Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ác Bá

Chương 268

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trần Tử Ngư bị gió thổi đầu tóc theo đó rối bời, ủy mị cười nói với Cường Tử:

- Nói đi, cho tôi bao nhiêu tiền thưởng, nếu như thấy đủ tôi sẽ giúp ngài một tay.

Cường Tử giả vờ hung dữ nói:

- Nói nhảm ít thôi, đi làm việc cho ông đây, bằng không một đồng cũng không có làm không tốt còn phải đánh mông cô về nhà hầu hạ chồng!

Trần Tử Ngư cười ủy mị giống như yêu tinh:

- Ngài có phải vẫn luôn mong chờ như vậy?

Cường Tử bị điểm trúng phá ra cười ngượng nói:

- Vấn đề này chúng ta về nhà nói sau, mau mau đi làm việc đi nè!

Trần Tử Ngư vung tay lên rất thoải mái tự nhiên chỉ từng người:

- Ba gã đàn ông ngốc các cậu nên làm gì thì đi làm cái đó đi, nơi này tôi làm xong rồi.

Cường Tử cười nói:

- Nếu như đây là ở nhà thì tôi phải thưởng cho cô nha.

Chu Hạo Nhiên ực một tiếng nói:

- Xin các vị chú ý cho một chút, tôi và Vạn Thanh đều là người dân lương thiện tinh khiết đến không nhiễm hạt bụi nào. Hai người mắt đi mày lại không sợ làm ô uế tâm linh tốt đẹp hai chúng tôi sao? Hai chúng tôi chính là đóa hoa tương lai của tổ quốc bây giờ còn đang là nụ hoa chớm nở, còn chưa nở bùng ra đã bị hai người phá hủy.

Lý Vạn Thanh cười ha hả ngây ngốc hai tiếng, vuốt tóc nói:

- Tôi đi tìm tiểu tử Trần Thuận kia, Háo Tử cậu đi theo Cường Tử đi, tôi rút trước.

Chu Hạo Nhiên nói:

- Tôi và Hổ Thiền ca có hẹn trước cần nói với nhau một số việc, Cường Tử tự cậu chơi một mình đi.

Trần Tử Ngư trừng mắt nói với Cường Tử:

- Khinh thường người đứng chắp tay chỉ lung tung, phát ra từ ruột gan.

Cường Tử ngẫm nghĩ không có phản bác, chính hắn quả thật vung tay quá trán, tất cả mọi người đều có việc của mình chỉ có mình hắn trông có vẻ không có việc gì để làm. Hắn có thời gian đùa giỡn một chút với Nạp Lan Duyệt, có vậy cũng biết hắn quả thật không có việc gì bận rộn. Đây là một hiện tượng rất kỳ quái, theo lý thuyết Triệu Phù Sinh đã cho Cường Tử nội trong thời gian một tuần giải quyết việc của Hách Liên Xuân Mộ, Cường Tử hẳn phải bận rộn tối tăm mặt mũi mới đúng, nhưng hắn thật không có chút việc gì để làm.

Tất cả mọi việc đều đã được sắp xếp xong, đội nhóm thuộc hạ của hắn thật giống như một cỗ máy vận chuyển tốc độ cao nhất, mà ngay cả Lý Vạn Thành, Chu Hạo Nhiên thậm chí Trần Tử Ngư cũng đang là một bộ phận linh kiện trong cỗ máy đó, một khi khởi động sẽ tiến lên phía trước ngựa không dừng vó. Mà Cường Tử chỉ phụ trách nhấn nút mở máy, sau khi máy móc vận chuyển hắn ngược lại nhàn rỗi đến vỡ cả trứng...

Có thể nói Cường Tử là một ông chủ không hề có chút trách nhiệm nào, cũng có thể nói hắn là một ông chủ rất biết cách làm ông chủ. Có đầy đủ không gian cho thuộc hạ mình phát huy, để cho bọn họ cố gắng đem ra hết năng lực lớn nhất làm việc cho mình, đồng thời cũng thúc ép biến hóa lớn nhất tiềm lực của thuộc hạ, Cường Tử mãi mãi là loại quản lý bỏ mặc nhân viên...

Hắn tự nói với mình, hắn rất có tiềm chất của ông chủ giàu có...

Trần Tử Ngư ưỡn ngực khiến người khác thán phục đi vào Thúy Trúc Hiên, Cường Tử có thể đoán trước được phụ nữ có một chút tự tin đối với bản thân như Phùng Tao Bao sẽ có bộ dạng vô cùng thê thảm như thế nào khi đối mặt với Trần Tử Ngư. Cũng giống như Bùi Nhược ở trước mặt Chu Lâm Nhã, chênh lệch giữa yêu tinh tu luyện trăm năm so với lão yêu ngàn năm cũng không phải đeo bộ ngực cao thấp là có thể so sánh ra được.

Khác nhau lớn nhất chính là đẹp ở những chỗ tốt nhất, vừa đúng mực mới là tinh tế nhất.

Hai thuộc hạ cộng thêm một bà vợ đều bỏ mình bận rộn làm việc, Cường Tử vuốt tóc cười xấu hổ. Gọi điện thoại gọi người ta tới kết quả làm cho mình giống như là kẻ vô dụng, năng lực của bọn thuộc hạ càng mạnh ông chủ càng có vẻ dư thừa a.

Cường Tử cảm thán một tiếng, nhìn thời gian còn sớm, không bằng về nhà tìm Tôn Văn Văn...

Cười khúc khích xấu xa, Cường Tử xoay người lên xe, mới lái đi không được bao xa chuông điện thoại đã vang lên, Cường Tử đọc tin nhắn, là của Trần Tử Ngư nhắn tới. Một câu dọa Cường Tử thiếu chút nữa gặp tai nạn xe hơi.

- Văn Văn hai hôm nay luôn muốn ói, nếu như anh muốn về nhà làm chuyện xấu xa gì tốt nhất nhẹ nhàng một chút!

Cường Tử nhìn nội dung tin nhắn, trong lòng phải gọi là đập lên loạn xạ!

Muốn ói hả?

Muốn ói là có ý gì? Dựa theo kịch bản phim truyền hình suy ra chắc chắn là mang thai không thể nào khác được, dựa theo tiểu thuyết trên mạng suy luận cũng chẳng sai trật chạy đi đâu được, dựa theo suy đoán của chính Cường Tử... hắn sắp làm cha.

Cường Tử thắng gấp xe dừng lại ở bên đường, nhìn xem tin nhắn trong di động không nháy mắt được một cái.

Hắn từ trên xe bước xuống, cứ như vậy nhìn điện thoại xoay vòng vòng tại chỗ. Trong lòng giống như sóng lật biển cuộn đã khiến cho hắn muốn bình tĩnh lại cũng không được, đây là một loại vui sướng phức tạp ngược lại đơn giản đến muốn tru lên!

A!

Cường Tử rốt cuộc nhịn không được ngửa mặt lên trời thét một tiếng thật dài!

- Tôi sắp làm cha rồi a!

Một tiếng sói tru vang vọng trên đường lớn, dẫn theo ánh mắt không ngừng ngó nghiêng của vài người qua lại nờm nợp trên đường. Một thiếu phụ dẫn theo một đứa bé kháu khỉnh cỡ chừng hai ba tuổi cưỡi xe đạp mới qua đường, đứa bé cười vốn đang ngồi trên yên nhỏ ở phía sau cười hắc hắc bị một tiếng sói tru của Cường Tử làm cho hoảng sợ, sau khi chớp chớp đôi mắt to vô tội khóc òa lên một tiếng thật to.

Thiếu phụ lo sợ vội vàng dừng xe ôm con vào lòng dỗ dành, còn dùng một ánh mắt rất oán giận bắn về phía Cường Tử, hận không thể một phát súng bắn nát đầu Cường Tử...

Cường Tử cười ha ha, hắn tung người lên nhảy thẳng tới rơi xuống kế bên thiếu phụ, đoạt lấy đứa con trắng trẻo mập mạp của cô ta ôm vào trong vòng tay hôn một cái thật kêu, thiếu phụ chợt sợ hãi, xông tới giống như nổi điên lên cướp con của mình về. Cường Tử trả đứa bé lại, khom người bái một cái thật sâu với thiếu phụ kia.

- Cám ơn!

Cường Tử xúc động nói.

- Bệnh tâm thần! Kẻ điên!

Thiếu phụ lịch sự nói...

Cường Tử cười ha ha, một chút cũng không ngại thiếu phụ chửi bới. Hắn xoay tới xoay lui lục lọi khắp các túi quần áo trên người mình, móc ra ít nhất mấy vạn đồng đều nhét hết vào trong tay đứa bé nói:

- Tôi sắp làm cha rồi! Đáng vui mừng! Đáng vui mừng! Tiền này cho cục cưng mua đường ăn!

Nói xong Cường Tử xoay người, nhảy lên xe lần nữa trở về bên cạnh chiếc xe của mình.

Thiếu phụ kia có vẻ sửng sốt, cô ta theo đó nhìn từng xấp tiền căng phồng trong vòng tay đứa con của mình, lại liếc nhìn Cường Tử, hắn đã kéo cửa xe một chân đạp bàn đạp ga điên cuồng phóng thẳng về hướng nhà mình. Thiếu phụ nói thầm một câu bệnh rồi! Lập tức cầm lên một xấp tiền mặt toàn tờ một trăm đồng soi lên mặt trời...

Cường Tử chạy như bay suốt con đường, chiếc Audi A8 của hắn dốc ra hết tốc lực hai trăm cây số giờ, phải gọi là kinh hồn bạc vía như một cơn lốc trong khu vực thành phố, thật giống như một con cá đùa giỡn trong nước xuyên qua giữa dòng xe cỗ lưu thông, tất cả lái xe đều trợn mắt kinh hãi nhìn về hướng chiếc xe hắn vừa lái qua.

- Con mẹ nó cái thằng điên này ở đâu ra vậy? Có bản lĩnh mày trang bị trên xe hỏa tiễn chạy ra khỏi bầu khí quyển đi!

Xem kìa, đại ca lái taxi nói chuyện rất chi là lịch sự...

Chưa đến mười phút, đằng sau chiếc Audi của Cường Tử đã có ít nhất bốn chiếc xe cảnh sát đi theo hộ tống xa giá của hắn. Bốn chiếc xe cảnh sát ở đằng sau không ngừng bấm còi theo cơn điên của Cường Tử. Cảnh tượng này thật giống như bọn họ là quân Mỹ đến từ bên kia đại dương, mà Cường Tử chính là tên Bin - Laden râu ria cả mặt kia...

Lại qua thêm mười phút, xe cảnh sát đằng sau Cường Tử cũng đủ khí thế hoàng tráng để tham gia duyệt binh mừng lễ quốc khánh, xe cảnh sát phụ trách lắp đặt hàng rào chặn lại phía trước cũng đã dựng lên mười cái. Dám chạy xe với tốc độ bão táp rõ ràng lớn gan như vậy còn là lần đầu tiên xuất hiện ở trên đường phố Trường Xuân, sao có thể không khiến cho các chú cảnh sát tức giận đến râu ria vểnh hết cả lên?

Cường Tử vui vẻ đã quá mức cho đến khi nhìn thấy một hàng xe cảnh sát nhấp nháy sáng trưng ngã tư phía trước mới nhận ra mình có chút quá nóng lòng rồi, hắn rơi vào đường cùng đành phải gọi điện thoại, rất nhanh cảnh sát giao thông truy đuổi và ngăn chặn nhận được thông tin rút lui trở về, nghe nói là một vị đại nhân vật mặc áo sơ mi trắng ở hội đồng tỉnh đích thân gọi điện thoại đến văn phòng đội cảnh sát giao thông, nói chiếc Audi này là nhân viên chuyên trách đặc biệt đang chấp hành nhiệm vụ...

Lá cờ lớn của vị Trung tướng lục quân Cường Tử lần đầu tiên kéo ra, kết quả lại dùng vào việc thế này, đoán chừng vị lão tướng trên vai gắn huân chương kia râu ria cũng vểnh lên...

Sau khi xe cảnh sát rút lui Cường Tử nhận được điện thoại của vị Trung tướng già kia, nhấc điện thoại lên sau đó nghe thấy ông lão hết sức điên tiết quát lên:

-Con thỏ nhỏ chết tiệt kia giải thích hợp lý cho ta, bằng không ta đảm bảo chốt chặn kế tiếp không phải xe cảnh sát mà là xe tăng chiến đấu thật.

Lời này làm Cường Tử hoảng sợ, trong đầu nháy mắt hiện ra hình ảnh mình bị mười cỗ xe tăng sắt thép như mãnh thú bao vây cán nát. Hít vào một hơi khí lạnh, Cường Tử ngượng ngùng cười nói:

- Báo cho ngài một tin vui, ngài sắp có thêm một đứa cháu rồi...

- Thối lắm! Ông đây chỉ có một đứa con gái!

Ông già quát thét.

Cường Tử sững sờ, vội vàng giải thích nói:

- Đó là... là tôi sắp sửa làm cha rồi.

- A?

Ông già trầm mặc một lát mới nói:

- Lần sau không có phá lệ lần nữa đâu.

Cường Tử cười nói:

- Ngài yên tâm đi, tôi còn không có khả năng sinh sản cao như vậy.

Ông lão có vẻ hơi hạ hỏa chút ít, khẽ cười hỏi:

- Biết được chưa, con trai hay con gái? Còn bao lâu nữa mới sinh?

Cường Tử lúc này mới nhớ đến Tôn Văn Văn vừa mới có dấu hiệu, cách lúc con ra đời còn xa lắm.

- Tôi bây giờ trở về nhà đi xác nhận lại đã, ngài đợi một chút nhé? Bằng không thì đoán chừng... dài nhất không quá mười tháng hẳn phải mời ngài uống rượu đầy tháng rồi.

Ông lão sửng sờ lập tức quát:

- Con thỏ nhãi nhép kia cậu dám đùa giỡn với tôi!

Cường Tử vội vàng giải thích nói:

- Hoàn toàn không phải, tôi dùng nhân cách công dân hợp pháp đảm bảo!

Ông lão:

- Hợp pháp sao? Cho dù lời cậu nói là thật đi chăng nữa, hình như cậu còn chưa đủ tuổi có con.

Cường Tử:...

Thì ra Trung tướng cũng không thành thật...

Một hơi lái xe trở lại Húc Nhật Nhất Phẩm, xe còn chưa ngừng hẳn Cường Tử nhanh như chớp đã xông vào trong nhà.

- Văn Văn, anh yêu em chết đi được!

Sau khi xông vào cửa Cường Tử rống lên một tiếng như hổ.

Kết quả trong phòng một người cũng không có, đang buồn bực Cường Tử nhận được một tin nhắn, nhìn xem vẫn là của Trần Tử Ngư gửi đến.

- Về đến nhà chưa? Đại công thần tiểu thư Tôn Văn Văn Lâm gia nhà anh bị bà nội quý giá kia của anh đón đi rồi, nói sợ anh thú tính phát tác làm hoảng sợ đứa cháu yêu của lão nhân gia bà.

Rõ ràng, Trần Tử Ngư ước đoán thời gian vô cùng chính xác.

Cường Tử nghiến răng nghiến lợi trả lời một tin:

- Có bản lĩnh cô tối nay đừng trở về, bằng không tôi cho cô biết rõ cái gì là thú tính phát tác!

Rất nhanh Trần Tử Ngư gửi lại.

- Tốt lắm, lão nương xong việc hôm nay rồi, có bản lĩnh anh hãy giương cung cứng lên chờ đó.

Cường Tử:...

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 299
Chương 300
Chương 301
Chương 302
Chương 303
Chương 304
Chương 305
Chương 306
Chương 307
Chương 308
Chương 309
Chương 310
Chương 311
Chương 312
Chương 313
Chương 314

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ác Bá
Chương 268

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 268
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...