Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

YÊN CHÂU SƯƠNG LẠNH

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sau khi chàng đi, tướng quân phủ trở nên trống trải lạ thường.

Mỗi ngày ta ngoài việc điều chế hương và đọc sách, chỉ biết đứng trên lầu thành, nhìn về hướng Nham Trảo Nhai, đứng hàng giờ liền.

Nửa tháng sau, kinh thành có thư gửi tới.

Là phụ thân ta nhờ đoàn thương nhân mang đến.

Trong thư, ông ta trước hết giả vờ hỏi thăm ta vài câu, rồi đổi giọng, nhắc đến Bùi Cẩn và Thẩm Dư.

Ông nói Bùi Cẩn ở Lại Bộ thăng chức liên tiếp, tiền đồ rộng mở.

Thẩm Dư sau khi gả đi thì hiếu thuận với công phụ bà mẫu, quản lý hậu viện đâu ra đấy, ai nấy đều khen ngợi.

Từng chữ từng hàng đều là khoe khoang, như muốn nhắc ta rằng, năm đó ta đã phạm sai lầm thế nào, lại chẳng xứng với Bùi Cẩn ra sao.

Cuối thư, ông còn “tốt bụng” dặn: nghe nói chiến sự biên cương căng thẳng, Tiêu Triệt chỉ là võ phu xuất thân hèn kém, chẳng hiểu quyền mưu triều đình, e là tiền đồ nguy hiểm, bảo ta nên tự lo cho mình.

Ta nhìn bức thư, chỉ thấy nực cười vô cùng.

Ta đưa tờ giấy đến gần ngọn nến, nhìn nó dần dần cuộn lại, cháy đen, rồi hóa thành tro bụi.

“Tự lo cho mình”?

Hiện tại ta sống rất tốt.

Ngược lại, bọn họ ở chốn kinh thành danh lợi kia, liệu có thật sự thuận buồm xuôi gió, phu thê không nghi ngờ lẫn nhau sao?

Ta thật sự hoài nghi điều đó.

Mười ngày nữa trôi qua, bên Nham Trảo Nhai vẫn không có tin tức.

Không khí trong thành ngày càng căng thẳng.

Ta thậm chí nghe thấy vài lời đồn nói tướng quân bị vây c.h.ế.t ở Nham Trảo Nhai, rằng trời Yên Châu sắp đổi.

Trong lòng ta cũng hoảng, nhưng ta không thể để lộ ra ngoài.

Ta là thê tử của Tiêu Triệt, là chủ mẫu của tướng quân phủ này.

Chàng không ở đây, ta phải thay hắn giữ vững hậu phương.

Ta vẫn ngày ngày lên lầu thành trông ngóng, vẫn xử lý mọi việc trong phủ như cũ.

Ta còn bảo Trần Vũ mở kho lương của phủ, nấu cháo phát cho dân chúng trong thành đang chịu rét.

Ta biết, đó là việc mà Tiêu Triệt sẽ làm.

Lòng người, vững chắc hơn tường thành.

Đêm ấy, ta mơ thấy ác mộng.

Ta mơ thấy Tiêu Triệt toàn thân đẫm m.á.u, ngã gục trong tuyết, ta gọi thế nào hắn cũng không đáp.

Ta choàng tỉnh, không sao ngủ lại được nữa.

Khoác áo lên, ta đốt một lò “Định Phong Ba” mới, ngồi bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm đen đặc ngoài kia.

Đúng lúc ấy, một tiếng động rất khẽ, gần như không thể nghe thấy, truyền từ ngoài tường viện vào.

Ta lập tức cảnh giác.

Thân vệ trong phủ đều là tinh nhuệ do Tiêu Triệt đích thân huấn luyện, cảnh giác cực cao.

Kẻ trộm tầm thường, tuyệt đối không thể tiến gần chủ viện.

Trừ phi… người đó là cao thủ.

Ta không lên tiếng, lặng lẽ bước đến bàn trang điểm, mở một ngăn bí mật, lấy ra một con d.a.o găm tinh xảo nhỏ gọn.

Đó là thứ Tiêu Triệt nhét vào tay ta trước khi đi.

Chàng nói: “Yên Châu không như kinh thành, lòng người khó đoán, mang theo mà phòng thân.”

Ta siết chặt chuôi dao, nín thở, nấp sau cánh cửa.

Một bóng đen như bóng quỷ lướt qua tường viện, rơi xuống đất không một tiếng động.

Thân pháp hắn cực tốt.

Hắn đi thẳng về phía phòng ngủ của ta.

Tim ta nhảy lên tận cổ họng.

Ngay lúc tay hắn sắp đẩy cửa, ta bất ngờ kéo cửa ra, dốc hết sức đ.â.m con d.a.o trong tay về phía trước!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/yen-chau-suong-lanh/5.html.]

6

Bóng đen phản ứng cực nhanh, nghiêng người né được chỗ hiểm.

Nhưng lưỡi d.a.o găm của ta vẫn rạch qua cánh tay hắn.

Mùi m.á.u tanh lập tức lan khắp không khí.

“Khư…”

Hắn khẽ rên một tiếng vì đau.

Âm thanh này… sao nghe quen đến vậy?

Chưa kịp để ta phản ứng, đối phương đã phản tay nắm chặt cổ tay ta, sức mạnh đến nỗi ta cảm giác như xương mình sắp vỡ nát.

Con d.a.o “keng” một tiếng rơi xuống đất.

“Ai đó!”

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Ta quát lên, cố dùng giọng hung dữ để che đi nỗi sợ trong lòng.

“Là ta.”

Giọng nói quen thuộc vang lên ngay trên đầu.

Ta giật mình ngẩng lên, bắt gặp đôi mắt vẫn sáng rực trong bóng tối.

“Tiêu Triệt?!”

Ta thốt lên kinh ngạc.

Chàng buông tay ta ra.

Dưới ánh nến lờ mờ hắt ra từ phòng, ta mới nhìn rõ, chàng mặc dạ hành y, người đầy bụi đường, cánh tay trái có một vết thương sâu thấy xương, m.á.u vẫn đang tràn ra ngoài.

Mà vết thương ấy… chính là do ta vừa đâm.

Đầu ta “ong” một tiếng, trống rỗng.

“Chàng… chàng sao lại về? Chàng bị thương rồi!”

Ta nói năng lộn xộn, vội vàng đỡ chàng:

“Mau, mau vào trong!”

Ta dìu chàng lên giường, thắp sáng toàn bộ nến trong phòng.

Dưới ánh nến, gương mặt chàng trắng bệch đến đáng sợ, môi khô nứt nẻ.

Ngoài vết thương trên tay, trên người chàng còn có vô số vết c.h.é.m lớn nhỏ khác, áo dạ hành đen thẫm bị m.á.u thấm ướt, nhuộm thành màu nâu sậm.

Nước mắt ta bỗng trào ra không ngừng.

“Khóc gì.”

Chàng cau mày, giọng có phần cứng rắn:

“Chưa c.h.ế.t được.”

Ta vội lau bừa nước mắt, xoay người lục tủ, tìm t.h.u.ố.c trị thương và băng vải sạch đã chuẩn bị sẵn.

Tay ta run rẩy, cẩn thận dùng nước ấm rửa vết thương cho chàng.

Động tác của ta rất nhẹ, nhưng chàng vẫn khẽ rên một tiếng, mồ hôi lạnh lấm tấm trên trán.

“Vì sao chàng lại bị thương đến thế? Ở Nham Trảo Nhai…”

“Nham Trảo Nhai là cái bẫy.”

Chàng dựa vào đầu giường, giọng yếu ớt:

“Mục tiêu thật của bọn Bắc Man là tập kích doanh trại lương thảo.”

Tay ta khựng lại.

“Vậy… lương thảo của quân ta…”

“Yên tâm.”

Chàng khẽ cong môi, nở nụ cười mệt mỏi:

“Ta đã chuyển đi từ trước.”

Chàng nhìn ta: “Nàng làm rất tốt. Mở kho phát lương, giữ vững lòng dân trong thành. Ta không có ở đây, tướng quân phủ này là nhờ nàng chống đỡ.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
YÊN CHÂU SƯƠNG LẠNH
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...