xong, lão phu nhân nắm tay Tạ Dung Dữ dặn dò:
“Thân thể con còn đang hồi phục, không nên lao lực quá, nghỉ sớm một chút đi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tram-huong-noi-tay/1.html.]
“Vâng, mẫu thân.”
Giọng nói của Tạ Dung Dữ thanh nhã, tuấn tú, như mây trôi giữa trời cao.
Lão phu nhân đẩy ta một cái:
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
“Còn không mau đỡ Dung Dữ về phòng.”
Ta ngoan ngoãn đáp lời:
“Vâng.”
Vốn dĩ ta và chàng mỗi người nắm một đầu dây lụa, rõ ràng không chạm vào nhau, vậy mà vẫn cảm nhận được sự căng thẳng và bất an trong chàng.
Nhưng khi nghe giọng ta vang lên, toàn thân Tạ Dung Dữ như dịu lại.
Ta khẽ vén khăn hỷ che đầu, dắt tay chàng, cùng đi về động phòng.
2
Vào trong phòng, ta đỡ chàng ngồi xuống, lúc này mới có cơ hội nhìn kỹ dung mạo chàng.
Trước kia ta là nhà hoàn, gặp chủ tử đều phải cúi đầu khom lưng, đâu có cơ hội nhìn gần dung mạo của chàng.
Chàng thật sự rất đẹp.
Sống mũi cao, môi mỏng, sắc môi đỏ gần như trùng với màu đỏ của hỷ phục, so với nữ nhân còn quyến rũ hơn.
Trên mắt chàng được che bằng một dải lụa đỏ, tương phản với nước da trắng mịn, khiến người nhìn ngẩn ngơ.
Ta l.i.ế.m môi, nhẹ nhàng gọi chàng:
“Phu quân.”
Giọng của ta giống hệt với vị hôn thê cũ của chàng, Lâm Kính Như.
Hai người họ đã đính hôn nhiều năm, nhưng luôn giữ gìn lễ giáo, hiếm khi gặp gỡ riêng tư.
Chỉ cần ta học theo tính tình dịu dàng, thẹn thùng của Lâm Kính Như, cộng thêm giọng nói của ta, Tạ Dung Dữ chắc chắn sẽ không phân biệt được.
Khóe môi chàng khẽ cong, đưa tay về phía ta.
Ngón tay chàng thon dài, đốt xương rõ ràng, còn đẹp hơn cả tay được vẽ trong tranh.
Ta cúi đầu nhìn tay mình, ngón tay thô ráp, đầy vết chai.
Lâm tiểu thư là người được nuông chiều từ nhỏ, nếu chàng chạm vào tay ta, chẳng phải sẽ bị bại lộ sao?
Trong lòng lóe lên ý nghĩ, ta lấy khăn tay, cách lớp vải nắm lấy tay chàng.
Chàng khựng lại một chút, rồi bật cười khẽ:
“Đã thành thân rồi, sao Như nhi vẫn còn e thẹn như vậy?”
Cánh tay chàng hơi dùng sức, kéo ta vào lòng.
Cơ thể Tạ Dung Dữ cũng đang căng cứng, dường như rất hồi hộp.
Chàng giơ tay, ngón tay thon dài vuốt nhẹ lên má ta.
Ta nín thở, sợ chàng phát hiện ra điều gì khác thường.
Dù sao cũng mới bị mù không lâu, hẳn chưa thể phân biệt được dung mạo khác biệt…
Quả nhiên, khi ngón tay chàng lướt đến môi ta, dính phải chút son phấn, chàng dừng lại.
--------------------------------------------------