Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ác Bá

Chương 83

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lân Ngũ từ trong chiếc Audi A6 bước xuống, trực tiếp đi về phía xe cảnh sát, túm lấy cổ áo của viên cảnh sát đang hùng hùng hổ hổ ngăn cản mình, sau đó rất nhanh nhẹn ném qua vai, cực kỳ điêu luyện. Y chỉ dùng một tay, trong tay kia còn cầm một cái điện thoại di động.

Quệt quệt khóe môi, Lân Ngũ khoát tay về phía hai gã cảnh sát còn lại ý bảo bọn họ câm miệng, sau đó tiến đến cạnh xe cảnh sát mở cửa xe, khuôn mặt anh tuấn rất thản nhiên không chút biểu cảm, rất lạnh nhạt rất tàn ác. Cường Tử mở mắt nhìn y, nhíu mày sau đó lập tức thả lỏng, cái người mặc vét đen này hắn thấy không chỉ một lần, ấn tượng rất sâu.

Cường Tử cười khẽ, lại tiếp tục nhắm mắt, giống như lão tăng nhập định.

Trương Kiến theo bản năng rụt người về phía sau, kéo dài khoảng cách giữa mình với Lân Ngũ xa một chút. Đòn ném qua vai vừa rồi thật sự quá đẹp, đẹp đến mức khiến cho Trương Kiến có chút kinh hãi. Kẻ dám ra tay với cảnh sát, không phải rất ngu thì cũng là rất trâu bò. Xem dáng vẻ của đối phương thấy thế nào cũng không giống như điều đầu.

- Các anh là ai?

Trương Kiến khống chế bất an trong lòng, cố lấy giọng bình tĩnh hỏi.

Lân Ngũ không trả lời vấn đề của gã mà là đưa điện thoại trong tay đã được nối thông cho gã, lạnh lùng nói:

- Nghe!

Trương Kiến không muốn tiếp nhưng lại không dám.

Cầm lấy di động áp vào bên tai mình, gã cẩn thận a lô một tiếng.

- Nơi đây là văn phòng tỉnh ủy của Lưu bí thư, Lâm Cường mà các anh bắt hôm nay giao lại cho đồng chí đã đưa điện thoại cho anh, vụ án của Lâm Cường đã chuyển giao, phía Đông Đỉnh sẽ không nhúng tay nữa.

Thanh âm của đối phương rất ôn hòa, không hề có một chút gì là giận dữ, giống như âm thanh được phát ra từ máy tính vậy, trong giọng điệu ra vẻ như kẻ bề trên. Trương Kiến đối với giọng điệu loại này quá quen thuộc, giọng này là giọng của cấp trên.

- Ta...

- Chấp hành đi.

Người ở đầu dây bên kia nói xong ba chữ cuối cùng lập tức cúp điện thoại, cũng không cho gã cơ hội để hỏi. Trương Kiến rất buồn bực, không phải chỉ là một học sinh xuất sắc thôi sao, vì lẽ gì lại khiến cho nhiều đại nhân vật như vậy ra mặt? Trước thì có tập đoàn Thập Chu bối cảnh sâu dày ra mặt, hiện tại lại là Lưu bí thư văn phòng tỉnh ủy trực tiếp gọi điện thoại tới, cuộc đời thật sự là quá kích thích, kích thích đến mức trái tim của gã đập có chút lộn xộn.

- Tôi làm sao có thể tin được anh?

Trương Kiến cảm thấy mình phải quyết tâm tới cùng, ngôi nhà hơn hai trăm vạn, còn có cái ghế Đại đội trưởng đội hình cảnh, hai cái điều kiện này đủ để hấp dẫn gã khiến gã bí quá hoá liều.

- Tôi không cần anh phải tin, tôi chỉ báo cho anh biết mà thôi.

Lân Ngũ mặt không biểu tình, lập tức quay đầu nhìn Lâm Cường hỏi:

- Cậu là Lâm Cường?

- Nói nhảm!

Cường Tử nhếch miệng, ghét nhất bị người ép hỏi kiểu này.

Lân Ngũ: ...

- Hiện tại theo chúng tôi đi thôi, vụ án của cậu đã chuyển giao cho chúng tôi xử lý.

Cường Tử giương hai tay của mình lên, còng tay lấp lánh dưới ánh nắng xuyên qua cửa xe có vẻ hết sức chướng mắt. Lân Ngũ nhíu mày, y thấy dường như còng tay đã xiết chặt đến cực hạn, chỉ cần xiết thêm một chút có thể sẽ chảy máu. Y trừng mắt liếc nhìn Trương Kiến, móc từ trong túi ra một cái chìa khóa muốn mở còng tay cho Cường Tử. Trương Kiến nhất quyết đưa tay rút khẩu súng dắt trên thắt lưng ra, còn chưa có nâng lên lại cảm giác trên tay không còn gì cả.

Gã cúi đầu nhìn nhìn, không có gì hết.

Lân Ngũ mất mười giây đồng hồ để tháo khẩu súng thành một đống linh kiện, sau đó lại mất mười giây đồng hồ để ráp lại thành một khẩu súng chĩa vào cái trán của Trương Kiến bóp cò.

Cách một tiếng, Trương Kiến sau một tiếng kêu gào nước tiểu cũng rất phối hợp mà chảy ra quần. Trước khi gã ngất đi, Lân Ngũ đã ấn một viên đạn vào mặt của gã.

- Ngươi không có tư cách rút súng trước mặt ta.

Lân Ngũ lạnh lùng nói, quay đầu lại định mở còng tay cho Cường Tử, thế nhưng y lại phát hiện thiếu niên một đầu tóc dài màu trắng quái gỡ này không biết từ lúc nào đã tự mở còng tay, ngón giữa đang xoay còng tay đùa nghịch, vẻ mặt bỡn cợt.

Cường Tử cười cười, đem còng tay đặt ở bên cạnh Trương Kiến giờ đã ngất đi, tự mình mở cửa xe nhảy xuống. Lắc lắc đầu, Cường Tử cảm giác thế giới thực kỳ diệu, nơi nơi đều là chuyện vui.

Lân Ngũ đứng ở bên cạnh hắn nói:

- Đi thôi!

- Đi đâu?

- Cậu muốn đi đâu?

- Tối nay thầy giáo Trương mời tôi đến nhà ông ấy ăn cơm, bây giờ còn sớm, tôi muốn mua một chút quà.

- Tùy cậu.

- Cho tôi mượn vài trăm ngàn, tôi không mang tiền.

Lân Ngũ: ...

Gã cảnh sát bị Lân Ngũ túm lấy cổ áo ném xuống đất có chút ngây ngốc. Gã cùng với hai đồng chí khác của mình chỉ biết trợn mắt há mồm ngây ngốc nhìn người thanh niên một bộ vét đen cùng với Lâm Cường lên chiếc xe Audi A6 của mình, chiếc xe Audi phun khói, ngang nhiên rời đi.

Ba gã cảnh sát ngơ ngác nhìn nhau, không biết phải nói làm sao.

Sau khi Lân Ngũ mang Cường Tử đi, Trương Kiến cứng ngắc người ngồi trên ghế, dùng sức vỗ vỗ mặt của mình, bành bạch vang lên, đau nha!

Không phải là nằm mơ, nhưng mà tình cảnh vừa rồi thật là khác thường.

Gã không biết súng của mình như thế nào bị đối phương lấy đi, một chút cảm giác cũng không có. Nhưng mà gã lại trơ mắt nhìn súng của mình chỉ trong hai mươi giây bị người ta biến thành một đống sắt vụn rồi lại biến trở về thành vũ khí giết người, sau đó cái lỗ đen ngòm kia lại dí lên trán của mình, gã ngoại trừ lựa chọn làm bộ bị sợ ngất ra thật sự không có lựa chọn nào khác. Ngược lại một ít mùi khai, mùi nước tiểu gay mũi lại là sự thật trăm phần trăm không hề sai.

Trương Kiến thật sự nghĩ muốn độn thổ, gã cũng không ngờ cái chỗ đóng mở phía dưới của mình không còn gì để nói, muốn chảy nước là chảy nước, một chút cũng không giữ thể diện cho mình, cũng giống như không thể tin vào trọng tài vậy, xem ra cần phải đi kiểm tra tuyến tiền liệt rồi.

Nhìn nhìn khẩu súng nằm trên ghế, lại còn còng tay của mình, gã buồn bực muốn phát điên, gã vò vò tóc, thật muốn đập đầu vào tường...

Phải ăn nói thế nào bây giờ!

Đang lúc rầu rĩ, chuông di động vang lên, Trương Kiến cũng không thèm nhìn đã bấm nút nghe.

- Gì vậy, không biết tôi đang làm nhiệm vụ sao?

Cơn tức của gã rất lớn, chỉ dựa vào màu sắc nước tiểu lúc nãy là có thể khẳng định.

- Là tôi! Anh ăn nói với tôi như thế sao?

- Cục... Cục trưởng! Tôi không ngờ là ngài, ngài có... có yêu cầu điều gì?

- Yêu cầu cái rắm! Người đã bắt rồi chưa?

- Đã bắt rồi...

- Thả ngay lập tức cho tôi!

- Sao?

- Sao cái gì, nghe không rõ tôi nói gì sao? Lập tức thả người cho tôi. Vừa rồi ở tỉnh trực tiếp điện thoại cho tôi, còn chất vấn tôi làm cục trưởng kiểu gì nữa. Vụ án chưa rõ ràng đã bắt người, anh làm cảnh sát kiểu gì vậy?

- Cục trưởng...

- Thả người cho tôi, tôi không hiểu anh có còn muốn mặc cảnh phục này nữa hay không?

Trương Kiến: ...

Cường Tử thoải mái ngồi dựa vào ghế sau của xe Audi, hát ngêu ngao, rất thích ý. Lân Tam ngồi ở vị trí kế bên tài xế, quay đầu lại nhìn hắn một cái lập tức cười khổ, tự nhủ “Quả nhiên không giống người thường mà.”

Cường Tử ngồi thẳng người, khèo Lân Ngũ đang lái xe.

- Chuyện gì?

Lân Ngũ hỏi.

- Cho tôi mượn ít tiền, không phải mới vừa nói sao? Trí nhớ của anh thật là không tốt.

Trên đầu Lân Ngũ xuất hiện vô số đường màu đen ngang dọc, thằng nhóc này sao lại có đức hạnh như thế chứ, chẳng hề quen biết mà lại mượn tiền, cho rằng ta đây là tỷ phú sao.

- Mượn bao nhiêu?

- Năm trăm.

- Không có!

- Không tin!

- Thật sự không có!

- Lấy ví của anh cho tôi xem một chút!

Bộ dạng ngang ngược của Cường Tử làm cho Lân Ngũ suýt chút nữa muốn hộc máu, y trừng mắt liếc nhìn thằng nhỏ này.

- Chỉ có ba trăm, thêm một đồng nữa cũng không có.

Cường Tử cười hì hì, chìa tay ra nói:

- Ba trăm thì ba trăm, mua cải trắng còn phải trả giá nữa là.

Lân Ngũ: ...

Cường Tử nhìn ba tờ giấy một trăm đồng mới tinh trong tay, không cười nữa, đổi thành bộ dáng nhíu mày ra vẻ đáng thương, nhìn về hướng Lân Tam nói:

- Ba trăm đồng, ngay cả một chai rượu ngon cũng không mua được, tôi có mặt mũi gì mà đến nhà chào thấy giáo đây.

Trong lòng Lân Tam xuất hiện dự cảm không hay, vội vàng quay đầu nhìn về phía ngoài cửa sổ, nghiêm nghị nhìn tấm ảnh khổng lồ trên biển quảng cáo ở bên ngoài, trên tấm ảnh còn có một hàng chữ: Nội y Đình Mỹ, làm phụ nữ thật tuyệt!

- Vị đại ca này, có tiền không? Giang hồ cứu nhau lúc nguy cấp, cho ta mượn hai trăm đồng được không?

Cường Tử không biết xấu hổ đưa mặt gần sát đến trước mặt Lân Tam. Lân Tam giật mình, theo phản xạ giữ chặt cái ví nói:

- Không có, chỉ ba trăm thôi!

- Ha ha, ba trăm thì ba trăm vậy, ngài thật là nghĩa khí nha, tôi mượn hai trăm ngài cho ba trăm, cám ơn nhé.

Cường Tử cười vô cùng sảng khoái.

Sáu trăm đồng, thật sự quá dễ dàng nha, mặc vét đen đeo caravat quả nhiên đều là ông chủ giàu có, xem ra sau này gặp những người có lối ăn mặc như vậy mình phải thân cận hơn một chút mới được.

- Hai vị đại ca, trượng nghĩa a!

Hắn lửa cháy đổ thêm dầu, không có chút nào để ý ánh mắt dữ tợn của hai người.

Lân Ngũ cười hắc hắc, trong lòng tự nhủ tam ca ngươi hôm nay sao lại ngu ngốc như vậy chứ.

Lân Tam nghiến răng nghiến lợi móc ra ba trăm đồng tiền vung cho Cường Tử, khuôn mặt nghẹn thành màu gan heo. Y giận dữ trợn mắt nhìn Cường Tử, hận không thể một phát cắn đứt cái mũi đáng ghét của hắn. Buồn bực nhìn ngoài cửa sổ xe, Lân Tam nghĩ ngợi bỗng vỗ tay một cái, lấy điện thoại ra gọi một cuộc điện thoại.

- A lô, Cửu Nhi à, tình hình hiện tại có thay đổi, cần em tới hỗ trợ chúng ta một chuyến, ừ, lập tức.

Ngắt điện thoại, Lân Tam nở nụ cười, điệu bộ chẳng khác gì Cường Tử.

Lân Ngũ âm thầm đưa lên ngón tay cái, khen một tiếng:

- Hay, quả nhiên rất hay!

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 299
Chương 300
Chương 301
Chương 302
Chương 303
Chương 304
Chương 305
Chương 306
Chương 307
Chương 308
Chương 309
Chương 310
Chương 311
Chương 312
Chương 313
Chương 314

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ác Bá
Chương 83

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 83
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...