5
Tống lão phu nhân không phải là người thích nói đùa, ngay hôm sau đã công bố chuyện hủy bỏ hôn ước với Tống gia.
Tống gia hoàn toàn không có ý kiến gì, dù sao trong mắt mọi người, ta cũng chỉ là một cô nữ không cha không nương, làm quản gia mang lại ích lợi cho họ còn có thể, nhưng nếu không có hôn ước, nhất định Tống Yến có thể có được một chính thê có ích cho con đường danh lợi của hắn.
Nhưng sắc mặt Tống Yến và muội muội Tống Thanh Thanh của hắn lại tối sầm lại, nhất là Tống Yến, lập tức nháo loạn ầm ĩ.
“Tổ mẫu nói thật dễ nghe, hóa ra tôn nhi thích ai, kết hôn với ai, đều không thể tự lựa chọn?” Biểu tình của hắn mang theo vài phần trào phúng, ánh mắt lại nhìn ta xuất thần.
Tống Thanh Thanh thấy hắn thất thố, vội vàng nhắc nhở, “Không phải ca ca không thích Vân tỷ tỷ sao? Như vậy thì có gì không tốt chứ?”
Không ngờ những lời này không biết đã kích thích cân não nào của hắn, hắn bật cười nhạo báng, “Ta không thích? Đúng vậy, ta không thích.” Hắn quay đầu nhìn về phía Tống lão phu nhân, “Con thích Thẩm Oanh, hay là lão phu nhân giúp con cầu hôn nàng ta, có được không?”
Tống gia chủ lập tức ngắt lời hắn, lạnh lùng nói, “A Yến, mau xin lỗi tổ mẫu!”
Nhưng lão phu nhân không hề nổi giận, ánh mắt lạnh lùng sắc bén, “Nếu A Yến thật sự thích, tổ mẫu sẽ giúp con! Sai người dùng kiệu hoa tám người khiêng đón nàng ta vào Tống gia ta làm thiếu phu nhân!”
Đại phu nhân lập tức quỳ sụp xuống, “Lão phu nhân bớt giận, chẳng qua là A Yến giận quá nói bừa mà thôi, người ngàn vạn lần đừng coi là thật.”
Tống Yến lại không hề cảm kích, quật cường nói, “Con không nói bừa, con thật sự thích Thẩm cô nương! Con không hề thích Tạ Vân được người sủng ái lớn lên chút nào!”
Ta được sủng ái lớn lên?
Nghe lời này, ta chỉ muốn bật cười. Từ khi hiểu chuyện tới giờ, không khi nào người Tống gia không nhắc nhở ta là cô nữ ăn nhờ ở đậu bọn họ, điều duy nhất ta có thể dựa vào chính là sự yêu thích của Tống lão phu nhân.
Nhưng ngay cả tình cảm của lão phu nhân cũng là ta phải cố gắng mới giành được. Vì luyện thêu thùa để bà vừa lòng, không biết bao nhiêu lần mũi kim đã đ.â.m nát đầu ngón tay ta. Vì có thể để hạ nhân Tống gia tin tưởng cô nữ nho nhỏ như ta, không biết ta đã phải cố gắng bao nhiêu. Vì luyện thi họa, vô số lần ngay cả bát cơm ta đều bưng không vững.
Nhưng trong mắt Tống Yến, ta chỉ là kẻ cướp đoạt sự yêu thương của tổ mẫu hắn, là kiều nữ được sủng ái lớn lên.
Tống lão phu nhân nhìn hắn, “Ta chưa từng sủng ái Vân Nhi lớn lên, là do các ngươi không muốn nghe ta nói, bây giờ còn dám lên giọng bất mãn? Còn nữa, chờ đại thọ bảy mươi tuổi của ta kết thúc, cha nương huynh tỷ của Vân Nhi sẽ đến đây đón nàng trở về, nếu trong thời gian này các ngươi còn dám làm nàng ủy khuất, khi đó đừng trách ta thỉnh gia pháp!”
Lão phu nhân vừa dứt lời, sống mũi ta lập tức cay xè. Ta chớp chớp mắt, dằn lòng nuốt nước mắt trở về.
“Không phải người đã nói Vân Nhi là cô nữ của ân nhân cứu mạng người sao? Sao bây giờ lại xuất hiện cha nương huynh muội rồi?” Tống lão gia hỏi.
Những người còn lại của Tống gia cũng đều đang nhìn bà.
Tống lão phu nhân lạnh lùng cười, “Năm đó bệ hạ chưa đăng cơ, cha nương của Vân Nhi, cũng chính là Cơ tướng sắp hồi kinh nhậm chức, nhờ ta chăm sóc nàng.”
Nhìn thấy tất cả mọi người Tống gia đều đang sửng sốt, bà nói tiếp, “Bây giờ, Cơ tướng sắp hồi kinh, đương nhiên Vân Nhi sẽ trở về tướng phủ, tránh phải đi theo lão thái bà như ta, mỗi ngày bị người Tống gia coi thường khinh bỉ.”
6
Ngày đó, sau khi Tống lão phu nhân giải thích thân thế của ta xong, Tống gia khuyên nhủ bà đừng hủy bỏ hôn ước của ta và Tống Yến thế nào cũng không có tác dụng.
Nhưng ta có thể dễ dàng nhận ra, thái độ của trên dưới Tống gia đối với ta tốt hơn nhiều lắm, cho dù một kẻ chuẩn bị rời phủ như ta quán xuyến thọ yến của Tống lão phu nhân cũng không bị Tống Thanh Thanh, thậm chí cả đại phu nhân, làm khó dễ.
Ngày hôm đó, khi ta còn đang sửa sang lại danh sách vật phẩm, bên ngoài lại truyền đến những tiếng gõ cửa nhỏ vụn.
Ta ngẩng đầu lên, chỉ thấy một cô nương vận xiêm y vàng nhạt đang đứng dưới ánh nắng, khuôn mặt nàng vẫn còn nét ngây thơ, biểu tình dường như có chút khó xử.
Là Thẩm Oanh.
“Thẩm cô nương, có chuyện gì vậy?” Ta ngừng lại động tác trên tay, hỏi nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/uoc-mong-van-hanh/chuong-3.html.]
Thật ra ta không hề có ác cảm với Thẩm Oanh, bởi vì cho dù trong mộng nàng cũng luôn là tiểu cô nương bị ta hãm hại, có phản kháng thích hợp mà thôi.
“Tạ… Không đúng, Cơ cô nương sáng an.” Nàng chăm chú nhìn ta, ngẩn người, “Cô thật xinh đẹp. Ta cũng không biết vì sao Tống Yến lại coi trọng ta.” Nói xong, nàng dường như bừng tỉnh đại mộng, nhận ra bản thân thất thố mà bưng kín miệng, trong mắt đều là xin lỗi, “Thật xin lỗi, Cơ cô nương, ta không có ý đó.”
Ta lắc đầu, “Không sao. Cô đến tìm ta, có việc gì sao? Hạ nhân Tống gia làm khó dễ cô?”
Thẩm Oanh lắc đầu, cười càng khó coi, “Không, chỉ là ta đến muốn giải thích với cô.”
“Vì Tống Yến?” Ta cười hỏi.
Thấy nàng gật đầu, ta chỉ cảm thấy cô nương này thật ngốc. Tống Yến làm ta khó xử không phải chỉ một hai lần, huống chi trong chuyện nam nữ, nếu Tống Yến thật sự không có ý sẽ không làm liên lụy đến nàng.
Lại nói, Thẩm Oanh rơi xuống hồ, nếu không theo Tống Yến trở về Tống phủ, sợ là chỉ còn một con đường chết. Nhưng Tống Yến muốn cứu nàng, lại cẩn thận sai nha hoàn bên người xuống cứu, rõ ràng là đã làm ra lựa chọn.
Nàng nước tới đưa cho ta một chiếc hộp gỗ, cười dịu dàng, “Những món này tặng Cơ cô nương, là quà xin lỗi của ta.”
Kiểu dáng hộp gỗ không có gì đặc biệt, ta mở hộp ra, những trang sức bên trong đều cực kỳ tinh xảo, mặc dù nguyên liệu không phải vô cùng quý giá nhưng đều thật sự xinh đẹp.
Thẩm Oanh thấy ta không nói lời nào, biểu tình lại có chút lo lắng, “Ta không có gì quý giá để tặng Cơ cô nương, những món này đều do ta tự tay làm ra, tuyệt đối không có độc hay chất lạ gì.”
Ta bị dáng vẻ nghiêm túc của nàng chọc cho bật cười, “Không phải, ta rất thích, cô khéo tay lắm.”
Hai gò má hơi tròn của nàng lập tức ửng đỏ lên.
“Cơ cô nương đang tính sổ sách?” Nàng đột nhiên hỏi.
Ta gật đầu, “Thọ yến của lão phu nhân, ta đương nhiên phải tận lực.”
“Hay là ta chỉ cho cô một biện pháp mới, việc tính toán sẽ dễ dàng hơn.” Nàng nói.
Nàng là linh hồn dị thế, đương nhiên am hiểu những chuyện này hơn ta.
Thấy ta gật đầu, nàng liền giảng giải cho ta.
Chỉ nói chuyện một lát mà ta được mở mang rất nhiều, ta bỗng nhiên cảm thấy việc Tống Yến trong giấc mơ đã trở nên tiến bộ vượt bậc cũng không phải là không có lý.
“Ta cũng chỉ biết như vậy. Cơ cô nương thật thông minh, những điều này trước đây ta phải học rất lâu mới có thể hiểu được, mà cô nháy mắt đã thông thạo rồi.” Nàng khen ngợi.
Nhàn cư vi bất thiện
Ta cười cười cảm tạ, hỏi tiếp, “Thật ra cô ở Tống gia cũng không dễ chịu đúng không?”
Nàng chỉ là thứ nữ Thẩm gia, sau những chuyện đã xảy ra, cùng lắm là có thể gả cho Tống Yến làm thiếp, nếu Tống Yến không chịu, kết cục của nàng thế nào khó mà nói trước được. Không dám trở về Thẩm gia, mà Tống gia hiện tại còn đang rối tinh rối mù vì chuyện của ta.
Trên dưới Tống gia, ngoại trừ Tống lão phu nhân, đều tự cho Tống Yến là nam tử hoàn mỹ nhất thiên hạ, chuyện ta từ hôn nhất định sẽ không thể trách Tống Yến, chỉ có thể đổ lên người Thẩm Oanh.
Quả nhiên, nàng ngập ngừng không nói lên lời.
Ta nhìn trang sức trong hộp gỗ, nói, “Thế này đi, nếu cô tin ta, chúng ta sẽ cùng mở một cửa tiệm trang sức thế nào? Như vậy cô cũng sẽ có chỗ dừng chân. Chẳng qua cô sẽ phải chịu thiệt thòi hơn một tháng nữa, chờ tới khi ta về tướng phủ mới tính tiếp chuyện này được.”
Nàng vô cùng vui vẻ, thanh âm nức nở nghẹn ngào, “Cảm ơn Cơ cô nương, ta nhất định sẽ chuẩn bị thật cẩn thận.”
Ta lắc đầu, thẩm nghĩ một cô nương thông minh như Thẩm Oanh vốn không phải người chốn này, sao có thể vì một kẻ người khinh cẩu ghét như Tống Yến mà vùi lấp cuộc đời trong hậu viện chứ.
--------------------------------------------------