14
“Rõ ràng là hắn khiêu khích ta trước!” Tống Yến nói, “Hơn nữa hắn có mưu đồ bất chính với cô, A Vân, cô đừng để bị hắn lừa!”
Thật ra, ta có thể nói ta đều nghe được sao?
“A Hành như thế nào, ta vẫn luôn biết rõ.” Ta nói.
Mặc dù hắn sớm đã có mưu đồ bất chính với ta, nhưng như vậy thì sao?
Nhiều năm như vậy, Bùi Hành đối với ta thế nào, chẳng lẽ ta còn không nhận ra?
Khi ta là dưỡng nữ Tống gia, Bùi Hành chưa từng coi thường thân phận cô nữ của ta, hắn luôn nghiêm túc lắng nghe ý tưởng của ta, khích lệ thành quả của ta, vừa phải lo lắng cho thanh danh của ta vừa muốn tặng cho ta những thứ tốt nhất.
“Tống Yến, tâm ngươi không xấu, chỉ là chúng ta không thích hợp.” Ta nghĩ đến Tống lão phu nhân, vẫn không nỡ buông lời nặng nề với hắn, “Mặc dù miệng ngươi vẫn luôn đáng ghét, nhưng lại chưa từng nặng nề khinh miệt ta. Lão phu nhân yêu thương ta khiến cho ngươi và muội muội ngươi ghen tị mà làm khó dễ ta, ta đều có thể hiểu.”
Nếu không có Tống lão phu nhân, có lẽ ta cũng sẽ không có ngày hôm nay. Tuy Tống Yến luôn khiến ta khó xử, nhưng Tống gia cũng chưa từng để ta đói rét, chỉ bằng một điểm ấy, ta không thể không mềm lòng với hắn.
“A Vân, cô không hiểu.” Tống Yến lắc đầu, “Những chuyện ta làm trước đây, đều là vì Bùi Hành khích bác ta. Thi hội yến hội, kể cả việc ép cô đến đón ta về nhà, đều là chủ ý của hắn. Chính hắn đã nói nếu ta quá thẳng thắn thể hiện tình cảm chiều theo ý cô, cô sẽ không thích ta.”
Hắn vẫn đang nói, tất cả đều là những lời chỉ trích Bùi Hành.
Bùi Hành vẫn một bộ nghiêm nghị chính khí, “Ta đây đi đoan ngồi chính, sao có thể làm ra những chuyện như vậy.”
“Bùi Hành, nếu có bản lĩnh ngươi thề đi!” Tống Yến hận đến nghiến răng, “Nếu ngươi thật sự làm ra những chuyện đó, cả đời này không thể cưới A Vân làm thê tử!”
Bùi Hành cự tuyệt rất đúng tình hợp lý, “Sao ta có thể mang A Vân ra thề? Nàng sẽ trở thành thê tử của ta chứ không phải dùng để thề.”
“Ngươi…” Tống Yến hận không thể lao đến xé nát khuôn mặt bình tĩnh của hắn, tức giận nửa ngày cũng không biết phải nói tiếp thế nào.
Hai vai hắn sụp xuống, suy nghĩ thật lâu, cuối cùng bỗng tỉnh táo lại mà hỏi ta, “Nếu ta không làm khó dễ cô, nghe lời lão phu nhân đối xử với cô thật tốt, có phải chuyện của Bùi Hành sẽ không xảy ra không?”
Ta lắc đầu, “Tống Yến, thế giới này không có ‘nếu’.”
Nhàn cư vi bất thiện
Hơn nữa, cho dù hắn không khó xử ta, ta cũng sẽ không thích hắn.
Phong cách của hắn là không thẳng thắn không tự nhiên, nhất định sẽ dùng những cách ấu trĩ như vậy để hấp dẫn sự chú ý của cô nương mà hắn thích.
Đáng tiếc, ta không thích điều ấy.
15
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/uoc-mong-van-hanh/chuong-7.html.]
Trên đường về phủ, Bùi Hành hiếm thấy không để tâm đến lễ tiết, nhất định muốn đi chung một xe ngựa với ta.
Ta cảm thấy không được tự nhiên, hắn lại hỏi, “Vì sao ban nãy nàng không nói rõ ràng với hắn, là nàng chưa bao giờ thích hắn?”
Ta thấy hắn khí định thần nhàn như thể đã biết trước tất cả mọi chuyện, nổi giận chất vấn, “Sao ngươi biết ta chưa bao giờ thích hắn?”
Bùi Hành ngẩn người, sau đó mỉm cười, “Từ nhỏ tới lớn ta vẫn luôn chú ý tới nàng. Nếu nàng từng thích hắn, sao ta có thể không biết?”
“Như vậy tức là không phải chuyện gì ngươi cũng biết đâu.” Ta nghiêng đầu đi chỗ khác, bực bội nói.
Nghe nói thư sinh đều hoa ngôn xảo ngữ, không phải Bùi Hành cũng vậy chứ?
Mày kiếm hơi nhướn, ngữ khí của Bùi Hành cũng nhu hòa hơn, “Không biết cái gì? Không biết nàng là Tự Hoành tiên sinh đại danh đỉnh đỉnh?”
Ta giật mình, quay lại nhìn hắn.
“Từ nhỏ nàng đã luyện chữ vẽ tranh, có khi nào ta không biết chứ?” Hắn nói, “Lực đạo hạ bút, thói quen đề tên lên tranh, cho dù là nhiều năm nữa ta cũng sẽ nhận ra.”
“Vậy ngươi còn bảo ta giúp ngươi vẽ lại chân dung người trong lòng!” Ta cũng nhất thời không quan tâm đến thể diện nữa, bởi vì ta đã không thể tưởng tượng được bản thân đang xấu hổ tới mức nào.
“Còn không phải vì có người trì độn không hiểu, ta đành phải nhắc nhở hay sao?” Hắn nói đến vân đạm phong khinh, “Nếu người ta thật sự tin rằng ta không thích mình, không đồng ý chuyện hôn nhân thì phải làm sao?”
Ta dần trở nên nói năng lộn xộn, “Bùi công tử đúng là tài đại khí thô, còn dùng ngàn lượng vàng chỉ để ta giúp ngài vẽ một bức họa.”
Hắn vẫn mỉm cười, ghé sát lại cạnh ta nói, “Không biết Tiểu Vân Nhi đã từng nghe một câu chuyện xưa chưa? Trước đây có một thư sinh xuất thân hàn vi, vốn không để tâm tới những chuyện khác, chỉ một lòng dùi mài kinh sử chờ công thành danh toại, nhưng lại được một tiểu thư dung mạo xấu xí coi trọng, muốn dẫn hắn về phủ nhập chuế.” Hắn dừng một chút, hỏi ta, “Nàng cảm thấy hắn có nguyện ý không?”
(*) Nhập chuế: Ở rể
Ta lắc đầu, “Nếu không thích, nhất định sẽ không nguyện ý.”
Hắn nói tiếp, “Vị thư sinh này đương nhiên không muốn, hắn không có ý với tiểu thư kia, cũng không muốn mang lại hy vọng hão huyền cho người khác. Không ngờ vị tiểu thư kia tới cửa tìm hắn, nói nếu thư sinh có thể giúp nàng vẽ một bức họa về nàng, từ nay trở đi nàng sẽ không làm phiền hắn nữa.
Thư sinh lập tức đáp ứng, hắn là người nghiêm túc tỉ mỉ, vì có thể khiến cho vị tiểu thư kia vừa lòng, ngày ngày nghiền ngẫm bức họa, thậm chí còn âm thầm quan sát nàng, không ngờ, khi bức họa hoàn thành, hắn cũng đã thích vị tiểu thư kia.”
Hai tai ta lập tức nóng bừng.
Thanh âm của hắn hơi khàn, thì thầm bên tai ta, “Cho nên, nếu Tiểu Vân Nhi không thích ta, dựa theo tính cách chuyên chú của nàng, sau khi vẽ xong bức chân dung về ta, cũng nên thích ta mới phải. Như vậy, tới lúc thành thân, chúng ta coi như là lưỡng tình tương duyệt.”
Ta nhìn đôi mắt thâm thúy của hắn, không nói được một câu trọn vẹn, cuối cùng không biết góp nhặt được dũng khí từ đâu, hít sâu một hơi, nói, “Ai nói… Ai nói ta không thích ngươi.”
Lúc này, người đỏ mặt là Bùi Hành.
--------------------------------------------------