Ta là nữ phụ độc ác, nhưng ta thoát vai!
Bởi vì chỉ vài ngày nữa thôi, vị hôn phu của ta sẽ đem theo nữ chính chân chính về nhà.
Mà ta, chính là đá ngáng đường to tướng trong câu chuyện sủng ngọt đến tê răng của hai người bọn họ.
Vì nằm mơ biết trước nội dung câu chuyện nên ta trực tiếp từ bỏ.
Sao chứ, nếu không phải vì trả ơn, ta mới không thèm một vị hôn phu từ trên trời rơi xuống này đâu!
1
Ta cùng Tống Yến có hôn ước, nói chính xác hơn thì, ta là con dâu nuôi từ bé của gia đình hắn.
Chỉ là hắn không hề có tình cảm với ta.
Tổ mẫu của hắn, Tống lão phu nhân có ơn dưỡng dục với ta từ nhỏ, lão nhân gia tuổi đã cao, chỉ có một tâm nguyện duy nhất, đó là ta có thể gả cho Tống Yên, sinh cho Tống gia người nối dõi tông đường.
Vốn là vì để báo ân, ta sẽ từ chối chuyện phụ mẫu đón ta trở về nhà, nhưng sau giấc mộng chân thực đó, ta rất phân vân.
Hơn mười năm trước, vì cha đứng về phe của Nhị hoàng tử, bị bệ hạ tiêu diệt, toàn gia đều bị lưu đày đến nơi biên ải.
Nhưng lúc đó, ta vừa được sinh ra, cha nương thấy ta cơ thể yếu ớt, sợ ta không chịu được chốn biên ải khắc nghiệt, chỉ có thể nhờ cậy hết các mối quan hệ, cuối cùng tìm đến Tống lão phu nhân.
Tống lão phu nhân có giao tình rất tốt với tổ mẫu ta, lúc này liền bế ta về nhà, vì để che dấu phân phận nhi nữ tội thần của ta, thậm chí đã nói với người ngoài ta là con gái của ân nhân cứu mạng đã mất, để cho ta theo họ của bà.
Cứ như vậy, ta được Tống lão phu nhân một tay nuôi lớn.
Ta tự biết bản thân mình đứng dưới mái hiên không thể cúi đầu, cho nên từ nhỏ đã hết sức hiểu chuyện, bất luận là quy củ hay thêu thùa, xử lý công việc hay đạo lý làm người, bất kể là dung mạo hay sắc vóc, ta đều được xưng là đệ nhất Kinh thành.
Hơn nữa, Nhị hoàng tử đang dần lấy lại được thế lực, rất có tiềm năng trở thành Hoàng đế, chuyện cha trở về Kinh thành để đảm nhiệm chức vụ quan trọng chỉ là sớm muộn mà thôi.
Hai nhà thường xuyên qua lại, Tống lão phu nhân liền nảy ra ý tưởng nước phù sa không chảy ra ruộng ngoài.
Ta không có ý kiến gì, dù sao ân dưỡng dục lớn như trời bể, huống chi Tống lão phu nhân quả thật là moi tâm đào phế lo lắng cho ta, mời tiên sinh giỏi nhất Kinh thành dạy dỗ ta, không đến mười tuổi bà đã để ta giúp bà quản lý tiểu viện. Tuy rằng trong đó cũng có vài phần tư tâm.
Chỉ là Tống Yến không giống vậy, từ bé hắn đã chán ghét ta.
Hắn cảm thấy tính tình của ta nhạt nhẽo, cho dù là chuẩn mực của quý nữ Kinh thành thì đã thế nào, không phải chỉ là nữ nhi mồ côi ở nhờ trong Tống phủ sao.
Ta thêu hoa viết chữ, hắn nói ta giả bộ hiền lương thục đức, vừa quay đi liền cùng muội muội Tống Thanh của hắn nói ta chẳng qua chỉ là đứa trẻ mồ côi cũng muốn học đòi trèo cao những thứ thanh nhã đó.
Ta vẽ tranh đọc sách, hắn nói ta học đòi văn vẻ, sau đó lại cùng bảy, tám vị bằng hữu của mình nói rằng vị Tự Hoành tiên sinh trong kinh thi hoạ cao siêu bực nào, nói ta đừng nên bắt chước người ta, vẽ hổ thành mèo.
Cười c.h.ế.t mất, kỳ thật Tự Hoành tiên sinh kia chính là ta, Tống Yến không đáng tin, dù sao ta cũng phải tự tìm đường lui cho mình.
Nhưng ta cũng không tranh cãi với Tống Yến nửa lời, ai bảo hắn là trưởng tử của Tống gia đâu.
Sau đó, Tống lão phu nhân định ra hôn ước cho hai chúng ta, ta trở thành vị hôn thê của hắn, hắn lại càng thêm chán ghét ta.
Mỗi ngày, nếu không phải ra bên ngoài ăn chơi đàng điếm thì lân la thi hội này yến tiệc kia, lần nào trở về cũng một thân mùi rượu nồng nặc, đều là ta phải nhắm mắt nhắm mũi giúp hắn xử lý.
Từ lâu ta đã không còn bất kì hy vọng gì đối với Tống Yến.
Thẳng đến ngày hôm đó, ta nằm mơ một giấc mộng vô cùng chân thật.
Trong mộng, Tống Yến cùng đám hồ bằng cẩu hữu của hắn tham gia một thi hội, cứu một nữ tử họ Thẩm.
Nàng ta rất khác biệt với những người khác, tính tình nhanh nhẹn hoạt bát, nghe nói là xuyên từ thế giới khác tới, rất nhanh liền chiếm được tình cảm của Tống Yến.
Hai người từ oan gia dần phải lòng nhau, trong câu chuyện ngọt sủng đó, ta và Tống lão phu nhân chính là những nhân vật phản diện lớn nhất.
Trong mộng, Tống lão phu nhân một lòng muốn ta làm tức nhi (cháu dâu), ta cũng vô cùng yêu thích Tống Yến, hơn nữa lại có một người cha Tể tướng vì áy náy xa cách nhiều năm mà cực kỳ sủng ái ta, do vậy ta quyết tâm không để họ được như ý nguyện, làm đủ mọi cách để hãm hại chia rẽ Tống Yến và cô nương họ Thẩm kia.
Sau khi tỉnh lại, ta cảm thấy thực sự vô lý, vô cùng hoài nghi, bởi vì ta không có khả năng sẽ thích Tống Yến đến đòi sống đòi c.h.ế.t như vậy.
Sau đó vài ngày, thế nhưng ta lại chứng kiến rất nhiều việc trùng hợp, đều là những chuyện ta đã từng nhìn thấy trong giấc mộng kia.
Vì vậy, ta không thể không tin.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/uoc-mong-van-hanh/chuong-1.html.]
“Vân Nhi, con sao thế, nghĩ đến chuyện gì mà xuất thần như vậy?” Tống lão phu nhân mỉm cười hoà ái nhìn ta.
Lúc này ta mới lấy lại tinh thần, nhớ tới bản thân cầm nén hương trong tay hồi lâu mà không động đậy gì.
“Vân Nhi không có chuyện gì, ngược lại chính là lão phu nhân gần đây ngủ không an, khiến con lo lắng trong lòng.” Tay ta khẽ động, tiếp tục động tác còn dang dở, “Hương an thần này có thể có tác dụng tốt.”
Tống lão phu nhân cười cười gật đầu.
Chỉ là cười chưa bao lâu, từ cửa viện có một ma ma chạy lại, sắc mặt không tốt, nói với Tống lão phu nhân: “Lão phu nhân, vừa rồi trên thi hội, Đại công tử cứu được một cô nương không may ngã xuống nước, hai người da thịt chi thân, mọi người xung quanh đều nhìn thấy rõ ràng.”
Bàn tay Tống lão phu nhân vừa mới bưng chén trà lên lập tức khựng lại.
Bàn tay đang nhào tro hương của ta cũng dừng lại.
Xem ra, giấc mộng đó không phải là nằm mơ, là trời xanh thấy ta đáng thương nên báo trước cho ta hay.
2
Tống lão phu nhân nghe xong những lời này, nổi giận đến mức hô hấp không thuận, chén trà trong tay rơi xuống đất.
Ta vội vàng buông đồ trong tay xuống, đỡ lấy bà.
Bà tức giận vô cùng, lấy tay đ.ấ.m đấm vào ngực, miệng không ngừng: “Hồ đồ! A Yến thật sự quá hồ đồ! Thanh thiên bạch nhật, tự nhiên đi cứu một cô nương không biết danh tính, còn để cho nhiều người nhìn thấy như vậy, hắn định ném thanh danh của Tống gia ta ở đâu đây!”
Nói xong bà kịch liệt thở dốc, sau đó hai mắt vô thần, hôn mê bất tỉnh.
Nha hoàn ma ma xung quanh thấy vậy sợ hãi đến mức bật khóc.
Ta vừa vội vàng vuốt n.g.ự.c nhuận khí cho bà vừa phân phó: “Nhanh đi mời đại phu, cũng báo cho cả lão gia và phu nhân.”
Nếu Tống lão phu nhân có chuyện gì, ta nhất định sẽ cho Tống Yến biết tính cách thật sự của ta là gì. Dù sao hắn luôn nói ta kỳ thật tâm địa không tốt, ta sẽ cho hắn biết ta đáng ghét đến nhường nào.
Tống lão phu nhân vừa mới nằm xuống nghỉ ngơi không lâu, bên ngoài đã có một đám người đến, mỗi người đều đeo khuôn mặt u sầu.
Đại phu nhân kéo tay ta, khẽ nói: “Lần này thật sự oan ức cho Vân Nhi rồi.”
“Đứa nhỏ A Yến kia, đúng là không biết phép tắc gì cả!” Tống lão gia cũng thở dài.
Ta cười cười, Tống Yến khiến ta oan ức, đâu chỉ có lần này thôi.
Những người khác trong Tống gia cũng bắt đầu khuyên giải an ủi ta.
Nhưng là, nói tới nói lui, bọn họ không hề có chút ý tứ nào là xin lỗi ta cả.
Thật ra, Tống Yến dù có làm ra chuyện hoang đường gì ta cũng lười để ý tới, hắn yêu ai thích ai là việc của hắn, nhưng hắn ngàn không nên vạn không nên khiến lão phu nhân tức giận đến như vậy.
Nhưng nên diễn thì vẫn phải diễn, ta nhất định sẽ không bỏ lỡ cơ hội này, nước mắt rưng rưng nói: “A Yến không thích con, con cũng không muốn cưỡng ép huynh ấy, dù sao chuyện mắt thấy tai nghe cũng không thể coi như không biết được.“
“Nếu như không cho cô nương kia một danh phận chính đáng, sợ là thể diện Tống gia chúng ta sẽ không còn, càng không nói đến thanh danh của A Yến.” Ta thong thả nói, là dáng vẻ một lòng suy nghĩ vì Tống gia.
Nhàn cư vi bất thiện
Tuy rằng thanh danh của Tống Yến vốn đã chẳng tốt đẹp gì, chỉ cần nghe qua tên của hắn, các quý nữ hào môn tránh còn không kịp.
Mọi người nghe xong những lời ta nói, đều trầm mặc.
Chỉ có muội muội của Tống Yến, Tống Thanh Thanh thình lình quăng ra một câu: “Ca ca đến giờ còn chưa hồi phủ, mọi người ở đây phát sầu cái gì, định chờ tai hoạ khác tìm đến mới vừa ý hay sao?”
Nàng ta vừa nói xong, liền bị đại phu nhân trừng mắt.
Nhưng chưa kịp chờ nàng ta mở miệng nói tiếp, từ cửa chạy vào một tiểu đồng. Ta ngẩng đầu nhìn, là thư đồng của Tống Yến, dáng vẻ hiện tại của hắn vô cùng sợ hãi.
“Công tử đến giờ vẫn còn ở lại Bùi gia, không chịu trở về. Công tử nói là…” Hắn cẩn thận nhìn ta, “Nói là muốn Tạ cô nương phải đích thân tới đón công tử trở về.”
Tống Yến nhảy xuống sông cứu người nên não cũng ngâm nước luôn rồi sao, không yên ổn ân ái ngọt ngào với Thẩm cô nương của hắn, kéo ta vào làm gì?
Ta cố gắng đè lại lửa giận bừng lên trong lòng, vẻ mặt điềm đạm đáng yêu, nhìn Tống lão phu nhân đang nằm trên giường.
Lão phu nhân thở dài: “Nó còn dám làm bộ làm tịch, lại đòi Vân Nhi đi đón mới chịu trở về. Đây đều là do các ngươi dạy dỗ không nên, một đứa nhỏ tốt như vậy, bị các ngươi nuông chiều đến vô pháp vô thiên, ta còn trông cậy hắn tương lai làm rạng danh Tống gia đâu!” Nói xong liền ho khan liên tục.
Đại phu nhân tươi cười nói với ta: “Vân Nhi, Thanh Nhi nói cũng không phải là không có đạo lý, trước mắt cũng chỉ con là có thể khuyên A Yến trở về.”
Tất cả mọi người đều nhìn ta, như thể nếu ta không đi thì chính là có tội tày trời.
Nực cười, Tống Yến là nhi tử của bọn họ, lại chẳng phải là con của ta!
Về phần tại sao chỉ có ta mới có thể khuyên Tống Yến trở về, ta không tin bọn họ lại không rõ.
Tống Yến xem thường ta, thường bày trò trêu chọc ta, trước đây ta sẽ cố gắng lấy lòng hắn, hết lòng hết dạ với hắn, cuối cùng đổi lại sự đùa cợt của vị đại thiếu gia này cùng bằng hữu của hắn.
Sau này, khi ta trưởng thành, không thèm phản ứng lại với những hành động khiêu khích ấu trĩ của hắn, hắn liền làm chuyện bát nháo, mỗi lần như vậy, chỉ có ta tự mình đi khuyên, hắn mới có thể cao cao tại thượng mà dừng lại.
Hắn không nghe lọt lỗ tai việc người khác nói chuyện vì ta, trước kia, chỉ vì một hảo huynh đệ của hắn thay ta nói vài câu công đạo, hắn liền tuyệt giao với người đó.
Hắn chính là dùng loại phương pháp này để biểu đạt sự chán ghét và bất mãn của hắn đối với ta.
Nhưng ta là không có cách nào khác, Tống lão phu nhân đối với ta là dưỡng dục chi ân, ta không thể không báo đáp người, ta xoa xoa nước mắt, cung kính thi lễ với lão phu nhân: “Vân Nhi nhất định phải đi.”
Nhưng mà lần này, muốn ta dỗ dành khuyên hắn trở về, há, nằm mơ đi!
--------------------------------------------------