Tin đồn về việc bác sĩ Trình Viễn và bác sĩ Ninh Vi có mối quan hệ mập mờ nhanh ch.óng lan rộng khắp bệnh viện. Những ánh mắt soi mói, những lời xì xào sau lưng bắt đầu xuất hiện. Đỉnh điểm là khi Lâm Tuệ – người được cho là "vị hôn thê" của Trình Viễn từ Mỹ trở về – xuất hiện tại bệnh viện Hải Thành với tư cách là chuyên gia tư vấn tâm lý.
Lâm Tuệ là một người phụ nữ sắc sảo, xinh đẹp và luôn toát ra khí chất tiểu thư khuê các. Cô ta không chọn cách đ.á.n.h ghen ầm ĩ mà luôn xuất hiện bên cạnh Trình Viễn trong các buổi hội thảo, dùng danh nghĩa gia đình để khẳng định chủ quyền.
Một buổi chiều, Lâm Tuệ chủ động tìm đến phòng làm việc của Ninh Vi.
"Bác sĩ Ninh, chúng ta nói chuyện một chút được chứ?" Lâm Tuệ mỉm cười, nhưng nụ cười không chạm tới đáy mắt.
Ninh Vi thản nhiên đáp: "Tôi đang trong giờ làm việc, nếu là chuyện công việc thì mời cô ngồi."
Lâm Tuệ không quanh co, cô ta đặt một xấp tài liệu lên bàn: "Đây là hồ sơ bệnh án của bố anh Trình. Ông ấy bị u.n.g t.h.ư phổi giai đoạn cuối. Tâm nguyện duy nhất của ông ấy là thấy Trình Viễn kết hôn với tôi để củng cố địa vị của tập đoàn Trình thị. Bác sĩ Ninh, cô là người thông minh, chắc cô hiểu Trình Viễn là người hiếu thảo đến mức nào."
Ninh Vi cảm thấy tim mình hẫng một nhịp. Cô không ngờ bố Trình Viễn lại đang lâm bệnh nặng.
"Nếu cô thực sự yêu anh ấy, cô nên biết điều gì là tốt nhất cho tương lai của anh ấy." Lâm Tuệ tiếp tục, giọng điệu đầy vẻ ban ơn. "Ở bên cạnh tôi, anh ấy có tất cả: sự nghiệp, tiền tài và danh vọng. Còn ở bên cô, anh ấy chỉ có tiếng xấu là kẻ phản bội hôn ước và một người bố không nhắm mắt xuôi tay."
Sau khi Lâm Tuệ rời đi, Ninh Vi ngồi thẫn thờ. Những lời nói đó như những nhát d.a.o đ.â.m vào lòng cô. Cô biết Trình Viễn đang phải chịu áp lực rất lớn. Anh vừa phải điều hành khoa Ngoại thần kinh, vừa phải đối phó với sự ép buộc từ gia đình.
Tối hôm đó, Trình Viễn đến tìm cô với vẻ mặt mệt mỏi. Ninh Vi nhìn thấy những sợi tóc bạc mới xuất hiện trên thái dương anh, lòng cô thắt lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tung-la-bi-mat-cua-anh/chuong-4-song-gio-tu-vi-hon-the.html.]
"Trình Viễn, chúng ta dừng lại đi." Cô cúi đầu, không dám nhìn vào mắt anh.
Trình Viễn khựng lại, anh bước tới nắm lấy vai cô, giọng nói trở nên gắt gỏng vì lo lắng: "Em lại nghe Lâm Tuệ nói gì đúng không? Vi Vi, anh đã nói rồi, anh sẽ giải quyết được. Em chỉ cần tin anh thôi."
"Giải quyết thế nào đây?" Ninh Vi ngẩng đầu, nước mắt giàn giụa. "Bố anh đang bệnh nặng, ông ấy cần anh. Tôi không muốn trở thành kẻ tội đồ khiến anh và gia đình tan vỡ. Trình Viễn, sáu năm trước anh chọn rời xa tôi để cứu mẹ tôi, vậy bây giờ hãy để tôi rời xa anh để anh làm tròn đạo hiếu."
"Không bao giờ!" Trình Viễn gầm nhẹ, anh ôm c.h.ặ.t lấy cô như sợ cô sẽ biến mất ngay lập tức. "Sáu năm trước anh đã sai một lần, anh sẽ không bao giờ lặp lại sai lầm đó. Bố anh đúng là đang bệnh, nhưng ông ấy không thể dùng bệnh tật để tước đoạt hạnh phúc của con trai mình một lần nữa. Anh đã sắp xếp một cuộc phẫu thuật cho ông ấy, đích thân anh sẽ cầm d.a.o. Nếu ca mổ thành công, anh sẽ dùng điều đó để đổi lấy tự do cho chúng ta."
Ninh Vi bàng hoàng: "Anh định tự mình phẫu thuật cho bố sao? Đó là điều cấm kỵ đối với bác sĩ!"
"Vì ông ấy là bố anh, nên anh mới là người hiểu rõ nhất khối u đó nằm ở đâu." Ánh mắt Trình Viễn lóe lên sự kiên định đến cực đoan. "Vi Vi, hãy cho anh thêm một tuần. Chỉ một tuần thôi."
Ninh Vi nhìn người đàn ông trước mặt, cô biết anh đang đ.á.n.h cược tất cả sự nghiệp và danh tiếng của mình vào một ván bài duy nhất. Cô không thể ngăn cản anh, chỉ có thể chọn cách đứng bên cạnh anh.
"Được, tôi sẽ đợi anh. Nhưng Trình Viễn, anh phải hứa, dù kết quả thế nào, anh cũng không được gục ngã."
Cả bệnh viện Hải Thành chấn động trước thông tin Tiến sĩ Trình Viễn sẽ đích thân thực hiện ca đại phẫu cho Chủ tịch tập đoàn Trình thị. Đây là một ca mổ cực kỳ rủi ro, tỉ lệ thành công chưa đến 20%. Nhiều người nói anh điên rồ, kẻ khác lại nói anh đang cố tình dàn dựng một màn kịch hiếu thảo. Chỉ có Ninh Vi biết, dưới lớp áo blouse trắng kia là một trái tim đang run rẩy vì gánh nặng tình yêu và trách nhiệm.