Rượu này khá mạnh, không biết được ủ từ thứ gì. Đến mùi thuốc trong hồ ta cũng không cảm nhận được nữa, chỉ thấy toàn mùi rượu nồng nàn.
Khi ta đang mượn rượu giải sầu, thì có kẻ kia đang cùng mỹ nhân trong căn phòng ấm áp, lại còn thổ lộ tâm tình.
Ta lắc đầu, gạt những suy nghĩ này ra, rồi lại ngửa cổ uống thêm ngụm nữa.
Giữa lúc mơ màng, ta nghe thấy tiếng người xuống nước. Hồ thuốc không lớn, ta ngẩng lên, nhìn thấy một bóng người mờ ảo phía trước.
Lão Dược thần rất keo kiệt, hồ thuốc nhà lão hiếm khi để người ngoài tự do ra vào, trừ phi đối phương bị thương rất nặng.
Hoặc là... người này địa vị tôn quý, không thể từ chối.
Không lẽ ta vừa gặp một thượng thần?
Một tiểu tiên và thượng thần cùng ngâm chung một hồ thì chẳng hợp lễ nghi cho lắm.
Dược thần cũng chẳng nói trước với ta là hôm nay có người khác sẽ đến. Ta vừa nghĩ thầm vừa âm thầm bò lên mép hồ.
Không ngờ đối phương lại nhận ra ý định của ta và lên tiếng: “Ngươi cứ ngâm của ngươi, không cần tránh.”
“À... Ừm.” Ta đáp lại bâng quơ, rồi chậm rãi quay lại hồ.
Giọng nói này nghe thật quen...
Ta gõ gõ vào đầu mình, nghĩ thầm sao có thể là hắn được, giờ hắn đang ở cùng với Lâm Thanh Sương kia mà.
Cơn say kéo đến, ta cảm thấy toàn thân bắt đầu nóng lên. Mang theo chút tò mò, ta âm thầm lấn thêm vài bước.
Người đó vẫn đứng yên ở đó, mực nước ngập tới ngang hông, có thể mơ hồ thấy thân trên để trần của hắn.
Tim ta bỗng đập nhanh hơn. Rượu vào can đảm thêm phần, ta lại nhích thêm vài bước.
Bóng người trước mắt ngày càng rõ ràng. Ta bắt đầu tự hỏi, liệu có phải mình uống say nên sinh ra ảo giác không.
“Ngươi uống rượu à?” Hắn hỏi.
“Uống vài ngụm thôi.” Ta ngẩn người đáp, “Ngươi ngửi thấy à?”
“Ừ.”
Hắn vừa nói vừa bước đến gần ta.
Giờ thì ta nhìn rõ hoàn toàn. Với cái đầu mụ mị như bị keo hồ dính chặt, ta ngẩn ngơ ngắm nhìn khuôn mặt lạnh lùng của hắn, ngơ ngẩn một lúc, có chút không tin nổi.
“Ngươi đã uống bao nhiêu rồi?” Hắn đã đi đến trước mặt ta, cau mày hỏi.
Càng lúc ta càng chắc chắn, đây chỉ là người do ta tưởng tượng ra thôi, vì đã lâu lắm rồi ta không thấy vẻ mặt lo lắng ấy trên khuôn mặt này.
Ta đưa tay, thử vẫy vẫy trước mặt hắn, hắn vẫn chăm chú nhìn ta, không chớp mắt, cũng chẳng hỏi gì.
Chóp mũi bỗng cay cay, ta nhỏ giọng hỏi:
“Là ngươi thật sao?”
“Là ta.” Hắn đáp.
Nghe xong, không do dự, ta lao tới ôm chặt lấy hắn.
Không ngờ lại có thể gặp lại hắn theo cách này.
Ta chớp chớp mắt, nước mắt thi nhau rơi xuống từng giọt lớn.
“Ta nhớ chàng quá!”
20
Lúc tỉnh dậy đã là một tuần sau.
Ta đã cầm nhầm rượu trăm năm của Dược thần, suýt chút nữa là say không tỉnh.
Sau khi tỉnh lại, ta còn bị phạt chép y thư. Ta chẳng nhớ gì về chuyện đêm đó mình về nhà ra sao.
Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞 蘭
Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ
Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/vong-tran/12.html.]
Tiểu Tử nhìn ta với vẻ mặt khó tả:
“Ta chỉ biết là sau khi về, ngươi cứ ôm cột nhà khóc mãi không chịu buông.”
Nàng ấy chợt nghĩ ra gì đó, lại nói thêm: “Ngươi còn gọi tên điện hạ nữa.”
Ta: “…”
Mất mặt đến tận xương tủy rồi.
Tiểu Tử hỏi: “A Ly, sao ngươi lại chấp nhất với điện hạ như vậy?
“Người ta đều tránh tiền tuyến như tránh tà, còn ngươi thì cứ xông pha ra đó.
“Lần trước còn bị thương nặng đến thế.”
Nàng ấy thở dài: “Nói thật lòng, nếu là chiến thần điện hạ, thì thôi, ngươi đừng cố nữa.”
Ta vẫn cầm quyển sách thuốc, giả vờ thờ ơ nói: “Ta chưa bao giờ nghĩ mình có thể mong đợi gì ở hắn.”
“Hy vọng là như thế.” Tiểu Tử thở dài.
Toàn bộ Thánh Y Các đều đồn rằng một tiểu tiên y dược nho nhỏ như ta lại có ý đồ không đứng đắn với điện hạ.
Nhưng ai nấy đều biết, trong lòng Tần Lạc Trần chỉ có thượng thần Thanh Sương.
Với người ngoài luôn lạnh lùng xa cách, nhưng khi đối diện với Lâm Thanh Sương, hắn lại có một vẻ khác hẳn.
Bao nhiêu người vì thế mà đoán già đoán non.
Năm xưa nghe tin Dược thần chiêu đồ, ta nhanh chóng đến ứng tuyển. Dĩ nhiên, ta chỉ nhận biết vài loại dược liệu ở trần gian, chẳng biết y thuật gì, chắc chắn không qua nổi vòng tuyển chọn.
Nhưng ta nhất quyết, hễ có thời gian là đến trước y quán quỳ bái. Dược thần lúc đầu còn sai người đuổi, sau thì lười đuổi nữa, cứ lẳng lặng đi vòng qua ta.
Đến một hôm, ta biết được Dược thần đang cần một loại thảo dược. Mà loại đó, ở đồi sau nhà khi xưa ta thấy đầy.
Ngày đó lão đại phu thường sai ta đi nhổ về.
Dưới lời thỉnh cầu khẩn thiết của ta, Dược thần đành phá lệ mang ta xuống trần.
“Chẳng trách ta không cảm nhận được chút hơi thở nào của dược thảo này, hóa ra là có người đã lập kết giới.”
“Kết giới?” Ta chẳng hiểu đầu đuôi gì.
Dược thần không để ý đến ta, chỉ nói: “Người lập kết giới này pháp lực cao cường, đồ vật bên trong, e rằng kẻ ngoài khó mà động vào.”
Ngay lúc lão vừa nói xong, ta đã nhổ một bụi thảo dược dưới đất lên: “Không đâu, ta thấy nhổ dễ mà.”
Dược thần: “…”
Không rõ đây là loại kết giới nào mà lão không chạm được, còn ta lại chạm vô tư.
Ta hái đầy một giỏ: “Tại sao thần tiên lại phải nhổ thảo dược chứ?”
Dược thần liếc ta một cái: “Thần tiên cũng có lúc sinh bệnh, có bệnh thì cần thuốc thôi.”
Nghe cũng hợp lý.
“Vạn vật trong tam giới đều bổ trợ lẫn nhau,” lão nói.
“Nhưng thần tiên nhìn có vẻ lợi hại, nên ta cứ nghĩ họ sẽ không cần dùng đồ phàm nhân.” Ta đáp.
“Chẳng phải có thần tiên cũng từ phàm nhân mà phi thăng đó sao?”
“…”
“Thần tiên có thần thông quảng đại hơn nên gánh trách nhiệm tương ứng.”
Cũng đúng.
Năng lực càng lớn, trách nhiệm càng lớn.