Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ước mộng vân hành

Chương 6

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

12

Ta gật đầu không bao lâu, hai nhà chúng ta liền đưa việc này ra thương nghị.

Nhàn cư vi bất thiện

Nương ta đã nói với người ngoài, trước đây bà và Bùi phu nhân đã từng nhắc đến chuyện này, chúng ta coi như đã được định thân từ nhỏ.

Ai ngờ sau khi Tống Yến biết chuyện này, giống như phát điên mà liên tiếp gửi thư tặng đồ, thậm chí vài ba ngày lại phái Tống Thanh Thanh đến hẹn ta xuất phủ một lần.

Ta từ chối tất cả những quà tặng hay người liên quan đến hắn, quyết tâm không rời khỏi phủ một bước, chỉ một lòng chăm lo chuyện thi họa và cửa tiệm.

Cho tới khi Thẩm Oanh và thư cục gửi thư đến.

Thẩm Oanh hẹn ta đến Vân Lai lâu bàn chuyện cửa tiệm, thư cục nói Bùi Hành lại bỏ ra ngàn lượng vàng, muốn Tự Hoành tiên sinh đích thân vẽ cho hắn một bức chân dung.

Thật ra ta vô cùng khâm phục Thẩm Oanh, thậm chí cảm thấy nếu cô nương này có chút vốn liếng, nói không chừng sẽ tự tay mở ra được một thủ phủ danh chấn thiên hạ.

Nàng không chỉ có thủ pháp xuất chúng, còn thông minh nhạy bén, luôn có thể tạo ra những mẫu trang sức phù hợp với thị hiếu có thể nhanh chóng thịnh hành trong kinh, thậm chí còn có thể nghĩ ra những hoạt động mới mẻ như “Mua theo nhóm” hay “Mua một tặng một”, có thể kiếm được số tiền lớn nhất cũng như mang lại danh tiếng tốt.

Nên khi nàng đề nghị mở thêm một cửa tiệm nữa, ta lập tức đồng ý.

“Vân tỷ tỷ, ngươi nghe ta nói, nếu có thể mở cửa tiệm đồ trang điểm này, nhất định là một vốn bốn lời.” Nàng vô cùng kích động, “Hiện tại không có nơi nào có son môi hay phấn hồng mà ta làm ra.”

Nàng lấy một hũ nhỏ ra cho ta dùng thử.

“Nhìn xem, thứ này kết hợp với dung mạo của Vân tỷ tỷ…” Nàng cảm thán, “Quả thật chính là kim bài sống của cửa tiệm chúng ta.”

Ta nhìn vào trong gương, không thể không cảm phục thủ pháp khéo léo của nàng.

“Hai món là mới chỉ là khởi đầu mà thôi, ta còn có rất nhiều thứ tốt nữa. Nhưng theo ta thấy, chúng ta trước hết phải tạo ra những sản phẩm cao cấp.”

Ta ngẩn người, “Cái gì gọi là… sản phẩm cao cấp?”

Nàng nói nhanh, “Chính là vật càng hiếm thì càng quý, nếu lúc nào cũng có sẵn thì không có nhiều giá trị nữa.”

Ta có chút đăm chiêu gật đầu, đang chuẩn bị lên tiếng, gian phòng cách vách lại truyền tới một tiếng gầm giận dữ.

Thanh âm này, rất giống Tống Yến.

“Suỵt.” Thẩm Oanh lập tức đưa ngón tay lên môi ra dấu yên lặng, nhỏ giọng nói, “Vân tỷ tỷ, có bát quái của người quen!”

Sau đó nàng kéo tay ta đến bên vách tường, dán tai lên chăm chú lắng nghe, cười bí hiểm như hồ ly.

“Bùi Hành, lần trước ở chùa ta tưởng ngươi chỉ muốn trả thù chuyện ta nói ngươi là mọt sách nên cố ý chọc giận ta, không ngờ ngươi thật sự không định để ý đến giao tình nhiều năm của chúng ta!” Người đang nói chuyện là Tống Yến.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/uoc-mong-van-hanh/chuong-6.html.]

Thẩm Oanh chớp mắt nhìn ta, hạ giọng, “Hay lắm, ăn dưa đến chính nhà mình luôn rồi.”

Ta cong môi, trong làm lại rất hiếu kỳ, với tính cách của Bùi Hành, sẽ trả lời hắn thế nào.

“Tống Yến, ngươi cho rằng nếu không có A Vân, ta còn lý do gì để xây dựng tình nghĩa nhiều năm với ngươi như vậy?”

13

Ngữ khí của hắn vô cùng bình thản, nhưng lời nói ra lại khiến ta mặt đỏ tim đập, “Ngươi nhìn ngươi xem, Tống Yến, ngươi không ham đọc sách, không tinh võ nghệ, ngày thường nếu không uống rượu mua vui thì cũng ra ngoài làm loạn kiếm chuyện thị phi. Ngươi nghĩ Tống gia ngươi có thể một tay che trời sao, ngươi tưởng ngươi thật sự giỏi giang, có thể khiến cho ta cam tâm tình nguyện ở bên làm bằng hữu của ngươi như vậy?”

Thanh âm của Tống Yến càng thêm giận dữ, dường như đang gắng sức nhẫn nại điều gì, “Cho nên những năm qua ngươi đều là vì muốn cướp A Vân của ta?”

Thẩm Oanh thở dài, bĩu môi nói, “Ta đã sớm biết Tống Yến sẽ như vậy. Hắn vẫn luôn ấu trĩ, nhưng bản chất không phải là người xấu.”

Ta nghiêng đầu nhìn nàng, “Muội không thích hắn?” Đây chính là nam chính nữ chính trong giấc mộng của ta nha.

Nàng cười, “Ta cũng không có hứng thú với những nam nhân đã thích cô nương khác, dù sao ta cũng không phải người tự ngược, công việc có tiền lại nhàn rỗi, còn được làm điều mình thích, như vậy chẳng phải tốt hơn việc chiều theo nam nhân cả vạn lần sao?” Sau đó nàng nói tiếp, “Ban đầu ta cũng nghĩ hắn thích ta, nhưng sau khi rời khỏi Tống phủ hắn đã nói ta không nên nghĩ nhiều, hắn chỉ muốn giận dỗi với tỷ mà thôi. Đương nhiên, hắn không phải người xấu, nhưng ta vẫn thấy tỷ và Bùi Hành phù hợp hơn, chứ tính cách không thẳng thắn của hắn, ai mà chịu nổi chứ.”

Ta gật đầu đồng ý, nếu ta thật sự thích Tống Yến, vậy chẳng phải ta đã mắc một căn bệnh mà trước đây Thẩm Oanh từng nói sao, hội chứng Stockholm gì đó.

“Có điều đúng là không ngờ Bùi công tử ngày thường nho nhã lại là lão lục?” Thẩm Oanh nói xong lời này, khóe miệng đã gần giương đến mang tai, nàng quay sang nhìn ta, “Tuyệt thật, nhân thiết này đúng là rất xứng với đại mỹ nữ như tỷ! Ôi trời, trái tim nhỏ bé của ta ơi! Lão thiết sợ ngây người rồi, đây chính là kịch bản mà ta có thể xem sao?”

(*) Lão lục: Có thể hiểu theo hai nghĩa, thứ nhất là không quan tâm đến đồng đội sống chết, chỉ chăm chăm bảo vệ vũ khí của mình; thứ hai là người dùng những ý tưởng kỳ lạ để lừa gạt người khác.

(*) Lão thiết: Ý chỉ bạn thân, nói về một mối quan hệ vững chắc.

Ta ngẩn người, nàng đang nói gì vậy? Lão lục? Lão thiết?

Đúng lúc này, Bùi Hành lên tiếng. Hắn hừ lạnh, “Cái gì của ngươi? Tống Yến, ngươi nên nhận thức cho rõ, không có A Vân, ta tuyệt đối sẽ không có bất kỳ quan hệ gì với ngươi. Còn nữa, A Vân không phải của ngươi.” Dường như cảm thấy chưa đủ, hắn dùng ngữ khí trầm thấp kia nói tiếp, “Tống Yến, chắc ngươi không biết, thời điểm ngươi và A Vân đính hôn, trong lòng ta có bao nhiêu khó chịu. Nhưng không hề gì, cũng may mà là ngươi, nếu không nhờ ngươi ngày ngày nghĩ ra cách nháo loạn, sao ta lại có cơ hội chứ?”

Hắn vừa dứt lời, ta và Thẩm Oanh đều nghe thấy tiếng đồ sứ đổ bể cùng tiếng đánh đ.ấ.m kịch liệt.

Ta nghe thấy thanh âm này, nhớ tới lần trước Bùi Hành bị đánh đến mức cả khuôn mặt đều xanh xanh tím tím, vội vàng chạy qua phòng bên cạnh.

Không ngờ ta vừa mở cửa ra, lại thấy Bùi Hành đang giẫm lên người Tống Yến nằm trên đất.

Không phải hắn không đánh lại Tống Yến sao?

“A… A Hành?” Ta ngơ ngác gọi tên hắn.

Bùi Hành nghe thấy thanh âm của ta, sống lưng nháy mắt cứng đờ lại, lập tức thu chân lại, xoay người nhìn ta, sau đó dùng ngữ khí cực kỳ oan khuất mà lên tiếng, “Hắn ra tay trước, lần trước ta thua nên đã trở về học vài chiêu đơn giản mà thôi.”

Tống Yến chật vật đứng dậy, hai mắt trợn trừng.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ước mộng vân hành
Chương 6

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...