Sau ca mổ, ông Trình dần hồi phục. Trải qua ranh giới giữa sự sống và cái c.h.ế.t, thái độ của ông đối với cuộc đời và con trai mình đã thay đổi rõ rệt. Ông không còn nhắc đến chuyện hôn ước với nhà họ Lâm, nhưng ông cũng chưa chính thức chấp nhận Ninh Vi.
Một buổi chiều, ông Trình yêu cầu gặp riêng Ninh Vi.
Ninh Vi bước vào phòng bệnh với tâm thế sẵn sàng cho một cuộc đối thoại khó khăn. Nhưng trái với dự đoán, ông Trình chỉ im lặng nhìn cô một lúc lâu rồi đưa cho cô một phong bì cũ.
"Đây là thứ mà Trình Viễn luôn giấu dưới gối suốt sáu năm qua. Mỗi lần tôi sang Mỹ thăm nó, tôi đều thấy nó cầm cái này."
Ninh Vi mở phong bì ra. Bên trong là hàng xấp những lá thư không bao giờ được gửi đi. Mỗi lá thư đều đề ngày tháng của sáu năm qua, gửi cho "Vi Vi của anh".
Ngày... tháng... năm...
"Vi Vi, hôm nay anh thực hiện ca phẫu thuật đầu tiên. Anh đã rất sợ, nhưng rồi anh nhớ đến nụ cười của em ngày hôm đó, tay anh bỗng dưng vững lại. Em ở nhà có khỏe không? Có còn thức khuya học bài đến mức đau đầu không?"
Ngày... tháng... năm...
"Bố lại ép anh phải đính hôn với Lâm Tuệ. Anh đã cãi nhau với ông ấy một trận nảy lửa. Vi Vi, hãy đợi anh thêm chút nữa thôi. Anh đang cố gắng để không ai có thể dùng em để đe dọa anh được nữa."
Ngày... tháng... năm...
"Hôm nay anh thấy ảnh em trên tạp chí y khoa của trường. Em trông gầy đi nhiều, nhưng đôi mắt vẫn sáng lắm. Anh xin lỗi vì đã không thể ở bên em lúc em tốt nghiệp..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tung-la-bi-mat-cua-anh/chuong-6-bi-mat-cuoi-cung.html.]
Ninh Vi đọc đến đâu, nước mắt rơi lã chã đến đó. Hóa ra, trong sáu năm cô oán hận anh, anh lại dùng chính nỗi đau đó để làm động lực sống. Anh chưa từng một ngày nào quên cô.
"Ninh Vi," Ông Trình lên tiếng, giọng nói có chút khàn đục của người già. "Tôi đã từng nghĩ mình làm đúng khi tách hai đứa ra. Tôi muốn nó có một tương lai hoàn hảo. Nhưng nhìn nó suýt c.h.ế.t vì làm việc quá sức ở Mỹ, rồi nhìn cách nó điên cuồng cứu tôi trên bàn mổ... tôi nhận ra, tôi suýt chút nữa đã g.i.ế.c c.h.ế.t đứa con trai duy nhất của mình."
Ông thở dài: "Hãy chăm sóc nó. Nó nhìn thì mạnh mẽ, nhưng thực ra cô đơn lắm."
Ninh Vi gật đầu, nghẹn ngào: "Cảm ơn bác... cảm ơn bác đã cho chúng cháu một cơ hội."
Cô bước ra khỏi phòng bệnh, thấy Trình Viễn đang đứng tựa lưng vào tường chờ mình. Anh lo lắng tiến lại gần: "Bố anh có làm khó em không? Nếu ông ấy nói gì quá đáng, em đừng để tâm..."
Ninh Vi không nói gì, cô chỉ giơ những lá thư trong tay lên, mỉm cười qua làn nước mắt: "Trình Viễn, tại sao anh lại sến súa như vậy? Viết thư mà không gửi, anh định để dành làm bảo vật gia truyền à?"
Trình Viễn khựng lại, mặt hơi đỏ lên vì ngượng ngùng: "Em... em đọc hết rồi sao?"
"Đọc hết rồi. Từng chữ một." Cô tiến lại gần, vòng tay qua cổ anh. "Bác sĩ Trình, anh nợ em sáu năm thanh xuân, anh định đền bù thế nào đây?"
Trình Viễn vòng tay ôm c.h.ặ.t eo cô, cúi xuống hôn nhẹ lên trán cô: "Dùng cả đời này của anh để đền bù cho em, có đủ không?"