Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

YÊN CHÂU SƯƠNG LẠNH

Chương 4

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đêm hôm đó, Tiêu Triệt hiếm khi về sớm.

Vừa bước vào phòng, chàng đã khựng lại vì mùi hương lan tỏa trong không khí.

“Đây là mùi gì vậy?”

“Là hương ta tự điều, tên ‘Định Phong Ba’.”

Ta hơi căng thẳng nhìn chàng:

“Có phải… khó ngửi lắm không?”

Chàng đi tới bên lư hương, hít sâu một hơi, nhắm mắt lại.

Một lát sau mới mở ra.

“Rất dễ chịu.”

Chàng quay đầu nhìn ta: “Giống mùi của Yên Châu.”

Ngừng một chút, hắn lại nói:

“Trong quân có nhiều tướng sĩ vì chinh chiến quanh năm, thần kinh luôn căng thẳng, đêm thường khó ngủ. Hương này của nàng có thể an thần.”

Lòng ta khẽ rung lên:

“Nếu có ích, ta có thể làm thêm.”

Ánh mắt chàng nhìn ta thật sâu, rồi khẽ gật đầu.

Từ hôm đó, ta bắt đầu chế tạo hàng loạt ‘Định Phong Ba’.

Tiêu Triệt phái hai thân vệ nhanh nhẹn đến giúp ta.

Những hộp hương của ta, qua tay chàng, được liên tục gửi đến doanh trại.

Chẳng bao lâu, Trần Vũ đến tìm ta.

Vừa thấy ta, hắn “phịch” một tiếng quỳ sụp xuống.

Ta hoảng hốt, vội đỡ hắn dậy.

Một nam nhân cao lớn như tháp sắt ấy, vậy mà mắt đỏ hoe, giọng nghẹn lại:

“Phu nhân, cảm ơn người! Các huynh đệ đều nói, thắp hương của người, đây là giấc ngủ yên bình nhất trong mấy năm qua. Người chính là Bồ Tát sống của quân Yên Châu chúng ta!”

Ta bối rối, chỉ biết liên tục nói:

“Mau đứng dậy đi.”

Từ hôm đó, ta nhận ra ánh mắt của mọi người trong phủ, cả hạ nhân lẫn thân vệ, nhìn ta đã khác.

Không chỉ là sự tôn trọng dành cho phu nhân của tướng quân, mà còn thêm phần thân thiết, biết ơn.

Ta không còn là đứa con gái bị Thẩm gia ruồng bỏ, bị đầy đến Yên Châu.

Ở đây, ta là thê tử của Trấn Bắc tướng quân.

Là người giúp các tướng sĩ ngủ yên giấc.

Lần đầu tiên, ta cảm nhận được cảm giác được cần đến.

Cảm giác ấy khiến khi ta soi gương, nhìn khuôn mặt sẹo xấu xí của mình, đã không còn thấy khó chịu đến thế.

Những vết sẹo vẫn ghê gớm, nhưng trong mắt ta, dường như có lại ánh sáng.

Tối hôm ấy, Tiêu Triệt về, mang theo hai vò rượu và một con cừu nướng.

Chàng cho tất cả hạ nhân lui đi, chỉ để lại hai chúng ta, ngồi giữa sân dưới ánh trăng tròn.

“Hôm nay là sinh thần của nàng.”

Chàng đưa cho ta một bát rượu, giọng không ra lệnh mà như hỏi:

“Có thể uống một chút chứ?”

Ta sững người.

Ngay cả ta cũng đã quên ngày sinh thần của mình.

Ta nhận lấy bát rượu, ngửa đầu uống một ngụm lớn.

Rượu cay nồng, khiến ta sặc đến ho khan.

Chàng không cười, chỉ lặng lẽ xé một miếng đùi cừu mềm nhất, đặt vào đĩa trước mặt ta.

“Nếm thử xem, tay nghề của quân doanh đấy.”

Ta c.ắ.n một miếng, mỡ chảy đầy miệng, thơm đến mức suýt nuốt luôn cả lưỡi.

Chúng ta cứ thế, chàng một ngụm rượu, ta một miếng thịt, chẳng ai nói gì.

Ánh trăng rải xuống người chàng, khiến gương mặt lạnh lùng ấy phủ một tầng sáng dịu.

Ta nhìn chàng, chợt thấy vị tướng quân nổi tiếng g.i.ế.c người không chớp mắt ấy, thật ra… cũng không đáng sợ đến vậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/yen-chau-suong-lanh/4.html.]

“Tiêu Triệt.”

Ta khẽ gọi tên chàng.

“Ừ?”

“Cảm ơn chàng.”

Cảm ơn chàng đã kéo ta ra khỏi vũng lầy ấy.

Cảm ơn chàng đã cho ta một nơi, để có thể bắt đầu lại.

Chàng ngừng uống, quay đầu nhìn ta.

Dưới ánh trăng, đôi mắt chàng sâu như biển.

“Không cần.”

Giọng chàng trầm thấp:

“Nàng xứng đáng có được điều đó.”

5

Mùa đông đầu tiên ở Yên Châu đến sớm hơn mọi năm.

Tuyết lớn phong tỏa núi, nước nhỏ cũng hóa thành băng.

Bọn man tộc phương Bắc nhân dịp này bắt đầu rục rịch, thường xuyên quấy phá những thôn làng ven biên giới.

Tiêu Triệt càng lúc càng bận rộn, thường ba đến năm ngày không về phủ, mà dù có về cũng là người đầy gió tuyết, gương mặt mỏi mệt.

Ta nhìn thấy mà đau lòng, lại chẳng biết có thể làm gì giúp chàng.

Điều duy nhất ta có thể làm, là khi chàng trở về, chuẩn bị sẵn nước nóng và cơm nóng cho chàng, khi chàng xử lý quân vụ thì đốt một lò “Định Phong Ba” giúp chàng tĩnh tâm.

Hôm ấy, ta đang sắp xếp đám d.ư.ợ.c thảo mới hái thì Trần Vũ mặc trọng giáp, dáng vẻ vội vàng xông vào.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

“Phu nhân!”

Gương mặt hắn đầy nghiêm trọng:

“Bắc Man bất ngờ tập kích đồn canh ở Nham Trảo Nhai, tướng quân muốn đích thân dẫn binh đi chi viện!”

Tim ta chợt siết lại.

Nham Trảo Nhai địa thế hiểm yếu, dễ thủ khó công, nhưng ngược lại, một khi bị vây, thì dù có mọc cánh cũng khó thoát.

“Chàng… khi nào đi?”

“Lập tức xuất phát!”

Ta không kịp nghĩ nhiều, vớ lấy chiếc áo choàng lông hồ dày cộm mà ta đã chuẩn bị từ trước, rồi chạy ra ngoài.

Ta đuổi kịp hắn ở cổng phủ.

Chàng đã lên ngựa, bộ giáp đen ánh lên luồng sáng lạnh buốt trong ánh bình minh mờ mịt.

“Tiêu Triệt!”

Ta thở gấp, đưa áo choàng cho chàng:

“Mặc vào đi, trời lạnh.”

Chàng kéo cương, cúi đầu nhìn ta.

Trên lông mày, hàng mi chàng đều kết một lớp sương trắng mịn.

Chàng không nhận, chỉ trầm giọng nói:

“Không cần, trong quân có áo chống rét thống nhất.”

“Không giống nhau đâu!”

Ta kiên quyết giơ áo choàng lên, ngẩng đầu nhìn chàng:

“Cái này là ta tự tay làm.”

Chàng im lặng.

Các thân vệ xung quanh đều cúi đầu, giả vờ nhìn phong cảnh.

Cuối cùng, chàng vẫn đưa tay nhận lấy áo choàng ấy.

Ngón tay chàng chạm vào tay ta, lạnh như sắt.

“Chuyện trong phủ, giao cho nàng.”

Chàng không nói thêm gì, chỉ để lại một câu, rồi xoay đầu ngựa, trầm giọng quát:

“Xuất phát!”

Tiếng vó ngựa giẫm lên tuyết, tung lên một mảnh ngọc vụn.

Ta đứng nguyên tại chỗ, nhìn bóng lưng chàng rất nhanh đã biến mất giữa trời tuyết mịt mù.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
YÊN CHÂU SƯƠNG LẠNH
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...