Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

TRẦM HƯƠNG NƠI TAY

Chương 7

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chỉ là tốc độ vẽ rất chậm, tóc phải vẽ bốn năm ngày, mắt cũng phải vẽ bốn năm ngày…

Ban đầu ta ngồi bên cạnh nhìn chàng vẽ, sau cảm thấy nhàm chán, liền tự tìm việc làm.

Ta lớn lên trong nghèo khổ, chưa từng có cơ hội học cầm kỳ thư họa, thứ ta giỏi chỉ là kỹ năng sinh tồn.

Ta liền nghĩ cách nấu món ngon, làm đồ ăn ngon cho Tạ Dung Dữ, hoặc làm chút nữ công, may túi thơm xinh xắn tặng chàng.

Dù ta làm gì, chàng cũng đều vui vẻ.

Chàng nói tiếng cười của ta chính là bài hát dễ nghe nhất.

Chẳng mấy chốc đã vào tháng Tám.

Ta bắt đầu nôn nao mong chờ ngày mùng bốn tháng Tám, chờ xem Tạ Dung Dữ sẽ mừng sinh thần ta thế nào.

Hôm đó Tạ Dung Dữ đi y quán, đặc biệt không cho ta đi cùng.

Ta bèn ngồi trong sân vá lại y phục.

Tối qua quá mức quấn quýt, lớp áo lót bị chàng xé rách rồi.

Vá xong áo, ta còn thêu một đóa mẫu đơn lên phần yếm, hí hửng nghĩ: ta thêu đẹp thế này, lát nữa Tạ Dung Dữ về phải bảo chàng sờ thử xem.

Chẳng bao lâu, chàng trở về.

“Chàng về rồi—”

Tiếng ta nghẹn lại giữa chừng, vội vã giấu chiếc áo lót đang cầm trong tay ra sau lưng.

Sau lưng Tạ Dung Dữ, là một nữ tử khác.

Nàng dáng người thướt tha, dung mạo nhã nhặn, khí chất vượt trội.

Nàng vừa cất tiếng, ta liền biết nàng là ai.

“A Dự, đây là thiếp mà chàng nạp vào sao?”

Giọng nàng ta, giống hệt ta.

Nàng chính là Lâm Kính Như.

8

Nhưng chẳng phải nàng đã gả cho người khác rồi sao, sao lại đến phủ Tạ phủ?

Trong lòng ta bỗng dâng lên một cơn bất an, ánh mắt đầy lo lắng rơi lên người Tạ Dung Dữ.

Tạ Dung Dữ đưa tay về phía ta.

Lúc này ta mới thở phào nhẹ nhõm, bước đến đỡ lấy chàng.

Mắt Tạ Dung Dữ giờ đã khá hơn một chút, mơ hồ có thể nhìn thấy trên tay ta đang cầm thứ gì, sau khi khoác tay ta thì thuận tay lấy luôn chiếc áo lót, rồi lần tay sờ lên hình thêu trên đó.

Chàng nghiêng đầu về phía ta:

“Mẫu đơn?”

“Ừm.”

Ta vội giật lại chiếc áo lót, trước mặt người ngoài như thế thì thật không tiện chút nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tram-huong-noi-tay/7.html.]

Chúng ta vừa có chút thân mật liền khiến Lâm Kính Như tức giận, nàng ta nhíu cặp mày liễu dài nhỏ.

Giọng nói nàng ta tuy giống ta, nhưng ngữ điệu lại dịu dàng hơn nhiều, có một nét dịu dàng uyển chuyển bẩm sinh:

“A Dự, ta đến tìm chàng, chàng cũng không nói với ta một câu sao?”

Ta theo phản xạ muốn rút tay lại, nhưng cổ tay bị nắm chặt, là Tạ Dung Dữ giữ lấy ta.

Chàng điềm nhiên nói:

“Trần phu nhân, nếu nàng muốn đến thăm mẫu thân ta, thì mời đi tiền viện, còn ta và thê tử của ta không có gì để nói với nàng cả.”

Hai mắt Lâm Kính Như lập tức đỏ hoe:

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

“A Dự, chàng lại nhìn ta như thế sao? Chàng vẫn còn hận ta vì chuyện ta gả cho người khác ư?”

Tạ Dung Dữ lắc đầu:

“Mắt ta bị hỏng, nàng lấy người khác cũng chẳng có gì đáng trách, ta không trách nàng. Nhưng tình cảm giữa chúng ta, đến đây là hết.”

Lâm Kính Như vội bước lên, không nói một lời liền đẩy ta ra, tự mình nắm lấy tay Tạ Dung Dữ.

Nàng ta nghẹn ngào:

“Ta là bị ép gả cho người khác, trong lòng ta chỉ có chàng thôi. Giờ ta đã hòa ly với Trần gia, A Dự, chàng còn nguyện ý đón ta không?”

Tạ Dung Dữ xưa nay luôn ôn hòa, vậy mà lúc này lại lộ ra vẻ tức giận.

Chàng hất tay Lâm Kính Như ra, quát lớn:

“Xin hãy tự trọng!”

Lâm Kính Như sững sờ, nước mắt tuôn như suối.

Nàng ta không dám nổi giận với Tạ Dung Dữ, liền trút cơn giận sang ta:

“Dựa vào việc giọng nói giống ta, ngươi liền lừa gạt A Dự, một đứa tiện dân như ngươi, còn định lừa chàng tới bao giờ?!”

Trước mặt nàng ta, ta như bị lép vế về khí thế một cách tự nhiên.

Ta há miệng định nói gì đó, nhưng lại không thốt ra nổi một lời.

Nàng ta tiếp tục công kích:

“Một kẻ thô lỗ như ngươi, hoàn toàn không xứng với chàng!”

Ta vô cùng đồng tình với câu đó.

Tạ Dung Dữ là vầng trăng sáng nơi chín tầng trời, còn ta là bùn đất nơi trần gian, ta sớm đã biết mình không xứng với chàng.

Nhưng những lời này, khi lọt vào tai ta, vẫn khiến tim gan ta đau như bị kim châm.

“Tiểu Đàm.”

Tiếng Tạ Dung Dữ vang lên kéo ta về hiện thực, chàng bước về phía ta, dù đôi mắt vẫn chưa sáng tỏ, nhưng bước chân vẫn kiên định.

Chàng ôm chặt ta vào lòng, “nhìn” về phía Lâm Kính Như.

“Tiểu Đàm là người đã cùng ta bái thiên địa, bái phụ mẫu, là chính thất của ta. Nàng ấy ngay thẳng đáng yêu, kiên cường dũng cảm, là người cao quý và xinh đẹp nhất trong lòng ta. Lâm tiểu thư, lời nàng vừa nói thật thất lễ, mời nàng rời khỏi đây!”

Ta chưa từng nghe Tạ Dung Dữ nói chuyện với người khác bằng giọng điệu nghiêm khắc đến vậy.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
TRẦM HƯƠNG NƠI TAY
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...