Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ác Bá

Chương 155

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong vườn rau nhỏ phía sau núi công viên, lão thái thái tóc trắng xoá khom lưng trong nhà kính nhỏ thụ phấn hoa cho cà chua. Động tác của bà như hoà, cẩn thận. Cán cuốc đúc bằng tinh thiết dựng không xa bên cạnh bà, thật sự thật giống một vị lão nhân hiền lành quan tâm người yêu của mình.

Bà lão qua tuổi chín mươi chậm rãi duỗi eo lưng một cái, nhìn người trung niên bên ngoài nhà kính đi tới đi lui tay chân hết sức luống cuống cười ra chiều hiểu ý. Người trung niên này gọi là Hoắc Anh Cách, con trai của bà phái tới bảo vệ mình. Chỉ là tên tiểu tử này hôm nay dường như tinh thần không tập trung. Ừ, đúng vậy, trong mắt bà lão Hoắc Anh Cách và Cường Tử đều là tên tiểu tử giống nhau.

Bà lão xoay eo mấy cái, sau đó thuận tay cầm lên cán cuốn kia ra khỏi nhà kính.

- Có chuyện gì nói đi.

Khuôn mặt bà lão hiền lành lại khó nén một loại uy nghi khiến cho người ta sùng bái.

Hoắc Anh Cách xoay người chào hỏi với bà lão, sau khi đứng thẳng người lên xoa đôi bàn tay. Làm như là sửa soạn tìm từ nhưng chưa biết mở miệng như thế nào. Y ở trong xã hội đen Đông Bắc có uy doanh hiển hách, đối mặt hung hiểm chưa lần nào sợ qua. Đối mặt với bà lão này thật giống như một đứa bé chưa lớn.

Nhìn bộ dạng lo âu của y, bà lão cười nói:

- Chuyện gì còn có thể khó nói thành lời như vậy? Có phải là Tiểu Mộ lại làm khó anh phải không?

- Không phải… Chỉ là, Vương gia bảo tôi báo cho bà biết, ông ta đã trở lại.

Bà lão ngơ ngác một chút, lông mày xiết chặt hỏi:

- Ai?

- Mạc Địch.

Bùi Đông Lai cùng Hoắc Anh Cách được xưng là hai đại hộ pháp thuộc hạ của Hách Liên Xuân Mộ, thời khắc này có chút không yên. Bởi vì thời gian đi theo Hách Liên Xuân Mộ khá lâu, y nhiều ít biết được một chút việc liên quan đến Mạc Địch này. Vẫn còn nhớ rõ thời điểm bắt đầu cuộc đại chiến trước đây mười năm Hách Liên Xuân Mộ như ngồi trên bàn chông, lúc ấy Hách Liên Xuân Mộ đã có gốc rễ sâu dày ở Đông Bắc không ngờ muốn rút lui khỏi ba tỉnh Đông Bắc để tránh mũi nhọn này!

Y lúc ấy còn chưa lọt vào mắt xanh của Vương gia Hách Liên Xuân Mộ, rất nhiều việc quan trọng bên trong biết nhưng không được cặn kẽ lắm. Chỉ nhớ mang máng Hách Liên vương gia đích thân đưa thiếp mời, mời một mình Mạc Địch gặp mặt. Về sau nghe nói Mạc Địch thật sự đơn đao đi gặp, một mình ở Trích Tiên Lâu nói chuyện với Hách Liên Xuân Mộ hai giờ. Y cũng không biết lúc trước Hách Liên Xuân Mộ dùng thủ đoạn gì khiến cho Mạc Địch cam lòng rời khỏi ba tỉnh Đông Bắc, về sau có nghe nói qua loáng thoáng Mạc Địch quay về trở thành một người khác hoàn toàn.

Mặc kệ nói thế nào, y là nhân vật đã trải qua thời kỳ Thất Hùng. Hoặc ít hoặc nhiều biết rõ Mạc Địch mười năm trước đây là nhân vật kinh thế hãi tục như thế nào, mặc dù là sau này y trở thành tâm phúc của Hách Liên Xuân Mộ theo bên cạnh Vương gia gặp Trác Thanh Chiến như mặt trời giữa trưa bây giờ ở phía bắc, y cũng không cách nào nâng Trác Thanh Chiến và Mạc Địch lên cùng một tầng lớp để mà đối đãi. Dù sao Trác Thanh Chiến đến phương bắc, Hách Liên vương gia chỉ chẳng qua tình rỗng ý giả nói để cho một người cho dù tỉnh táo cũng không có hành động đáp trả. Mà Mạc Địch ngược lại bức ông ta ngay cả ba tỉnh phía đông cũng muốn bỏ.

Bà lão nghe thấy cái tên này không khỏi ngơ ngẩn một chút, tay nắm cán cuốc kìm không được có chút run rẩy nhè nhẹ. Thần tình bà ngốc trệ sau một lát lập tức khôi phục bình thường, cười tự giễu nói:

- Đến thật tốt, Hách Liên gia thiếu nợ hắn, cũng nên trả lại cho người ta.

- Đến thế nào?

Bà lão hỏi.

- Còn có hai người khác cùng đến, thấp bằng nhau. Hắn…

Hoắc Anh Cách dừng lại một chút tiếp tục nói:

- Hắn hình như rất chán nản, què một chân. Không còn một chút gì phong thái mười năm trước, giống như cũng không còn hùng tâm tráng chí của mười năm trước đây.

Bà lão hừ một tiếng nói:

- Anh biết cái gì? Việc hắn làm, cho dù thêm mười tên Hách Liên Xuân Mộ cũng so không được! Què cái chân có thể như thế nào? Theo đó bộ dạng vẫn tự tin, vẫy vùng khắp chốn!

Bà lão rõ ràng hết sức xúc động, ngực phập phồng nhẹ nhàng.

Hoắc Anh Cách khom người lên tiếng, không ngờ được địa vị Mạc Địch ở trong lòng bà lão rõ ràng cao đến như vậy.

- Bỏ đi, hôm nay tâm trạng không tốt, trở về đi.

Bà lão phất tay, mang theo cán cuốc đi ra về hướng cửa nhà kính.

Hoắc Anh Cách vội vàng từ đằng sau đuổi kịp dè dặt nói:

- Bà không có ý định xem thử hắn?

Bước chân lão nhân dừng lại hừ lặng một tiếng hỏi:

- Hách Liên Xuân Mộ đã sai anh đến hỏi ta phải không?

Câu nói này doạ Hoắc Anh Cách hoảng sợ nhảy dựng, trên người không tự chủ được nổi lên một tầng da gà.

- Không phải… Là tôi lắm mồm.

Hoắc Anh Cách nói.

- Hừ!

Bà lão hừ lạnh một tiếng nói:

- Mạc Địch không phải đến tranh địa bàn cùng Hách Liên Xuân Mộ hắn, bằng không mười năm trước đây cũng không đến lượt Hách Liên Xuân Mộ hắn có thể đứng vững được đôi chân ba tỉnh Đông Bắc này. Người ta vừa đến thì phái một số tên tôm tép nhỏ bé đi giám thị, đừng nói rơi xuống tiểu thừa cũng mất đi người của Hách Liên gia.

- Đi nói cho ông chủ của anh biết, đừng chạy đến nơi này của ta thử thăm dò cái gì. Việc trên giang hồ ta đã không sức lực để quản, có rảnh xoay qua xoay lại trong vườn rau vui vẻ thanh nhàn. Nhưng có một điều bảo chủ của anh ghi nhớ, đừng quên năm đó ta thay Hách Liên Thiết Thụ đưa dao bếp cho Mạc Địch, đó là gia pháp của Hách Liên gia nhà hắn.

Hoắc Anh Cách sững sờ, lập tức hiểu ra được gì đó.

- Lão Phật gia, còn có chuyện nữa. Lần trước tên thiếu niên vào vườn rau kia, quan hệ rất thân thiết với Mạc Địch. Nghe nói ở Húc Nhật Nhất Phẩm bày một bàn tiệc rượu, dập đầu bái ông ta làm sư phụ.

- Nghe nói?

Bà lão cười lạnh một tiếng nói:

- Các anh cũng phải nghe nói à?

Không để ý tới Hoắc Anh Cách líu lưỡi nín lặng, bà lão sải bước đi ra khỏi vườn rau.

Khi đến cửa vào bà lão đứng lại lần nữa, một thanh niên khuôn mặt nhã nhặn có chút tuấn dật khom lưng cung kính đứng ở cửa ra vào. Anh ta chỉ có một mình cũng không có mang theo tuỳ tùng, toàn thân là áo dài làm nổi bật thân hình cao ngất thon gầy.

- Đài Loan Liên Ngân, theo lệnh của gia phụ đến thăm hỏi Lão Phật gia.

Nói xong, thanh niên trang trọng quỳ xuống, theo quy củ dập đầu lạy ba cái.

- A? Con trai của Tiểu Chiến? Nhoáng cái cũng lớn như vậy rồi, đứng lên đi.

Đầu lông mày bà lão giãn ra một chút, bởi vì Liên Ngân xuất hiện điều không vui vừa nãy tan đi vài phần. Ban đầu ở Đài Loan, Hách Liên Thiết Thụ người đàn ông của bà lần đó ngoài ý muốn cứu được một thiếu niên, thì ra cũng chính là phụ thân của Liên Ngân. Qua mấy chục năm người nhà họ Liên vẫn luôn mang ơn nhớ mãi không quên, hàng năm đều bí mật đến Đông Bắc thăm hỏi bà. Năm ngoái phụ thân Liên Ngân đích thân tới, mất không ít trắc trở. Năm nay ông ta sai con mình đến, xem ra là muốn chuyện này truyền ra ngoài.

Liên Ngân đứng lên cung kính khom lưng nói chuyện, ở trong mắt anh ta vị lão nhân tóc trắng xoá này không những là ân nhân cứu mạng của phụ thân y, cũng là một nhân vật truyền kỳ.

- Lão Phật gia, gia phụ sai con dập đầu thăm hỏi bà. Chúc cho Lão Phật gia phúc như đông hải, khang kiện an ninh (khoẻ mạnh an bình).

Liên Ngân cúi đầu nói.

- Đừng xa lạ như vậy, Tiểu Chiến đối với ta cũng không có câu nệ như con vậy. Đi, chúng ta về nhà nói chuyện thật lâu.

Một tay bà lão mang theo cán cuốc, tay kia kéo lấy lòng bàn tay của Liên Ngân bàn tay đều là mồ hôi, đi về phía trước, bước chân ổn định. Hoắc Anh Cách thở phào một hơi, khẩn trương chạy vượt lên trước mặt gọi tài xế đến. Vừa nãy bà lão trong vô hình tạo áp lực quá lớn cho y, thật giống như một ngọn núi cao đè trên lồng ngực của y, khiến y ngay cả hít thở cũng khó khăn. Vẫn còn may Liên Ngân hôm nay đến đây, bằng không thật không biết chẳng may chọc giận Lão Phật gia, chính mình sẽ có kết cục gì.

Liên Ngân không dám cùng bà lão ngồi chung một chiếc xe, phụ thân anh ta trước khi đến dặn dò qua, trên thế giới này trừ một người tên gọi Mạc Địch có tư cách ngồi bên cạnh bà lão, những người khác không có tư cách này!

Xe của anh ta đi theo phía sau chiếc Rolls-Royce bà lão ngồi duy trì một khoảng cách ngắn, người lái xe vô cùng vững vàng. Tài xế chiếc Rolls-Royce và Hoắc Anh Cách ngồi ở ghế phụ lái cũng biết, bà lão chỉ cần ngồi vào xe sẽ rã rời muốn ngủ, điều này là thói quen bao nhiêu năm, cho nên tài xế lái xe phải chọn người kỹ càng khéo léo, xe cũng chọn lựa kỹ càng. Kể cả độ thoải mái khi ngồi xe, chiếc Rolls-Royce do thợ giỏi chế tạo quả thật là xuất xắc nhất trong số đó.

- Tên tiểu tử kia lần này hẳn sẽ đi cùng Mạc Địch a.

Bà lão dường như tự nói với mình một câu.

Hoắc Anh Cách gấp gáp nói:

- Đúng vậy, Lâm Cường hôm nay không có đến trường học. Đang ở trong phòng khách của Húc Nhật Nhất Phẩm đánh cờ với Mạc Địch, Mạc Địch đuổi hắn đi trường học hắn cũng không đi.

- Theo dõi rất cẩn thận, không tệ a.

Bà lão nói một câu không đầu không đuôi, lại làm cho Hoắc Anh Cách xấu hổ đỏ mặt.

- Theo dõi thì sao, dù sao người ta cũng không thèm để ý. Nếu thật là để ý, ngươi phái đi mấy tên tôm tép kia cũng không đủ ngươi ta nhét kẽ răng. Đoán chừng tên tiểu tử kia một mình tuỳ tiện cũng có thể đánh đuổi toàn bộ những người kia của anh, huống chi…

Bà lão dừng lại câu nói, ngược lại nói tiếp:

- Một lát nữa anh đi đón tên tiểu tử kia sang, bảo hắn và tiểu tử họ Liên quen biết một chút. Đều là người có quan hệ lớn lao với ông già Hách Liên Thiết Thụ đã chết, quen nhau một chút cũng là tốt.

- Vậy.. Mạc Địch thì sao?

Hoắc Anh Cách dè dặt hỏi:

- Nếu như hắn muốn gặp ta, tự mình sẽ đến.

Bà lão sau khi nói xong câu đó nhắm mắt dưỡng thần, không nói lời nào nữa. Chỉ sau một lát đã ngủ mất, nhìn tư thế ngủ hô hấp bình ổn của bà lão, Hoắc Anh Cách lắc đầu, trong lòng ngược lại đang nghĩ cái người quần lâm thiên hạ quát tháo cả phương bắc trước đây mười năm kia, năm đó có may mắn gặp qua một lần phong thái tuyệt thế kia, nhưng bây giờ người và vật không còn.

***

- Đánh xong ván cờ này cút đi đến trường cho ta!

Mạc Địch hút một hơi thuốc Đại Trung Hoa Cường Tử cho ông, không thoải mái, nhưng hài lòng. Ở trong miệng ông ta, mùi vị thuốc Trung Hoa này không bằng loại thuốc Đô Bảo thực sự cay độc ở trong lòng ông ta lại ngọt như xi rô kia.

- Không đi!

Cường Tử nâng cằm lên nhìn chăm chú bàn cờ, còn lại một mã một pháo ba tốt, sư phụ Mạc Địch của hắn bên kia vẫn còn hai con xe, một con mã, một con pháo, hơn nữa sĩ tượng đầy đủ. Chênh lệch quá lớn nha, làm sao mới có thể thắng được một lần đây?

- Ngươi dám! Tại làm sao không đi?

Mạc Địch quát hỏi.

Cường Tử buông tay ra cao giọng hỏi:

- Chu thúc mấy giờ rồi?

Chu Bách Tước từ trên chạc cây ngồi xem 'Quỳ hoa bảo điểm' … À không, xem 'Cửu âm chân kinh'… Nhưng thật ra là 'Tri âm'. Giơ tay lên nhìn nói:

- Sáu giờ mười phút.

Cường Tử cười khúc khích nói:

- Tan trường rồi… tiếp tục tiếp tục!

Mạc Địch trừng mắt liếc hắn một cái lập tức đi một nước cờ:

- Chiếu tướng! Con thỏ chết thiệt anh còn non vô cùng, ta ngồi mệt đi vài vòng đi, tự anh nghĩ cách phá thế nào đi.

Nói xong Mạc Địch đứng lên, cà nhắc một chân đến bên dưới gốc đại thụ Chu Bách Tước ngồi kia.

- Bách Tước, hai ta lên phố đi dạo được không?

Chu Bách Tước từ trên cây nhảy xuống, gãi đầu hỏi:

- Lên phố làm cái gì?

Mạc Địch cười hề hề thần bí:

- Trên phố lúc này gái đẹp đang nhiều, rất nhiều năm chưa nhìn qua vẻ lả lướt của con gái Đông Bắc rồi. Theo ta lên phố dưỡng mắt đi?

- Hả? Được lắm được lắm!

Chu Bách Tước liên tục gật đầu bảo tốt, hai người cộng lại đã đột phá đại thúc trung niên bảy mươi tuổi, thế mà kề vai sát cánh như thế rời khỏi biệt thự, cùng nhau đi bộ về phía nội thành.

Hai người vừa đi không bao lâu, Hoắc Anh Cách lái chiếc Ferrari của y dừng ở cửa ra vào Húc Nhật Nhất Phẩm. Y đi vào cửa chính liếc mắt đã thấy Cường Tử ngồi ở trên ghế đá chăm chú nhìn bàn cở suy nghĩ rất lâu, không thể nhận ra bao nhiêu phần của thiếu niên đó. Y cho rằng Cường Tử đang nghiên cứu sách dạy đánh cờ, đây là việc cao nhân đắc đạo mới làm.

Cường Tử trong miệng lầm bầm lầu bầu, dường như đang cân nhắc cái gì.

- Thằng què chết tiệt, khi dễ người ta, trù ông ra khỏi cửa đụng phải ngực gái đẹp, để cho người ta tát một cái thật đau.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 299
Chương 300
Chương 301
Chương 302
Chương 303
Chương 304
Chương 305
Chương 306
Chương 307
Chương 308
Chương 309
Chương 310
Chương 311
Chương 312
Chương 313
Chương 314

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 155
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...