Ta chẳng buồn để tâm đến nàng ta, thu dọn giường chiếu xong thì cầm lấy kim chỉ, ra sân vá áo cho Tạ Dung Dữ vừa thay ra.
Thấy ta làm ngơ, cơn giận của Tiểu Linh càng bốc lên.
Khi tưới hoa còn cố ý lệch tay, hắt cả nước lên người ta.
“Ái chà.”
Nàng ta giả bộ kêu lên:
“Ta không thấy ngươi ở đó.”
Ta tức đến bật cười, vứt áo sang một bên, lau mặt một cái, rồi giật lấy bình tưới nước trong tay nàng ta, xoay người đi đến giếng múc nước.
Sau đó, ta xách cả một bình nước đầy dội thẳng từ đầu nàng ta xuống!
Tiểu Linh c.h.ế.t sững, ôm đầu hét lên với ta:
“Ngươi điên rồi à!”
Ta cong môi cười lạnh:
“Ta không giống ngươi, ta nhìn thấy đấy.”
Nàng ta tức đến mức đỏ mặt tía tai, lao vào muốn đánh nhau với ta.
Ta xắn tay áo, đã chuẩn bị sẵn tinh thần, đánh nhau thì đánh, ta không sợ.
Hai đứa lăn xả vào nhau, nàng ta tát ta một cái, ta giật tóc nàng ta, nàng ta xé áo ngoài của ta, ta cào rách cổ nàng ta… tư thế đánh nhau chẳng khác gì mấy bà hàng chợ ngoài phố.
Mãi đến khi cửa viện phát ra tiếng động, ta và Tiểu Linh mới sững người phát hiện, Tạ Dung Dữ đã quay về!
Nàng ta sợ đến run rẩy, vội vàng đẩy ta ra.
Còn ta thì chỉnh lại búi tóc, ôm lấy gò má đang rát bỏng, đi lên đón chàng.
May mà chàng không nhìn thấy.
Ta hít sâu vài hơi, cố ổn định giọng nói rồi mới lên tiếng:
“Phu quân sao lại quay về? Có phải để quên thứ gì không?”
Tạ Dung Dữ nghiêng đầu “nghe” phương hướng của ta, đưa tay ra:
“Mới thành thân, để nàng một mình rất buồn, ta quay về bầu bạn với nàng. Lúc nãy là tiếng gì vậy?”
Ta cố làm ra vẻ bình tĩnh mà giải thích:
“Hai nha đầu đánh nhau, thiếp đã xử phạt rồi.”
Chàng gật đầu tỏ ý đã biết.
Ta dìu chàng về phòng, trong lòng bắt đầu thấy rối.
Ban đêm ta biết phải làm gì, nhưng ban ngày ở bên chàng, ta nên làm thế nào đây?
Tạ Dung Dữ lấy vài phong thư từ trong tay áo ra đặt lên bàn, giọng bình thản:
“Vài bức thư này, nàng đọc cho ta nghe được không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tram-huong-noi-tay/3.html.]
“Được.”
Ta xé thư, ngắc ngứ nhận mặt chữ, trong lòng không khỏi cảm thấy may mắn vì mình biết đọc.
Ta chẳng hiểu gì về triều chính, đọc xong thư cũng chỉ miễn cưỡng đoán được đại ý, vậy mà Tạ Dung Dữ phản ứng cực nhanh, lập tức nghĩ ra đối sách, bảo ta giúp chàng viết thư hồi đáp.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Chữ ta viết rất xấu, nhưng lại không dám nói, dù gì ta cũng đang giả làm Lâm Kính Như, mà nàng ta thì học thức uyên bác.
Ta không dám nhìn kỹ mấy chữ xấu xí mình vừa viết, viết xong liền vội vàng gấp lại, ở trang đầu đề tên người nhận.
Giải quyết xong đống thư, ta âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng chỉ hơi nhúc nhích một chút, nơi bị tát ban nãy đã đau nhói, khiến ta không kìm được hít mạnh một hơi.
Tai chàng rất thính, lập tức chú ý tới:
“Sao vậy?”
Ta vội đáp:
“Không sao đâu, vừa đụng vào đâu đó thôi.”
Tạ Dung Dữ nắm lấy tay ta, từ lòng bàn tay lần lên cánh tay, chậm rãi dò xét.
Dù chàng bị mù, ta vẫn cảm nhận được sự quan tâm dày đặc từ từng động tác của chàng.
Chàng mím môi nhẹ, nghiêng đầu “lắng nghe” từng phản ứng của ta.
Khi tay chạm đến má ta, ta không kìm được khẽ “á” một tiếng.
Lập tức, đầu ngón tay chàng nhẹ đi vài phần, chỉ khẽ khàng chạm vào da ta, dịu dàng và kiên nhẫn.
Chàng khẽ hỏi ta:
“Sao bên má lại sưng thế?”
Ta vội bịa chuyện:
“Do sáng dậy nên sưng thôi, lát nữa là hết.”
Tạ Dung Dữ cong môi cười:
“Thế sao chỉ sưng một bên?”
Lúc này, đôi tay thon dài mịn màng của chàng khẽ nâng mặt ta lên.
Rõ ràng biết chàng không nhìn thấy, vậy mà ta vẫn cảm thấy xấu hổ bất an.
Ta vội chuyển chủ đề:
“Phu quân, áo chàng rách rồi…”
Không ngờ, Tạ Dung Dữ đột nhiên mở miệng hỏi:
“Nàng tên là gì?”
Giọng nói tuy nhẹ, nhưng như sấm sét vang dội bên tai ta.
Ta lập tức nổi da gà, da đầu tê dại!
--------------------------------------------------