Ca cấp cứu kéo dài đến tận 2 giờ sáng. Khi Ninh Vi rời khỏi phòng hậu phẫu, đôi chân cô gần như không còn sức lực. Bệnh viện về đêm yên tĩnh đến lạ kỳ, chỉ còn tiếng vo ve của hệ thống điều hòa. Cô bước về phía máy bán nước tự động, định mua một lon cà phê để tỉnh táo thì một bàn tay thon dài đã vươn ra trước, nhấn nút chọn loại sữa hạt ấm.
"Uống cái này đi, dạ dày em không tốt, đừng uống cà phê vào giờ này."
Trình Viễn đứng đó, vẫn là bộ dáng chỉnh tề dù đã trải qua một ngày dài. Anh đưa hộp sữa ấm cho cô, ánh mắt không còn sự lạnh lùng ban sáng mà đầy vẻ quan tâm.
Ninh Vi nhận lấy, hơi ấm từ hộp sữa lan tỏa vào lòng bàn tay. Cô im lặng một lúc rồi hỏi: "Anh vẫn chưa về sao?"
"Tôi đợi em." Trình Viễn nói thản nhiên như đó là một việc hiển nhiên. "Tôi nợ em một lời giải thích cho sáu năm trước. Nếu đêm nay không nói, tôi sợ em sẽ lại trốn chạy vào ngày mai."
Hai người đi ra băng ghế đá ở khuôn viên bệnh viện. Gió đêm mơn man thổi, mang theo hương hoa mộc lan thoang thoảng.
"Năm đó, sau đêm ở khách sạn, bố tôi đã tìm thấy tôi." Trình Viễn bắt đầu kể, giọng anh trầm buồn. "Ông ấy biết về em, biết về gia cảnh của em. Em có nhớ ca phẫu thuật tim của mẹ em năm đó không? Người tài trợ toàn bộ chi phí phẫu thuật ẩn danh, thực chất là điều kiện mà bố tôi đưa ra."
Ninh Vi sững sờ, hộp sữa trong tay suýt rơi xuống. Năm đó, mẹ cô bị bệnh tim nặng, chi phí phẫu thuật là một con số khổng lồ mà một sinh viên nghèo như cô không bao giờ chi trả nổi. Đúng lúc cô tuyệt vọng nhất, bệnh viện thông báo có một quỹ từ thiện đã hỗ trợ 100%.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tung-la-bi-mat-cua-anh/chuong-3-goc-khuat-cua-su-bien-mat.html.]
"Ông ấy nói, nếu tôi không đi du học theo sắp xếp của gia đình, nếu tôi còn tiếp tục dây dưa với em, ông ấy sẽ rút lại khoản tài trợ đó, thậm chí sẽ khiến em bị đuổi khỏi trường Y." Trình Viễn siết c.h.ặ.t nắm tay. "Lúc đó tôi chỉ là một sinh viên, tôi không có gì cả. Tôi không thể dùng mạng sống của mẹ em và tương lai của em để đ.á.n.h đổi cho tình yêu ích kỷ của mình."
Ninh Vi nghẹn ngào: "Vậy tại sao anh không nói với tôi? Anh có thể cùng tôi bàn bạc mà..."
"Nói với em để em từ chối phẫu thuật sao? Ninh Vi, tôi hiểu em quá rõ. Nếu biết tiền đó đến từ sự đ.á.n.h đổi của tôi, em thà c.h.ế.t chứ không nhận." Trình Viễn quay sang nhìn cô, đôi mắt anh chứa đựng nỗi đau bị kìm nén suốt nhiều năm. "Vì vậy, tôi chọn cách tàn nhẫn nhất. Tôi để em hận tôi, vì chỉ có hận thù mới giúp em mạnh mẽ hơn để bước tiếp."
Nước mắt Ninh Vi lăn dài trên má. Sáu năm qua, cô đã xây dựng một lớp vỏ bọc cứng rắn, luôn tự nhủ rằng anh là một kẻ bạc tình. Nhưng hóa ra, sự tuyệt tình đó lại là sự bảo vệ thầm lặng nhất mà anh dành cho cô.
"Sang Mỹ, tôi làm việc như điên cuồng. Tôi muốn nhanh ch.óng độc lập về tài chính, muốn có địa vị để không ai có thể đe dọa tôi thêm một lần nào nữa." Trình Viễn vươn tay, nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt trên mặt cô. "Ngày tôi nghe tin em đã tốt nghiệp và vào làm tại khoa Cấp cứu bệnh viện Hải Thành, tôi đã thức trắng đêm để uống rượu. Ninh Vi, sáu năm qua, mỗi một ca phẫu thuật tôi thực hiện, mỗi một thành tựu tôi đạt được, đều là để chuẩn bị cho ngày trở về gặp em."
Ninh Vi khóc nấc lên. Mọi sự phòng bị cuối cùng đều tan vỡ. Cô lao vào vòng tay anh, đ.ấ.m nhẹ vào n.g.ự.c anh: "Đồ tồi... sao anh lại tự quyết định một mình như thế... Anh có biết tôi đã sống thế nào không?"
Trình Viễn ôm c.h.ặ.t cô vào lòng, hít hà mùi hương trên tóc cô, giọng anh run rẩy: "Anh xin lỗi, Vi Vi. Anh thực sự xin lỗi. Từ giờ trở đi, không ai có thể mang em đi khỏi anh nữa."
Dưới ánh trăng mờ ảo, hai con người từng bị tổn thương sâu sắc bởi định mệnh lại một lần nữa tìm thấy hơi ấm của nhau. Nhưng họ đều biết, con đường phía trước không chỉ có màu hồng. Gia đình họ Trình và những định kiến xã hội vẫn còn đó như những tảng đá ngầm sẵn sàng nhấn chìm con thuyền tình yêu vừa mới nhen nhóm lại.