Ánh đèn của khoa Cấp cứu bệnh viện Hải Thành chưa bao giờ tắt. Tiếng còi xe cứu thương gào rú xé tan màn đêm, kéo theo đó là nhịp chân dồn dập của các y bác sĩ. Ninh Vi vừa kết thúc một ca cấp cứu kéo dài ba tiếng đồng hồ. Cô tháo chiếc khẩu trang y tế, để lộ gương mặt thanh tú nhưng mệt mỏi, đôi mắt hơi vằn tia m.á.u vì thiếu ngủ.
"Bác sĩ Ninh, nghe nói hôm nay chuyên gia từ Mỹ về sẽ tới khoa chúng ta giao lưu." Cô y tá nhỏ Tiểu Mễ hào hứng vừa chạy vừa nói, "Là Trình Viễn đấy! Thần tượng của toàn thể sinh viên y khoa sáu năm trước, nghe nói anh ấy cực kỳ đẹp trai nhưng cũng cực kỳ lạnh lùng."
Cái tên "Trình Viễn" vang lên như một tiếng sét đ.á.n.h ngang tai, khiến bước chân của Ninh Vi khựng lại trong giây lát. Đã sáu năm rồi, cái tên này vẫn có khả năng khiến tim cô thắt lại. Cô hít một hơi sâu, nén lại cảm xúc đang trào dâng, nhàn nhạt đáp: "Vậy sao? Chắc là một nhân vật lớn."
Đúng mười giờ sáng, đoàn lãnh đạo bệnh viện dẫn theo một người đàn ông mặc áo blouse trắng bước vào. Dáng người anh cao ráo, đôi kính gọng vàng che bớt đi sự sắc sảo của đôi mắt, nhưng khí chất xa cách, cao ngạo tỏa ra từ người anh thì không thể lẫn vào đâu được. Trình Viễn của hiện tại so với sáu năm trước càng thêm chín chắn và đầy áp lực.
Ninh Vi đứng trong hàng ngũ bác sĩ khoa Cấp cứu, cố gắng giữ cho gương mặt mình bình thản nhất có thể. Khi giám đốc bệnh viện giới thiệu đến cô, Ninh Vi chủ động bước lên, đưa tay ra, môi nở một nụ cười chuyên nghiệp:
"Tiến sĩ Trình, ngưỡng mộ đã lâu. Tôi là Ninh Vi, bác sĩ nội trú khoa Cấp cứu."
Trình Viễn đứng đối diện cô, ánh mắt anh sâu thẳm như đầm nước lạnh, nhìn xoáy vào gương mặt cô như muốn tìm kiếm một kẽ hở nào đó. Anh chậm rãi đưa tay ra nắm lấy tay cô. Cảm giác ấm áp từ lòng bàn tay anh truyền sang khiến Ninh Vi khẽ run rẩy.
"Bác sĩ Ninh, lần đầu gặp mặt. Mong được chỉ giáo nhiều hơn."
Giọng nói trầm thấp, mang theo chút từ tính quen thuộc khiến ký ức sáu năm trước ùa về. Đêm đó, anh cũng đã dùng tông giọng này để thầm thì bên tai cô: "Ngoan nào, anh sẽ nhẹ tay... đừng phát ra tiếng." Nhưng ngay lúc này, khi nắm lấy tay cô, anh lại cố tình xoay nhẹ cổ tay, để lộ một vết sẹo mờ hình răng người – vết c.ắ.n mà cô đã để lại trong đêm cuối cùng trước khi anh biến mất.
Cả buổi họp, Ninh Vi cảm thấy như ngồi trên đống lửa. Cô không hiểu tại sao anh lại giả vờ như không quen biết cô, trong khi lại cố tình dùng vết sẹo đó để khiêu khích tâm trí cô.
Sau buổi họp, khi đi ngang qua phòng nghỉ của nhân viên, Ninh Vi vô tình nghe thấy các y tá đang xì xào bàn tán:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tung-la-bi-mat-cua-anh/chuong-1-cuoc-gap-lai-sau-sau-nam-biet-tich.html.]
"Nghe nói bác sĩ Trình đã có vị hôn thê ở Mỹ rồi, là con gái của một giáo sư danh tiếng. Chuyến này anh ấy về nước chỉ để tiếp quản vị trí trưởng khoa, sau đó sẽ đưa cô ấy về kết hôn."
Ninh Vi siết c.h.ặ.t tập hồ sơ trong tay. Đúng vậy, sáu năm rồi, ai rồi cũng sẽ thay đổi. Cô tự cười nhạo bản thân vì một phút yếu lòng vừa rồi. Anh đi không một lời từ biệt, cắt đứt mọi liên lạc, thì lấy tư cách gì để cô mong đợi điều gì đó khác?
Tuy nhiên, định mệnh không để cô trốn tránh. Ngay chiều hôm đó, một ca t.a.i n.ạ.n nghiêm trọng cần sự phối hợp giữa khoa Cấp cứu và Ngoại thần kinh. Ninh Vi và Trình Viễn buộc phải đứng chung một bàn mổ.
Trong phòng phẫu thuật, không khí căng thẳng đến tột độ. Dưới ánh đèn không bóng, đôi bàn tay của Trình Viễn di chuyển cực kỳ điêu luyện trên các dây thần kinh phức tạp. Ninh Vi ở bên cạnh hỗ trợ, sự phối hợp giữa hai người nhịp nhàng đến mức kinh ngạc, như thể họ đã làm việc cùng nhau hàng nghìn lần.
"Kẹp động mạch." Trình Viễn ra lệnh ngắn gọn.
Ninh Vi đưa dụng cụ chính xác đến từng milimet.
Khi ca mổ kết thúc thành công, Trình Viễn tháo găng tay, nhìn cô một cái thật sâu qua lớp kính bảo hộ rồi quay lưng đi thẳng. Ninh Vi đứng lại trong phòng mổ trống vắng, cảm nhận được trái tim mình đang đập điên cuồng. Sáu năm, cô tưởng mình đã quên, nhưng chỉ cần một ánh mắt của anh, mọi thành trì phòng thủ của cô đều sụp đổ.
Cô trở về văn phòng, mệt mỏi ngả người ra ghế. Vô thức, Ninh Vi mở ngăn kéo nhỏ dưới cùng, lấy ra một vỏ kẹo bạc hà đã cũ mờ, màu xanh nhạt đã phai theo thời gian. Đây là thứ duy nhất anh để lại cho cô trước khi đi. Sáu năm qua, mỗi khi mệt mỏi hay tuyệt vọng, cô đều nhìn nó như một liều t.h.u.ố.c an thần.
"Nữ chiến binh liều mạng của khoa Cấp cứu, hóa ra cũng có lúc yếu lòng thế này sao?"
Một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía cửa. Ninh Vi giật mình, vội vàng giấu vỏ kẹo vào lòng bàn tay. Trình Viễn đang đứng đó, dựa lưng vào khung cửa, ánh mắt đầy ẩn ý nhìn chằm chằm vào tay cô.