Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ước mộng vân hành

Chương 4

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

7

Cách thọ yến không vài ngày, ta đến Linh sơn cầu phúc cho lão phu nhân.

Tống Yến lâu nay vẫn suy sút, lần này lại nhất quyết muốn đi cùng ta.

“Ngày thường không phải ngươi không hứng thú với những chuyện này sao, hôm nay lại muốn đi?” Sau khi xuống xe ngựa, ta hỏi hắn.

Hắn giải thích, “Lần trước làm tổ mẫu giận là ta không đúng, cho nên…” Chưa dứt lời, ngữ khí của hắn lại trở nên kỳ quái, “Hơn nữa, hôm nay Bùi Hành cũng tới Linh sơn, ta muốn đến gặp hắn. Dù sao cũng không liên quan gì đến cô!”

Ta thật sự muốn cười, hắn đúng là lão tổ khai môn của phái tự mình đa tình, ta cũng chưa nói muốn có bất kỳ liên quan gì với hắn.

Thấy ta không phản ứng lại hắn như thường ngày, Tống Yến tự cảm thấy mất mặt, tìm một cái cớ bỏ đi.

Ta vốn tưởng những lời kia chỉ là Tống Yến thuận miệng nói bừa mà thôi, nào ngờ khi ta dâng hương cầu phúc cho lão phu nhân xong, lại thật sự nhìn thấy Bùi Hành đứng trong chùa miếu.

Hắn vận một thân nguyệt sắc, đang ngồi ngay ngắn trước mặt một vị đại sư.

Ta biết vị đại sư kia, hiệu là Bất Không, cực kỳ nổi danh trong kinh thành, nhưng là về lĩnh vực tính nhân duyên.

Một người ngày ngày mải mê đọc sách như Bùi Hành mà cũng đi tính nhân duyên?

Nhưng nghĩ lại, Tống đại phu nhân thường xuyên nhắc đến hôn sự của Tống Yến trước mặt ta, vậy ắt hẳn Bùi gia cũng sẽ sốt ruột như vậy.

Chờ Bùi Hành rời đi một lát rồi, ta cũng đột nhiên hứng khởi, đi tới ngồi xuống trước mặt vị Bất Không đại sư kia.

“Cô nương muốn tính nhân duyên?” Bất Không đại sư cẩn thận quan sát ta một hồi, “Dựa theo tướng mạo của cô nương, ta thấy nhân duyên cũng sắp đến rồi, đâu cần tính nữa?”

“Vậy phiền đại sư xem giúp ta một chút, nhân duyên đang ở phương nào.” Ta nói.

Bất Không đại sư hỏi sinh thần của ta, sau đó mỉm cười, “Bát tự của cô nương… cùng với bát tự mà vị công tử vừa rồi muốn tính, có thể nói là giống nhau như đúc.”

Vị công tử vừa rồi? Bùi Hành?

“Xem ra cô nương có quen biết vị công tử đó.” Ông cười cực kỳ thâm ý, “Vậy cô nương không cần tìm bần tăng. Vị công tử đó đã cầu quẻ tốt nhất.”

Ông nói xong những lời này, ta chỉ cảm thấy khuôn mặt nóng bừng lên.

Hóa ra Bùi Hành… vẫn luôn có ý niệm này với ta sao?

Ta nhớ tới trước đây mỗi khi bị Tống Yến bắt nạt muốn khóc, Bùi Hành sẽ lén đưa khăn tay cho ta; nếu tiên sinh nói điều gì mà ta không hiểu, Bùi Hành sẽ viết thư giảng giải cho ta; trong kinh thành có món gì đẹp, hắn cũng sẽ mua về tặng ta.

Hắn biết ta thích thi họa, liền tặng ta rất nhiều nghiên mực nổi danh; biết ta thích luyện chữ, liền cất công tìm rất nhiều bảng chữ mẫu của danh gia tặng cho ta.

Thuở mới biết nói chữ tình cảm, ta cũng từng hoài nghi liệu Bùi Hành có ý với ta hay không, nhưng Bùi Hành xưa nay vẫn thường nho nhã hữu lễ, ta sợ bản thân tự mình đa tình, hơn nữa đã có hôn ước với Tống Yến, dần dần cũng không còn suy nghĩ về chuyện này nữa.

Ta hốt hoảng lên xe ngựa, chuẩn bị chờ Tống Yến trở về để hồi phủ, nhưng không được bao lâu, mấy hạ nhân Tống gia đã vội vội vàng vàng từ trong miếu chạy ra.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/uoc-mong-van-hanh/chuong-4.html.]

“Vân cô nương, không hay rồi!”

“Đại công tử và Bùi công tử vì cô mà gây lộn!”

Ta không khỏi nghi hoặc, Tống Yến và bạn tốt nhiều năm Bùi Hành đang gây lộn? Lại còn vì ta? Với dáng vẻ một ngày không thể nổi giận với ta tám trăm lần của hắn, cũng có thể vì ta mà nháo loạn?

8

Nhàn cư vi bất thiện

Khi ta tới, Bùi Hành đang nằm trên mặt đất, Tống Yến chuẩn bị đạp hắn thêm một cước.

“Tống Yến! Ngươi đang làm gì vậy?!” Ta vội vàng kêu lớn, chạy tới đỡ Bùi Hành dậy.

Trên khuôn mặt tuấn tú của Bùi Hành đã xuất hiện mấy vết xanh xanh tím tím, vừa thấy đã biết Tống Yến xuống tay không lưu tình chút nào.

Hắn khập khiễng đứng dậy, nhẹ nhàng cười với ta, “A Vân đừng lo lắng, ta không sao.” Nhưng vừa dứt lời, hắn lại kịch liệt ho khan một trận.

Ta không kịp nghĩ xem vì sao trước mặt Tống Yến hắn lại gọi ta là ‘A Vân’, vội hỏi, “Ngươi không sao chứ, A Hành? Có cần ta đưa ngươi đi tìm đại phu không?”

Ai ngờ Tống Yến giật tay ta ra, lớn tiếng quát, “Cô giả bộ cái gì? Ban nãy ta không hề đạp đến chân hắn!”

Bùi Hành trả lời, “Tống huynh nói không sai, ta làm cô chịu khổ, là lỗi của ta.”

Tống Yến vẫn tiếp tục to tiếng, “Bùi Hành ngươi diễn cái gì, chuyện này rõ ràng là tự ngươi gây ra! Được, nếu ngươi không muốn nói thì để ta nói, là ngươi chỉ đánh vào bụng ta, còn mình thì dùng mặt đỡ!”

Ta chỉ cảm thấy Tống Yến thật quá đáng, dù sao Bùi Hành cũng là bạn tốt hơn mười năm của hắn, hắn xuống tay tàn nhẫn cũng thôi đi, bây giờ Bùi Hành đã lùi bước giải thích, hắn lại không chịu buông tha.

“Tống Yến, quá lắm rồi đấy, ngươi nhìn mặt A Hành mà xem, bị ngươi đánh thành bộ dạng gì rồi?!” Ta cau mày nói, “Ngươi là người Tống gia, đấy là cách ngươi giữ gìn thể diện cho Tống gia sao?”

“Hắn cũng đánh ta! Hắn đạp vào bụng ta! Ta còn bị thương nặng hơn hắn!” Tống Yến lập tức phản bác, “Hắn đang lừa cô, Tạ… Cơ Vân.”

Đúng là buồn cười, thái độ làm người của Bùi Hành như thế nào, chẳng lẽ ta còn không biết hay sao? Sao hắn có thể gạt người những chuyện này chứ.

“Cô nhìn xem, hắn đang cười!” Tống Yến chỉ vào Bùi Hành, tức giận nói, “Hắn có mưu đồ bất chính với cô, cô còn giúp hắn!”

Nhưng khi ta nhìn lại, Bùi Hành đang khẽ cắn môi, dáng vẻ đau đớn khó chịu, “Không sao đâu A Vân, cô đừng giận A Yến, ta nên xin lỗi hắn mới đúng.”

“Được rồi, Tống Yến, ngươi tự trở về trước đi, xe ngựa vẫn ở chỗ cũ.” Ta nói, “Ta đưa Bùi Hành đến gặp đại phu, ngươi cũng đừng đánh mất thể diện trước mặt bàn dân thiên hạ nữa. Tới khi trở về ta sẽ thưa lại với lão phu nhân.”

Nghe xong lời này, Tống Yến lập tức nộ khí xung thiên lao tới, miệng còn không ngừng mắng, “Bùi Hành, uổng công ta thật lòng coi ngươi là bạn tốt nhiều năm như vậy, không ngờ sau lưng ta ngươi lại lén lút mang loại tâm tư đấy!” Sau đó hắn nhìn ta, dùng ngữ khí ôn nhu mà chưa bao giờ ta gặp qua, “A Vân, ta biết trước đây ta không tốt với cô, nhưng dù sao chúng ta cũng cùng nhau lớn lên, cho dù hiện tại… Cô không thể chỉ tin tưởng hắn như vậy!”

Bùi Hành không phản bác, chỉ ho càng thêm lợi hại.

Ta nghe Tống Yến nói xong, không hiểu sao chỉ cảm thấy toàn thân run rẩy.

Có phải Tống Yến bị rớt não hay không, thế mà lại nói chuyện với ta như vậy, còn ‘A Vân’ nữa… Ông trời ạ, chẳng lẽ ban nãy hắn đã nhặt được vài tấm da mặt trên đường hay sao, nên mới có thể dày như vậy.

“Ngươi… trở về trước đi, ta thấy ngươi cũng không có vấn đề gì lớn cả, ta dẫn A Hành đến y quán.” Nếu ta còn đối mặt với Tống Yến hiện tại thêm một khắc nào nữa, nhất định ta sẽ phát điên mất.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ước mộng vân hành
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...