Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ước mộng vân hành

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

3

Ta mang theo vài nha hoàn, vội vàng đi đến nơi tổ chức thi hội của Bùi gia.

Bùi Hành đã đứng sẵn trước cửa, giống như chờ ta đã lâu.

Bùi Hành là trưởng tử của Bùi gia, có quan hệ tốt với Tống Yến từ khi còn nhỏ, ở trong đám hồ bằng cẩu hữu của Tống Yến cũng được coi là có thanh danh.

Hắn từ nhỏ đã có tài danh, lại cố gắng khổ công đọc sách, trước đây mỗi khi ta bị Tống Yến cùng đám bằng hữu của hắn bắt nạt đến khóc, hắn không những không tham dự, còn đưa cho ta một tấm khăn tay.

Khi ta còn chưa hiểu chuyện, ngốc nghếch một lòng đối tốt với Tống Yến, mấy lần đều bị Bùi Hành chế nhạo mà tỉnh ngộ, cho dù có gì ăn ngon chơi vui, hắn đều dành cho ta một phần.

Tuy là mỗi lần Tống Yến thấy hắn tặng đồ cho ta đều sẽ bất mãn.

Cho nên công bằng mà nói, Bùi Hành cũng được coi là một trong không nhiều lắm những người mà ta coi là hảo hữu, so với Tống Yến, hắn càng phù hợp với thanh danh thanh mai trúc mã của ta hơn, tuy rằng hắn vẫn còn một thân phận nữa là hồ bằng cẩu hữu của Tống Yến.

Nếu nói Tống Yến là công tử nhà giàu ăn chơi phóng đãng, vậy Bùi Hành nhất định là quý công tử thanh tao nho nhã.

Cho nên ta vẫn luôn nghi hoặc, rõ ràng là hai người khác nhau một trời một vực, sao có thể giao hảo với nhau nhiều năm như vậy?

"Tạ cô nương đến rồi." Hắn cười, thi lễ với ta, “Thi hội đã sớm chấm dứt, cô đến chậm rồi.”

Ngữ khí của hắn tràn đầy sự bỡn cợt, nhưng trong đôi mắt hơi xếch lại vô cùng dịu dàng có lễ.

Ta đã sớm quen cách nói chuyện này của hắn.

“Còn phiền Bùi công tử không nên tìm thêm việc cho cô nữ sống nhờ người khác như ta chứ.” Ta không hề yếu thế, “Mỗi lần Tống Yến gây chuyện đều không thiếu công của ngươi.”

Đôi mi anh tuấn của Bùi Hành hơi nhíu lại, nhưng lại nhanh chóng giãn ra, hắn nói, “Nếu không như vậy, sao cô lại nguyện liếc nhìn ta một cái chứ?”

Hắn hiếm khi nói chuyện không đứng đắn với ta như vậy, ta chỉ nhẹ nhàng cười nhạo, “Được rồi, A Hành, chuyện đùa như vậy không thể tùy tiện nói ra. Nếu để cho người có dị tâm nghe thấy thì phải làm sao?”

Nghe thấy hai tiếng ‘A Hành’, hắn mới nở nụ cười, ánh mắt thâm thuý vài lần quét qua nha hoàn Tống gia bên cạnh ta, nói: “Bọn họ không dám.” Ngữ khí lạnh như băng.

“Chúng nô tỳ cái gì cũng không nghe, cũng không biết gì hết.” Hai nha hoàn run rẩy.

Hắn dẫn ta vào trong.

Đẩy một cánh cửa ra, bên trong là Tống Yến toàn thân ướt sũng, vẫn đang cùng vài bằng hữu nâng chén cộng ẩm.

Bùi Hành nói với ta: “Nói hắn đi thay quần áo nhưng hắn không chịu, nhất định để nguyên như vậy chờ cô đến.”

Sao ta lại không biết ý của hắn. Một khi Tống Yến nổi tính thiếu gia sẽ nhất định muốn ta tới dỗ hắn, nhưng không biết vì sao, ta cảm thấy lời này của hắn dường như còn có vài ẩn ý không rõ.

Tống Yến đã say khướt, ngẩng đầu thấy ta bước vào, vẻ mặt đắc ý nghênh ngang, nhướng mắt với bằng hữu của hắn.

“Tạ cô nương của chúng ta rốt cuộc đến rồi?” Hắn giương mắt, cả khuôn mặt đỏ bừng, trong mắt đều là trào phúng, “Còn tưởng cô là quý nhân hay quên, đã ném ta đến chín tầng mây rồi.”

Nhưng suốt mấy ngày phải chịu những giấc mộng kỳ lạ quấy nhiễu, ta thật sự không còn sức mà để ý đến đại thiếu gia hoàn toàn không có đại não, còn tiểu não chưa đến tuổi đội mũ này, chỉ nói đơn giản: “Tống Yến, lão phu nhân tức giận đến mức sinh bệnh.”

Từ trước tới giờ, ít có khi nào ta dùng giọng điệu lạnh lùng này nói chuyện cùng hắn, hầu hết đều là hạ mình mềm mỏng nhẹ nhàng dỗ hắn trở về.

Nghe xong lời này, những bằng hữu vừa mới bật cười ha hả của hắn đều ngậm miệng lại, không lên tiếng nữa.

“Ta biết ngươi chán ghét ta, muốn dùng ta trút giận, nhưng lần này thì khác. Lão phu nhân đã lớn tuổi rồi, không chịu được kích thích.”

Khuôn mặt Tống Yến hiện ra một tia mất tự nhiên, sau đó nói tiếp, “Cô còn quan tâm đến lão thái thái hơn cả người Tống gia ta, cứ như cô mới là Tống gia cô nương vậy.”

Ta không phản bác, cũng không đáp lời.

Hắn đứng dậy, “Hay là, cô đón cả ta và Thẩm Oanh cô nương trở về? Nàng ấy vừa mới khóc lóc kể lể với ta, nếu cứ như vậy đưa nàng về Thẩm gia, sợ là đến mệnh cũng không còn nữa.”

“Không được, Tống Yến.” Chẳng lẽ hắn muốn Tống gia trở thành trò cười cho thiên hạ? “Ngươi coi Tống gia trở thành nơi nào?”

Nghe thấy ta cự tuyệt, hắn ngồi trở lại, bắt đầu nháo cùng ta như thường lệ.

Nhàn cư vi bất thiện

“Ta coi Tống gia trở thành nơi nào thì có liên quan gì tới Tạ cô nương? Chẳng lẽ cô họ Tống?” Hắn nói, “Hay là Tạ cô nương sợ ta dẫn người khác trở về thì sẽ uy h.i.ế.p đến địa vị của cô? Nghĩ cũng đúng, xét về thân phận, cô căn bản không thể so sánh với Thẩm Oanh.”

Bùi Hành nhíu mày, vỗ vỗ Tống Yến, “Ngươi quá lời rồi, Tống Yến.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/uoc-mong-van-hanh/chuong-2.html.]

Tống Yến bị hắn nhắc nhở, lập tức ngậm miệng lại.

“Một khi đã như vậy, thế này đi, Tống Yến, ngươi cùng ta trở về, ta với ngươi huỷ bỏ hôn ước.”

4

Không khí vốn đang hỗn loạn, sau câu nói của ta nháy mắt trở nên im lặng.

Ta tiếp tục nói: “Chờ đại thọ bảy mươi tuổi của lão phu nhân kết thúc, ta sẽ rời khỏi Tống gia, không làm vướng mắt ngươi nữa. Đến lúc đó, ngươi vừa ý ai đều có thể, muốn làm gì thì làm cái đó, ta tuyệt đối không ngăn trở ngươi.”

Tống Yến bị lời này của ta làm cho sững sờ một hồi lâu, nhưng vẫn nhất quyết không chịu thua: “Ta làm sao biết cô nói thật hay lừa ta. Tạ Vân, rời khỏi Tống gia rồi, cô còn là gì chứ?”

Nói xong, hắn còn cười nhạo một tiếng, giống như cảm thấy chính mình nói vô cùng có lý.

Thật ra nếu ta rời khỏi Tống gia, ta vẫn là thiên kim nhà Tể tướng, cũng là Tự Hoành tiên sinh được mọi người trong kinh kính trọng, vì vậy ta phải nhẫn nhịn không trợn trắng mắt trừng Tống Yến, cố gắng bày ra biểu tình tự nhiên nhất, “Nếu ngươi không tin, thề độc cũng được, viết giấy lăn tay cũng tốt, tuỳ theo ngươi muốn. Hoặc là hiện tại lập tức cùng ta trở về Tống gia, nói trước mặt trưởng bối Tống gia, cũng không sao.”

Những tháng ngày bị khinh thường coi rẻ thế này, một tức ta cũng không muốn chịu đựng nữa.

Cứ nghĩ tới khi nghe ta nói vậy, Tống Yến sẽ hào hứng trở lại, cùng đám bằng hữu của hắn trào phúng ta thêm một hồi, sau đó vui vẻ cùng ta trở về.

Không ngờ hắn đột nhiên nổi giận đứng dậy, vung tay ném chén rượu xuống đất, phát ra âm thanh chói tai.

“Tạ Vân, ngươi uy h.i.ế.p ta?” Hắn cao ngạo hỏi.

Tống Yến quả nhiên vẫn chỉ có tư duy “Cốt cách thanh kỳ”, ta ở bên hắn, hắn không vui, ta muốn rời đi, hắn lại càng mất hứng.

Ta khó hiểu nhìn hắn: “Đến tột cùng ngươi muốn như thế nào? Tống Yến, ta vốn không hề nợ ngươi, nếu nói ta nợ, ta chỉ nợ lão phu nhân mà thôi.”

Nhưng hắn dường như không hề nghe thấy ta nói gì, vẫn tức giận như trước, “Tạ Vân, thủ đoạn của cô đúng là ngày càng cao minh! Cô tưởng rằng ta phải nhất nhất nghe lời cô hay sao?!”

Được thôi, có lẽ hắn đang cảm thấy ta tỏ ra không cần hắn trước mặt bằng hữu của hắn là hạ thấp thể diện của hắn.

Ta lại nghĩ đến cảnh trong mơ, quyết định lần này sẽ không chiều theo ý hắn nữa, “Tùy ngươi muốn nghĩ thế nào, ta không bồi ngươi làm loạn!”

Nói xong, ta xoay người rời đi, cũng không ngoảnh đầu lại lấy một lần.

Nhưng ta trở về không bao lâu, Tống Yến đã quay lại Tống gia, không chỉ có vậy, còn mang theo vị Thẩm Oanh cô nương kia đi cùng.

Người Tống gia vẫn thường không cho tôi sắc mặt hòa nhã, tất cả đều chỉ trích trách cứ ta vì sao không khuyên nhủ Tống Yến, để hắn làm ra việc xúc động như vậy.

Cũng đúng, ngoại trừ lão phu nhân, trong mắt những người này, ta cũng chỉ là công cụ tốt nhất để kiềm giữ Tống Yến mà thôi.

Cho nên mặc kệ Tống Yến ác liệt như thế nào, thân là một công cụ, nên phải thời khắc mang ơn với họ mới đúng.

Ta ở bên canh giữ cạnh Tống lão phu nhân còn đang bất tỉnh suốt một đêm.

Sau khi tỉnh lại, bà thấy vành mắt ta đỏ bừng, câu đầu tiên nói ra khiến ta không thể tin nổi.

“Vân Nhi, oan ức cho con rồi. Tống Yến làm ra chuyện này, là Tống gia có lỗi với con. Chuyện hôn ước, coi như hủy đi.” Bà nắm tay ta, hòa ái nói, “Trước đó vài ngày, cha con có viết thư cho ta, nói sắp trở về kinh thành, cũng hỏi ta con thế nào.”

Bà ngừng một chút, nói tiếp, “Là A Yến không xứng với con, mà ta vì tư lợi mà muốn trói buộc con bên cạnh hắn.”

Ta không biết nói gì, thậm chí trong lòng còn có cảm giác nhẹ nhõm mấy phần.

“Ta đã nhìn con lớn lên, là một nữ hài tốt, không thể để hắn chậm trễ cả đời con được.”

Nói xong, đôi mắt bà đều là sự không nỡ, thậm chí còn nhòe một tầng hơi nước.

Tống lão phu nhân thật lòng thương ta, tuy Tống Yến có khuôn mặt bảnh bao, nhưng toàn thân đều là tật xấu, nếu không có gì thay đổi, sợ là khắp kinh thành không có ai nguyện ý gả nữ nhi của mình cho hắn, chỉ có ta vẫn nhớ kỹ ân tình của lão phu nhân, một lòng trả ơn.

Ta nhớ lại những tình tiết đã xảy ra trong giấc mộng, an ủi bà, “Lão phu nhân đừng nóng vội, Tống Yến nhất định sẽ hiểu chuyện.”

Bởi vì nếu không có bất ngờ gì xảy ra, Tống Yến sẽ vì muốn kết hôn với Thẩm cô nương mà hăng hái đọc sách, cuộc đời trôi chảy.

Hơn nữa, nếu không có ta phá rối, hắn nhất định sẽ được làm quan lớn.

Nhưng ta không thể hiểu được, với tính cách ồn ào bát nháo của Tống Yến, hắn thật sự có thể trở thành trọng quan trong triều?

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ước mộng vân hành
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...