Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ác Bá

Chương 269

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cường Tử nhìn ngôi nhà trống rỗng trong lòng có chút mất mát, vốn định đầu tiên về nhà là cưng nựng Văn Văn bé cưng đáng yêu... tuy rằng Tôn Văn Văn còn lớn hơn hắn năm tuổi, nhưng Cường Tử cũng không ngại gọi nàng là bé cưng, việc này đương nhiên là phải thế.

Cường Tử ngồi xuống châm một điếu thuốc, nghĩ đến khuôn mặt nũng nịu của Tôn Văn Văn trong lòng ấm áp. Trách sao được sau lần từ Đông Doanh trở về Tôn Văn Văn trở nên rất thích chủ động, thậm chí có một lần buổi tối ở trong vườn hoa đằng sau Húc Nhật Nhất Phẩm nàng cũng không có từ chối cầu xin của Cường Tử, hơn nữa nàng luôn rất biết phối hợp không có né tránh bị động như trước giờ vẫn vậy, thậm chí khi trong nhà chỉ còn có hai người họ Tôn Văn Văn còn khiêu khích biểu hiện ra dục vọng của mình, hóa ra nàng đã có dự định thế này.

Cường Tử hiểu rõ tâm ý của Tôn Văn Văn, nàng muốn sớm làm mẹ, làm mẹ của con hắn. Trong lòng Cường Tử có một phần cảm xúc nóng như lửa đốt, điều này làm cho hắn có một loại cảm giác sóng mũi cay cay. Nói thật trong số phụ nữ Cường Tử quen biết trong thời gian dài trước giờ, người thua thiệt vì hắn nhiều nhất là Tôn Văn Văn.

Hắn có một lời hứa hẹn với Bùi Nhược, hắn đưa cho Trần Tử một phần hi vọng, mà Tôn Văn Văn tới nay đều là lặng lẽ trả giá mà chẳng được gì.

Quyết đoán của người phụ nữ là chấn động lòng người như thế đấy.

Nhớ đến biểu hiện một đoạn thời gian ngắn gần đây của Tôn Văn Văn, trên mặt Cường Tử theo đó lộ ra một nét cười vui vẻ ấm áp. Hắn dù rằng không thể cho Tôn Văn Văn lời hứa hẹn cưới hỏi đoàng hoàng gì, nhưng hắn biết cả đời này của mình đều phải che chở thật tốt người phụ nữ vì hắn thậm chí không tiếc từ bỏ hết thảy tất cả. Nếu như không thể cho nàng niềm hạnh phúc lớn nhất, Cường Tử sẽ cảm thấy mình không bằng súc sinh.

Cường Tử có lẽ không phải một người đàn ông trung hậu thật thà, nhưng tuyệt đối là một người đàn ông có thể giao phó cả cuộc đời. Điểm này, Tôn Văn Văn ở một khía cạnh nào đó còn xem ra rõ ràng hơn so với Bùi Nhược. Nàng từng nói, một phụ nữ trong suốt cả cuộc đời cũng phải si mê một người đàn ông nào đó, cho dù kết cục cuối cùng là đau khổ cũng sẽ không hối hận. Mà nếu như hai người có thể có kết cục hoàn mỹ như trong truyện cổ tích, đó chính là việc tốt đẹp hạnh phúc nhất quả đất này.

Điều nàng muốn thật sự không nhiều lắm, chỉ cần trong lòng Cường Tử có bóng hình của nàng.

Thực ra nàng cũng biết, mình ở trong lòng Cường Tử đâu chỉ là một bóng hình, mà là một gốc cây tường vi xinh đẹp tuyệt vời, hơn nữa đã mọc rễ xuống sâu từ rất lâu rồi.

Cường Tử bỗng nghĩ đến một vấn đề, em bé nên gọi tên là gì?

Đang nghĩ đến chỗ đó bỗng nhiên có âm thanh giọng nói của bảo mẫu bên ngoài truyền vào, Cường Tử vừa nghe thấy chợt vui sướng nhảy cỡn lên.

- Mạc tiên sinh ngài đã về rồi, nhiều ngày rồi không thấy mặt ngài.

- Ừ, trở về rồi.

Cường Tử hô to một tiếng từ trong phòng khách nhảy ngay ra ngoài, tốc độ cực nhanh thật giống như chó hoang thoát khỏi dây xích...

Một lần nhảy lên đã ra tới cửa, vừa vặn đưa thân thể một thước tám của hắn treo trên người Mạc Địch vừa mới đi đến trước cửa. Mạc Địch mặc một bộ quần áo bình thường rất mỏng manh, trong tay không có hành lý, chỉ có một điếu thuốc...

Cường Tử rất nhanh nhẩu hai bàn chân vòng qua hông Mạc Địch, ông ta bởi vì phản ứng theo thói quen nắm được Cường Tử, hai tay ôm lấy mông hắn. Động tác này khi Cường Tử mười ba tuổi đã làm rất nhiều lần, mà Mạc Địch cũng ôm lấy vô cùng thuận lợi. Đương nhiên nếu như trong tay Mạc Địch không có một điếu thuốc thì sẽ hoàn mỹ giống như trước đây, nhưng điếu thuốc ấy đâm thẳng vào dưới háng Cường Tử...

Thật sự là cái ôm nóng như lửa cháy a...

- Sư phụ ngài gần đây công lực càng ngày càng thâm hậu, hai tay ôm mông con truyền đến một cảm giác nóng như lửa, thậm chí nóng hết cả...

Mạc Địch cười hỏi:

- Có phải chỉ có một phía mông là có cảm giác này không?

Cường Tử gật đầu nói:

- Phải, lẽ nào ngài bây giờ chỉ luyện công phu ở một bàn tay thôi?

Mạc Địch cười cười:

- Con làm tắt mất điếu thuốc của ta rồi...

Cường Tử rống lên một tiếng nhảy xuống, cúi đầu nhìn xuống, ở đũng quần tây thẳng thóm có một lỗ nhỏ tròn vo...

Mạc Địch:

- Không thể tưởng được trong thời gian ngắn không gặp, con không ngờ luyện được cả bản lãnh Kim Chung Tráo Thiết Bố Sam. Chỉ có điều Thiết Bố Sam con luyện ở chỗ này không tốt chút nào. Chỗ mông đít này vốn cần sức phòng ngự khá cao...

Cường Tử không lịch sử vuốt mông đít nói:

- Lão què kia ông thật không thực tế, cháy hết cả mông đít đáng yêu của ta còn cười cợt ta, vừa về đến đã rách quần chỗ mông của ta, sau này để cho phụ nữ của ta nhìn thấy còn không phải khóc đến chết đi sống lại hay sao.

Mạc Địch:

- Ta sai rồi, không nên làm cháy mông đít của con.

Cường Tử:

- Ai dà, biết sai có thể sửa đổi chính là việc làm lớn lao a.

Mạc Địch:

- Ta hẳn là nên làm cháy miệng của con.

Cường Tử:...

Lúc này một người từ phía sau lưng Mạc Địch ló người ra nói:

- Trong mắt anh chỉ có sư phụ anh, tôi to lớn thế này đứng ở đây bị anh bỏ qua không đếm xỉa gì đến.

Cường Tử vuốt tóc cười hi hi nói:

- Hổ Thiền ca, anh cũng tới rồi a, hi hi.

Thẩm Hổ Thiền cười nói:

- Là tôi đón sư phụ cậu trở về, đáng lẽ cũng nên nói tiếng cám ơn với tôi chứ. Chỉ có điều thứ nhức đầu phiền phức này nên bỏ qua, bụng tôi đang rỗng không chẳng còn tí gì trong đó đây, một ngày một đêm lái xe không ăn thứ gì rồi.

Cường Tử vội vã sai bảo mẫu đi vào bếp nấu cơm, hắn không phải lười tự mình xuống bếp, nhưng bởi vì Mạc Địch trở về hắn có rất nhiều chuyện muốn nói.

Ngược lại Mạc Địch vẫy tay nói với bảo mẫu kia:

- Bỏ đi, hay là tự tay ta xuống bếp xào mấy món rau nha, hôm nay mấy người chúng ta uống chút rượu.

Cường Tử tung tăng như chim sẻ đến bên cạnh Mạc Địch nói:

- Con tới giúp ngài!

Thẩm Hổ Thiền cười nói:

- Cái này chính là có lợi cho tôi, có lộc ăn. Tên đằng sau kia! Anh nên cảm ơn tôi, không có tôi hôm nay anh không nếm được bữa cơm này.

Trong lúc đó Chu Bách Tước ba chân bốn cẳng chạy từ bên ngoài vào nói:

- Hổ Thiền anh nói vậy là sai rồi, trong nhà này tôi cũng được coi là nửa chủ nhà, anh là khách, tôi cũng muốn xuống bếp đón tiếp anh.

Cường Tử:

- Chu thúc chú cũng trở về rồi a.

Thẩm Hổ Thiền trong đầu toàn là một mảng đen thui, anh ta ngượng ngùng nói:

- Xưng hô nơi này thật loạn, thật là có hại cho mình.

Chu Bách Tước cười nói:

- Không sao, tôi không ngại nhận một đứa chắt.

Thẩm Hổ Thiền nói:

- Tôi ngại...

- Hình như tính cả tôi các anh cũng được ba vị thúc thúc...

Nghe được giọng nói này hai mắt Cường Tử vụt lóe sáng, ngẩng đầu nhìn vừa hay đúng lúc Tiêu Lôi từ đằng sau Chu Bách Tước ngậm điếu thuốc đi vào. Hôm nay niềm vui quá nhiều thật ngoài mong đợi, sư phụ Mạc Địch đã trở về, Tiêu Lôi cũng tới, không biết còn có ai ở đằng sau.

Cường Tử cười ha hả:

- Lôi Tử thúc, các chú thế nào lại tập họp cùng một chỗ.

Tiểu Lôi cười nói:

-Không chỉ có mình chú, con nhìn đằng sau chú đi.

Cường Tử nhướn cổ nhìn về đằng sau, lúc này cô gái nhỏ Bùi Nhược cột bím tóc đuôi ngựa khuôn mặt ửng đỏ dìu Ngô lão gia tử chậm rãi đi vào.

Cường Tử bước nhanh đến nghênh đón vịn Ngô lão gia tử nói:

- Ông nội ngài cũng tới rồi sao, đi đường xa như vậy thật vất vả cho ông rồi.

Ngô lão gia từ cười nói:

- Ta mà vất vả cái gì, trên đường đi có Bùi Nhược chăm sóc ta, ngược lại con bé mới cực khổ, tiểu nha đầu này lần đầu tiên đi xa khỏi nhà như vậy.

Cường Tử giơ tay ra nắm bàn tay Bùi Nhược nói:

- Anh thật sự không nghĩ được em sẽ đến, anh...

Lời tiếp theo đó, hắn thật không biết nói cái gì.

Bùi Nhược theo đó nắm chặt bàn tay hắn đang nắm lấy tay mình, mím môi nói:

- Em tốt nghiệp rồi, không thi đậu được vào đại học Cát Lâm chỉ đành phải tới nương tựa vào đàn ông của mình, anh cảm thấy lựa chọn này như thế nào?

Cường Tử ngây ra một lúc lập tức cười ha ha nói:

- Chỉ có dùng bốn chữ để hình dung thông minh của em.

Bùi Nhược nghiêng đầu hỏi:

- Sao?

Cường Tử cười khúc khích nói:

- Dê vào miệng cọp...

Nhiều người như vậy cùng lúc tụ tập đông đủ là một việc không dễ dàng, Cường Tử thật sự không ngờ được hôm nay sẽ có nhiều niềm vui như vậy đợi mình. Đầu óc của hắn thậm chí trong nháy mắt ngây ngô chỉ biết cười hi hi, dáng vẻ này thật giống như chính hắn ở quán ăn lớn Cật Hát Đổ ngồi ăn rồi chờ chết mấy năm trước.

Có lẽ, mấy năm này, hắn chưa bao giờ thay đổi qua.

Tất cả mọi người vào phòng khách, Bùi Nhược và Cường Tử giúp đỡ cho Mạc Địch, đám người Tiêu Lôi, Chu Bách Tước và Thẩm Hổ Thiền tụ với nhau ở đằng trước. Lúc này cũng là lần đầu tiên Bùi Nhược nhìn thấy sư phụ của Cường Tử, cô nàng đã từng thề muốn cùng Cường Tử hiếu kính, cùng phụ dưỡng lão Mạc què. Chỉ là thời khắc khi nhìn thấy Mạc Địch, người đàn ông trung niên oai hùng này, cô nàng sao lại không cách nào nối ghép hình tượng người què bám sâu gốc rễ ở trong đầu với ông lại với nhau được.

Ngược lại Mạc Địch có ấn tượng đầu tiên với Bùi Nhược không tệ, một tiểu nha đầu rất thanh khiết sạch sẽ.

Điều làm cho Mạc Địch kinh ngạc chính là, Bùi Nhược chần chừ vỏn vẹn hai giây đã làm một việc khiến cho tất cả mọi người đều cảm thấy bất ngờ. Cô nàng quỳ xuống, cung kính dập đầu lạy ba cái.

- Sư phụ!

Cô nàng chân thành kêu lên một tiếng.

Cô nàng nói qua, sư phụ Cường Tử chính là sư phụ cô nàng, là sư phụ cả đời.

Mà bây giờ, cái cô nàng dùng là đại lễ con gái mới về nhà chồng gặp cha mẹ chồng. Lúc này, Mạc Địch có thêm một phần yêu mến và hiểu rõ hơn về tiểu nha đầu này. Đây là một đứa con gái có quyết đoán, không phải loại bình hoa dáng vẻ đẹp đẽ chỉ bày ra cho có.

Mạc Địch rất vui mừng ánh mắt sáng ngời nhìn Cường Tử.

Ông ta cứ để cho Bùi Nhược dập đầu ba cái không có ngăn cản, ông ta hành động như vậy ngược lại khiến cho Bùi Nhược như đóa ra nở rộ. Bởi vì đây là một loại chấp nhận, một loại chắc chắn.

Bùi Nhược trong nhà bếp nhìn con dào thái rau trong tay Cường Tử bay múa khiến người ta hoa cả mắt, trong tròng mắt của cô nàng tình cảm mềm mại như nước. Mạc Địch nhìn thấy ở trong lòng trong mắt cũng đang nói thầm: Tiểu tử thối, mấy đứa con gái này đều lăn đến một chỗ, xem ngươi lát nữa làm sao thu xếp chiến trường!

Sự thật cũng chính là như thế, đang ăn cơm Cường Tử bẽn lẽn nói chuyện Tôn Văn Văn có thai ra. Ngay lúc đó hắn nhìn thấy sắc mặt Bùi Nhược rõ ràng biến hóa một chút, nhưng rất nhanh đã bị cô nàng âm thầm ẩn giấu đi mất rồi. Chỉ có điều biến hóa của cô nàng, có thể thoát qua được con mắt của ai ở chỗ này?

Ngô lão gia tử khẽ vỗ hai cái trên mu bàn tay của Bùi Nhược, cô gái nhỏ cảm giác được ấm áp mỉm cười rạng rỡ nói cho ông già là mình không việc gì.

- Nghĩ được tên là gì chưa?

Ai cũng thật không ngờ, cô nàng sẽ chủ động nhắc đến vấn đề này.

Cường Tử âm thầm thở ra nhẹ nhàng, liếc nhìn Bùi Nhược đầy vẻ hối lỗi. Mà cô nàng kia vung nắm tay nhỏ ra vẻ thị uy, ngay sau đó mỉm cười lộ ra một chiếc răng cửa đáng yêu.

Cô nàng nói:

- Đừng nhìn em như vậy, đợi em bé sinh ra em chắc chắn phải đoạt lấy!

Mọi người sững sờ.

Cô nàng hô nhẹ tuyên bố đanh thép:

- Em muốn khiến cho em bé gọi em là mẹ đầu tiên! Hi hi...

Tất cả không hẹn mà cùng lúc thở ra nhẹ nhàng.

Chu Bách Tước thấp giọng nói thầm một câu:

- Một em bé N người mẹ, may mắn chỉ có một người cha...

Mọi người:...

Ngô lão gia tử nói:

- Tôi xem thấy nên gọi Lâm Tiểu Cường a, rất hay.

Tiêu Lôi nói:

- Nếu như là tôi sẽ đặt tên là Lâm Chính Anh, rất sang trọng!

Cường Tử:

- Chú nói đó là người làm công việc bắt quỷ, con không mong đợi con của mình làm việc này...

Thẩm Hổ Thiền nói:

- Trong lịch sử có người nổi tiếng họ Lâm nào không?

Chu Bách Tước:

- Tôi biết rất rõ một người tên Lâm Tắc Từ...

Thẩm Hổ Thiền:

- Còn có một người tên Lâm Bưu...

Tiêu Lôi:

- À, Lâm Đại Ngọc.

Ngô lão gia tử:

- Còn có người tên Lâm Xung...

Mạc Địch nói:

- Là con trai hay con gái?

Cường Tử:

- Còn chưa biết được...

Mọi người:

- Bỏ đi!

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 299
Chương 300
Chương 301
Chương 302
Chương 303
Chương 304
Chương 305
Chương 306
Chương 307
Chương 308
Chương 309
Chương 310
Chương 311
Chương 312
Chương 313
Chương 314

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 269
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...