Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ác Bá

Chương 149

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cường Tử đi một vòng lớn mới quay về Húc Nhật Nhất Phẩm, việc liên quan đến lão già hắn dự định tạm thời không nói cho bọn Chu Bách Tước biết, dù sao cũng ngẫu nhiên gặp gỡ, có phải cơ duyên lớn hay không còn phải xem thái độ sau này của lão già.

Tính ra cách lần đầu tiên còn có hơn mười ngày, về mặt thời gian còn rất dư giả. Ngược lại hôm nay là thứ hai, là ngày tổ chức lễ chào đón tân sinh viên nhập học, điều này khiến cho Cường Tử hết sức không yên lòng. Mấy ngày trước cô gái đại học Cát Lâm quen biết trong video kia, nét cười tà ác đầy mặt trước khi sắp đi khiến cho hắn hết sức lo lắng, hắn cũng cảm thấy kẻ kia không có lòng tốt gì.

Dự cảm này sau khi Cường Tử đến trường đã được chứng thực, Mộc Vãn Đình mặc một bộ váy áo rất hợp mốt xuất hiện hào phóng tự nhiên ở trước mặt hắn. Sau khi giao một tờ giấy photo trong tay cho Cường Tử xoay thân rời đi lưu lại mùi hương phiêu lãng nhẹ nhàng như tiên trên váy áo.

Ngay sau khi Cường Tử nhìn thấy nội dung trên tờ giấy hắn không khỏi giận điên nguyền rủa một câu.

- Nha đầu chết tiệt kia ta mong sao cô làm xử nữ cả đời! (ế cả đời)

Điều này có được coi là oán chú hay không?

Nội dung trên giấy rất đơn giản, là một tờ đơn tiết mục trong nghi thức chào đón tân sinh viên. Tiết mục đầu tiên mở màn chính là do Cường Tử lên biểu diễn, đằng sau tiết mục biểu diễn là một dấu ngoặc, bên trong có hai chứ.

- Tự chọn.

Điều này làm cho Cường Tử có loại xúc động muốn đem cô gái còn chưa biết tên này X lại X sau đó XX.

Sắp vị trí đầu tiên, hiển nhiên là muốn khiến cho Cường Tử xấu mặt. Nếu như sắp xếp vào tiết mục kế tiếp, Cường Tử còn có thời gian làm một số chuẩn bị, nhưng là người đầu tiên, Cường Tử hết chỗ nói rồi.

Buổi lễ chào đón tổ chức ở đại lễ đường, sau khi đại biểu tân sinh viên phát biểu chính là tiết mục biểu diễn.

Khi Cường Tử tiến vào đại lễ đường, đã rất nhanh ngồi không còn chỗ trống.

Tuỳ tiện tìm vị trí ngồi xuống, Cường Tử nhìn xung quanh, số mệnh không tốt, toàn là nam.

Người hội sinh viên đang có mặt duy trì trật tự, có một học khóa trên ở phía trước chỉ chỉ trỏ trỏ bảo tất cả ngồi xong không được lộn xộn. Cường Tử nhìn y đã mệt, Lục Tiểu Phụng ở trong phim ảnh chỉ chỉ trỏ trỏ cuối cùng luyện thành công Linh Tê Nhất Chỉ thiên hạ vô song, y chỉ chỉ trỏ trỏ ngoại trừ thu được vô số ánh mắt khinh bỉ thật không được tích sự gì.

Bên cạnh Cường Tử còn có một chỗ trống, ban đầu ảo tưởng một mỹ nữ mặc váy siêu ngắn có một đôi chân đẹp tốt nhất mặc thêm một chiếc áo hở ngực ngồi xuống, kết quả trông tới trông lui lại là một vị tráng hán có thể so với Lý Vạn Thanh.

Thân thể người này cao lớn hoàn toàn có thể đóng gói Cường Tử lại, cơ bắp u lên toàn thân khiến cho người ta không rét mà run. Hơn nữa tướng mạo y cực kỳ thô bạo, râu ria xồm xoàng cả mặt vô cùng khí phách. Nhưng vừa mở miệng nói chuyện với Cường Tử khiến Cường Tử nhảy dựng, thần kinh của hắn tiếp nhận một lần được tắm rửa sạch sẽ.

- Này… Vị bạn… bạn học… Tôi có thể ngồi ở chỗ này không?

Mẹ nó, y không ngờ nói chuyện còn đỏ mặt lúng túng!

Trong lòng Cường Tử mắng thầm.

Bạn à xin lỗi cơ ngực của bạn, xin lỗi râu của bạn, xin lỗi chiều cao một thước chín của bạn được không?

- Ái chà… chỗ này có người đặt trước rồi, thôi thì bạn đổi chỗ ngồi được không?

Cường Tử mặt không đỏ tim không nhảy nói.

Mặt đại hắn lại hồng thêm một chút, thần sắc y vô cùng nhăn nhó nói:

- Tôi đi mệt rồi, muốn ngồi ở chỗ này thôi… người đặt trước kia… Nơi này cũng cần phải đặt trước sao?

Rõ ràng đại hán không đần chút nào.

- Khục khục… Bạn ngồi đi, mình nói đùa thôi.

Cường Tử cười thật thà, trong lòng ngược lại muốn nôn mửa.

Người này thể hiện quá mức nha, chẳng những nói chuyện có thể đỏ mặt, ngay cả giọng nói cũng yểu điệu khúm núm giống như con gái. Thật không biết cuống họng anh ta chưa có bể tiếng xong hay là uống quá nhiều sữa bột nhiễm Melamine ảnh hưởng tới hormone. Khuôn mặt râu quái nón không ngờ có giọng nói cũng ẻo lả, mẹ nó cấu tạo thân thể thật sự quá thần kỳ quá mâu thuẫn.

- Bạn thật xấu…

Đại hán che miệng vừa cười vừa nói.

Cường Tử trong nháy mắt suy sụp!

Hắn thật muốn đổi chỗ ngồi, kết quả đứng lên quét mắt một vòng phát hiện không còn chỗ nào, tất cả đều có người ngồi. Điều này khiến cho hắn không biết nói gì, ngồi xuống vững vàng nhắm mắt dưỡng thần, giống như lão tăng nhập định. Cường Tử tự bảo với mình, bình tĩnh, đừng xúc động.

- Bạn học, tên của bạn là gì?

Đại hán sau khi ngồi xong dùng cùi chỏ chọc Cường Tử một cái hỏi.

Cường Tử thật sự cảm thấy ngượng không giả bộ một cao nhân đắc đạo ngồi một cục nữa, hắn mở to mắt liếc nhìn đại hán. Tại sao muốn nhìn?

Hắn vừa nãy trông mong cái gì? Mỹ nữ, váy ngắn, áo hở ngực.

Bây giờ đến đây, mãnh nam, quần cộc lớn siêu ngắn, tấm lưng lớn hở ngực.

Còn lông đầy chân, rậm hơn cả đầu của Cường Tử.

Vẫn là quăn xoắn, Cường Tử nhớ đến lông ở chỗ đó.

- Mình gọi là Lâm Cường, bạn tên gì?

Cường Tử nói lễ độ.

- Mình gọi là Trương Hoa Hoa… A đây là tiểu danh mẹ của mình cho mình. Đại danh của mình gọi là Trương Tiêu Đình, chữ trương trong họ Trương, chữ tiêu trong Linh tiêu bảo điện, chữ đình trong đình đài lầu các.

Khoé miệng Cường Tử co giật một hồi…

Trương Hoa Hoa…

Hắn thật muốn nói:

- Người anh em, mẹ của anh là một vĩ nhân, anh cũng là người hiền triết!

Nhưng tiếc rằng, Cường Tử không dám.

- Kính đã lâu kính đã lâu.

Cường Tử dùng sức nhịn cười trong lòng đến lật sông cạn biển, tự làm cho mình trông có vẻ rất vui vẻ…

Bạn Trương Tiêu Đình là đứa bé tốt, mặc dù nói chuyện rất đỏ mặt, nhưng anh ta một khi bắt đầu nói chuyện thì dừng không được, bắt đầu nói từ mình đến nhà trẻ, dùng mười lăm phút cuối cùng nói đến năm thứ nhất tiểu học. Cường Tử tự nhủ anh tại sao không đi viết tiểu thuyết trên mạng, với tài hoa này của anh toàn bộ cuốn sách trăm vạn chữ của người khác anh cũng đã vừa mới viết xong cái tựa. Dựa theo đại thần Thiên Tự năm trăm năm trước công nguyên tính toán, đừng nói làm giàu thật tốt, một cuốn sách của anh có thể đóng cửa trang web.

Vậy được bao nhiều người vỗ tay tán dương a.

Cường Tử bỗng muốn hỏi y, tên trên mạng của anh có phải gọi là Lôi Vân Phong Bạo hay không?

Trương Tiêu Đình cái miệng không ngừng mở ra khép vào kia có thể so với miệng rộng của sư tử, phun ra mùi giống như hành tây, Cường Tử ngửi ra được rồi, hành tây là hành lớn loại tốt, chỉ duy nhất có ở Sơn Đông.

- Bạn học, bạn là người nơi nào?

Cường Tử hỏi.

- Thanh Đảo!

Cường Tử:…

Trương Tiêu Đình:

- Bạn từng đi Thanh Đảo của chúng tôi sao? Đó đúng là chỗ tốt nha, chúng tôi nơi kia là địa linh nhân kiệt, tực ngữ nói trên có thiên đường, dưới nó Thanh Đảo…

Cường Tử:…

Trương Tiêu Đình:

- Con người của chúng tôi ở nơi đó đều thật thà phúc hậu, đều giống như tôi. Bạn xem mình cao lớn như thế này, thực ra mình là người hướng nội, cùng người xa lạ nói chuyện mình sẽ đỏ mặt, nếu nói chuyện với con nít có thể càng xấu, mình còn nói lắp!

Cường Tử:…

Hắn nguyền rủa trong lòng.

- Bạn miệng lắp không có gì, lão nhị của ngươi bị lắp mới phải đấy!

Trương Tiêu Đinh:

- Lâm Cường dáng vẻ của bạn thật là đẹp trai, hình dạng đàn ông Sơn Đông chúng tôi xinh xắn như vậy rất ít. Mình nhìn bạn dường như giống với diễn viên nổi tiếng của Hong Kong, Trương Quốc Vinh đó nha! Khục! Thật giống!

Cường Tử đen cả não, hắn thấp giọng nói thầm:

- Anh mới là Trương Quốc Vinh, cả nhà của anh đều là Trương Quốc Vinh!

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 299
Chương 300
Chương 301
Chương 302
Chương 303
Chương 304
Chương 305
Chương 306
Chương 307
Chương 308
Chương 309
Chương 310
Chương 311
Chương 312
Chương 313
Chương 314

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 149
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...