16
Ta và Bùi Hành thuận lợi thành hôn, có điều hắn lại nổi tính ấu trĩ, cố tình gửi thiệp mời tới cho Tống Yến, khiến Tống Yến tức giận tới mức viết thư mắng hắn suốt một tháng.
Nhưng sau chuyện này, Tống Yến dường như cũng thành thục hơn không ít, quyết tâm đọc sách, tiến bộ rất nhiều.
Mà Thẩm Oanh, nàng đã trở thành người mà các phu nhân quý nữ trong kinh thành muốn gặp nhất, tất cả những cửa tiệm nàng và ta mở ra đều rất được hoan nghênh, thậm chí còn tính toán đến chuyện mở “Chuỗi cửa tiệm xuyên quốc gia”, đây chính là từ mà nàng đã nói.
Nhờ có nàng, hiện tại tài sản của ta đã nhiều tới mức dùng không hết, nương ta còn cảm khái có lẽ nàng chính là thần tài chuyển thế.
Thêm một chuyện nữa, đó là khả năng vẽ tranh của ta cũng tinh xảo hơn không ít.
Lúc đầu ta đã rất lo lắng, nếu mọi người biết Tự Hoành tiên sinh thật ra là một nữ tử, liệu sau này có thể quay lưng không ủng hộ nữa không.
Nhưng Bùi Hành lại nói bình thường nam tử học vẽ cũng không nhiều người có được thiên tư như ta, hơn nữa cũng không chăm chỉ khổ công rèn luyện như ta, cho nên tranh là tốt là xấu, người có mắt nhìn ắt sẽ nhận ra, hơn nữa lại còn là nữ tử, hẳn càng được kính trọng hơn mới đúng.
Ta được những lời này cổ vũ, chăm chỉ không ngừng, cuối cùng đạt tới cảnh giới mới, hiện tại đã là nhất họa khó cầu.
END
(phiên ngoại)
Ta tên Tử Kiển, là một thư đồng.
Có điều những tháng ngày làm thư đồng của ta cũng không dễ chịu chút nào, chỉ vì công tử nhà ta là một quái nhân.
Công tử nhà ta tên Bùi Hành, từ nhỏ ta đã đi theo hắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/uoc-mong-van-hanh/chuong-8-end.html.]
Công tử chăm chỉ đọc sách, lại cần mẫn chịu khó, cũng rất khoan dung với hạ nhân chúng ta, theo lý mà nói không có gì là không tốt.
Nhàn cư vi bất thiện
Chỉ là, làm thư đồng thân cận, ta lại biết công tử nhà ta thực chất là kẻ hai mặt.
Bên ngoài hắn nghiêm ngặt tuân thủ lễ tiết, ôn nhuận như ngọc, thực tế lại có ý với hôn thê của hảo hữu của mình.
Hàng ngày trừ bỏ đọc sách, sợ rằng chuyện hắn nghĩ tới nhiều nhất chính là làm sao để chia rẽ bọn họ.
Hắn không thích thi hội tiệc tùng, chê là phiền phức, như chỉ cần Tống công tử muốn tới, hắn liền vui như nở hoa, nếu Tống công tử muốn ép vị hôn thê Vân cô nương đến, hắn còn có thể nở hoa thêm ba lần nữa.
Tống tiểu thư thích công tử nhà ta, đã mấy lần biểu lộ tâm ý, công tử nhà ta liền bày ra dáng vẻ không ham nữ sắc, nhưng mỗi khi đi qua những cửa tiệm trang sức hoặc đồ trang điểm, hắn sẽ bảo ta mua những món tốt nhất về tặng cho Vân cô nương.
Công tử luôn khiêm tốn lạnh nhạt, nhất định không ai có thể ngờ được, ngày Tống công tử định thân với Vân cô nương, hắn đỏ mắt suốt mấy ngày. Chuyện này vô cùng đáng sợ, mặc dù khi ấy công tử vẫn còn nhỏ, dung mạo hơn người, nhưng chính mắt ta đã thấy được.
Sau này Vân cô nương nhận tổ quy tông, thuận lý thành chương lui thân, đương nhiên, vì chuyện này mà lão gia và phu nhân đã xuất lực không ít.
Phu nhân đã yêu thích Vân cô nương từ lâu, mỗi khi nghe Tống phu nhân khoe Vân cô nương hiểu chuyện thế nào, bà đều rất không vui vẻ.
Cũng may, cuối cùng công tử nhà ta cũng được như ý nguyện, nếu không ta cũng không biết hắn còn có thể nghĩ ra thủ đoạn gì.
Nhưng mà Vân cô nương, cũng là thiếu phu nhân của Bùi gia ta, quả thật là một người rất tốt, ta cảm giác trên đời này có lẽ sẽ không có điều gì mà nàng không ứng phó được.
Chỉ cần có nàng, công tử luôn có thể ổn định cảm xúc, ta cũng không cần ngày ngày lo lắng hãi hùng nữa.
TOÀN VĂN HOÀN.
--------------------------------------------------