Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ác Bá

Chương 76

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

- Mệt không?

Cường Tử ngồi vị trí phụ lát, chếch người sang bên hỏi Kim Tiểu Chu.

Kim Tiểu Chu lắc đầu, khốn nạn? Chớ trêu, nghĩ tới một phát súng vừa rồi của mình có khả năng rất lớn khiến cho gã đàn ông rất có thực lực từ cương thành liệt anh ta có thể khốn nạn không? Trong não của anh ta xuất hiện một bức vẽ khuôn mặt, phía trước nam nhân kia nằm sấp một hàng mỹ nữ eo nhỏ mông bự. Vểnh cái mông chờ hắn sủng hạnh. Nếu như nam nhân kia vắt hết óc dùng tất cả biện pháp vẫn là không lên được, còn không phải là bất lực không gì bằng hay sao?

Kim Tiểu Chu nhộn nhạo.

Anh ta chảy nước miếng.

- Còn làm gì nữa, cậu nói đi.

Kim Tiểu Chu chùi nước miếng, mồi cho Cường Tử điếu thuốc.

- Dù sao cũng phải xử lý thứ phía trong cốp xe, làm người phải đến nơi đến chốn.

Cường Tử nói ra.

Kim Tiểu Chu:

- Ý của cậu là… Tìm một chỗ phân thây? Sau đó đào cái hố chôn?

Cường Tử:

- Anh thật ác độc, đây là tội ác trần trụi rõ ràng! Tôi bây giờ thật muốn gọi điện thoại báo cảnh sát, tự tay đưa anh cái tên ma quỷ khoác da người này vào tù giam giữ nhận giáo dục! Bây giờ là xã hội pháp chế, tư tưởng của anh đã đi đến bờ vực sụp đổ, đã đi đến mặt đối lập với nhân dân, đây là chuyện rất nguy hiểm. Nếu như không ngăn lại nữa, anh đúng là có khả năng trở thành tên đồ tể gây nguy hại cho xã hội cho nhân loại.

- Oẹ!

Khói thuốc trong miệng Kim Tiểu Chu bị phun ra ngoài, anh ta thực không phải cố ý.

Anh ta phát hiện ra mình bị thương, nội thương rồi.

- Đi, đi Đông Đỉnh Quốc Tế.

Cường Tử điểm đến thì dừng, hắn cũng không muốn ép Kim Tiểu Chu khiến cho anh ta đập nồi dìm thuyền liều mạng cùng mình.

- Đông Đỉnh Quốc Tế? Đi làm cái gì?

Cường Tử cười nói:

- Chuyển phát tốc hành!

Rạng sáng hai giờ bốn mươi lăm phút, Kim Tiểu Chu lái chiếc Audi A8 dừng ở trên bãi đổ xe rộng lớn trước cửa toà nhà Đông Đỉnh Quốc Tế. Khí phách của Đông Đỉnh Quốc Tế không chỉ có ở chỗ nó vốn là toà nhà cao nhất, còn ở chỗ bãi đậu xe trước cửa của nó trên vạn thước vuông vô cùng rộng rãi. Vùng đất trung tâm gần như tấc đất tấc vàng, đây không thể nghi ngờ là một việc rất rộng rãi trượng nghĩa.

Đất trống diện tích lớn như vậy, trung tâm thành phố chỉ có hai mảnh, một mảnh là quảng trường Văn Hoá, một cái khác chính là bãi đỗ xe của toà nhà Đông Đỉnh Quốc Tế.

Cường Tử lấy điện thoại di động bấm số.

- A lô! Xin cho hỏi có phải văn phòng trinh thám Chung Cực đấy phải không?

- Xin hỏi ngài có chuyện gì?

- A, là như thế này, tôi là người công ty chuyển phát nhanh Bao Nhĩ Mãn Ý*, bây giờ có một phần bưu kiện đặc biệt lớn vừa đến. Bởi vì là vật phẩm đặc biệt hơn nữa là khẩn cấp, chúng tôi không dám chậm trễ, hàng vừa đến đã tranh thủ thời gian đưa tới, xin ngài xuống lầu ký nhận, cảm ơn.

(Bao nhĩ mãn ý: Bao hết sự hài lòng của bạn)

- Bao Nhĩ Mãn Ý? Chưa nghe nói qua tên công ty các người nha? Là hàng hoá gì?

- Công ty của chúng tôi năm nay mới thành lập, là công ty lớn chính thức đăng ký tài chính lên đến mười tỷ đô la Mỹ, có cửa hàng kinh doanh khắp cả nước, điểm ở trên sàn giao dịch chứng khoáng đạt tám mươi mốt phẩy ba mươi tư là một con số rất đáng kinh ngạc. Chỉ cần ngài đề nghị yêu cầu, sẽ không có hàng hoá chúng tôi vận chuyển không được. Kể cả thuốc phiện, súng ống đạn dược, xe hơi xe tăng máy bay bom nguyên tử, người sống người chết cũng không có vấn đề gì…

- Câm miệng! Chờ dưới lầu!

Cường Tử cúp điện thoại, cười ác độc.

Kim Tiểu Chu nhếch mép, trong lòng tự nhủ quả nhiên không phải người.

Cường Tử xuống xe ném Hàn Băng nửa sống nửa chết ra khỏi cốp xe, sau đó cởi hết quần áo của Hàn Băng dùng ống quần trói tay chân với nhau, Hàn Băng nhìn từ trên xuống thật giống như một con tôm hùm lớn lột da. Cường Tử móc ra một cây viết, ở trên lưng Hàn Băng viết một hàng chữ.

- Bao Nhĩ Mãn Ý, xin ký nhận.

Còn viết lên ngày tháng năm, một tờ giấy trang trọng.

Sau cùng Cường Tử ngồi xổm xuống, giơ tay dán ở trên đầu Hàn Băng dùng nội kình mãnh liệt ép vào! Hàn Băng đã lâm vào hôn mê theo đó cũng hự một tiếng, thân thể co rút hẳn lại, rõ ràng cực kỳ đau đớn.

Cường Tử phá huỷ triệt để cấu tạo bộ não của Hàn Băng, dù cho trị liệu tốt cũng chẳng qua là một tên ngu ngốc. Không phải hắn ngoan độc, mà là chàng trai trông rất đẹp đẽ này, lòng dạ thật sự như rắn độc rết nhiều chân. Cường Tử không muốn giết người, cũng không muốn để cho tên đó làm điều ác nữa. người như vậy, dù là tàn phế, tê liệt, chỉ cần đầu óc còn dùng được chính là một khối u ác tính!

Không cần dùng quá nhiều thời gian, Cường Tử lên xe khoát tay ý bảo Kim Tiểu Chu lái xe. Kim Tiểu Chu nhìn Cường Tử như nhìn quái vật, vẻ mặt khinh bỉ.

- Anh làm gì thế?

Cường Tử bị anh ta làm cho sợ hãi!

- Anh thật ác độc, đây là tộc ác trần trụi rõ ràng! Tôi bây giờ thật muốn gọi điện thoại báo cảnh sát, tự tay đưa anh cái tên ma quỷ khoác da người này vào ngục giam giữ nhận lấy giáo dục! Bây giờ là xã hội pháp chế, tư tưởng của anh đã đi đến bờ vực sụp đổ, đã đi đến mặt đối lập với nhân dân. Đây là chuyện rất nguy hiểm, nếu như không ngăn lại nữa, anh đúng là có khả năng trở thành tên đồ tể gây nguy hại cho xã hội cho nhân loại.

Kim Tiểu Chu thuật lại nguyên văn, vẻ mặt kiêu ngạo, thật khó tin anh có thể nói ra một chữ cũng không sai, trí nhớ rõ ràng đáng nể.

Cường Tử không có lý đến Kim Tiểu Chu, trong lòng của hắn rất loạn.

Cuộc sống bây giờ, đã hoàn toàn không phải mình đã từng yêu cầu xa vời như vậy. Lý tưởng ban đầu của hắn rất đơn giản, học tập thật giỏi, tương lai phụng dưỡng sư phụ lão Mạc què của hắn một cuộc sống xa xỉ, để cho sư phụ của hắn trải qua nửa đời sau thư thả thoải mái. Tương lai không xảy ra bất ngờ gì hắn đốt vàng mã để tang cho sư phụ, dưỡng già rồi vào quan tài, tìm một miếng đất phong thuỷ chôn cất thật tốt, đây chính là lý tưởng lớn nhất.

Điều hắn từng nghĩ là loại cuộc sống tốt đẹp ngồi ăn không đến già không lo cái ăn cái mặc còn có chút tiền dư để tiêu. Có một cô gái xinh xắn sẵn lòng theo mình cả một đời, có xinh đẹp hay không không sao cả, chỉ cần chân tình với mình, có thế giống mình hiếu kính sư phục.

Nếu như điều kiện cho phép, hắn muốn dẫn sư phụ, mang theo người phụ nữ của mình từng bước đi khắp nơi cả nước, xem thử sông lớn núi thiêng xem thử sa mạc Qua Bích (sa mạc Gobi), cũng coi như không uổng đời này.

Lúc trước hắn ở quán ăn lớn Cật Hát Đổ, giấc mộng lớn nhất chẳng qua là một ngày kia bản thân có tiền đồ có thể một mình đảm đương một phía, là mang tấm ván nhỏ đặt rau ở trước cửa cho sư phụ ngồi lên xem hắn xào rau, không cần tự mình kéo lê cái chân tàn bận rộn ra vào lần nào nữa. Đợi khí kết thúc buôn bán một ngày, hai thầy trò ngâm một bình trà lài mươi tiền một cân, đặt lên bàn cờ đánh đến tối tăm trời đất. Lúc ăn cơm không cần tính toán đủ hay không đủ tiền mua thức ăn ngày mai, không cần nhớ phí điện nước.

Nhưng tiếc rằng, hết thảy điều đó đều cách hắn càng đi càng xa.

Bây giờ hắn có năng lực, có thực lực, còn có một cô gái xinh xắn sẵn lòng theo hắn cả đời ngắm nhìn ánh sao rực rỡ, chẳng những xinh đẹp không gì sánh bằng còn sẽ chân thành chân ý hiếu kính sư phụ của hắn. Bởi vì hắn biết rõ, ở trong lòng nha đầu kia, sư phụ của hắn chính là sư phụ của mình.

Nếu như hắn muốn, hắn có thể bằng vào thứ trong đầu của mình tuỷ tiện kiếm được trăm tám mươi vạn, thậm chí nhiều hơn. Nếu như hắn muốn, hắn có thể kéo dựng một tên làm xằng làm bậy nào đó làm ra chuyện lớn náo loạn thành phố. Nếu hắn muốn hắn, có thể một bước lên trời trải qua những ngày truỵ lạc có tiền có nhà có xe có thời gian rãnh bao các em gái.

Mà ngoại trừ một điều sau cùng, hai điều trước hắn đều đang làm.

Chính vì hắn cảm thấy không được thư thái!

Hắn hốt hoảng, không thực tế, cảm giác hàng ngày đều cẩn thận cất bước thật là khó khăn.

Con người đôi khi rẻ mạc muốn chửi thề, khiến cho bản thân rẻ rúng cũng là xem thường chính mình.

Là cái gì biến đổi mình? Hay là tự mình biến đổi?

Cường Tử không biết, mình tại làm sao có thể cuốn vào trong cuộc sống không thuộc về mình. Hắn sợ, sợ chết.

Hít một hơi khói thật sâu, Cường Tử nhìn bầu trời ngoài cửa sổ xe, ánh sao rực rỡ vẫn như thơ như vẽ, vẫn là cùng một bầu trời trước đây khi mình ở quán ăn lớn Cật Hát Đổ nhìn thấy. Khi đó ảo tưởng có một ngày nào đó trở nên nổi bật tuỳ ý múa may chỉ điểm giang sơn, ảo tưởng mỹ nhân hồng hồng xanh xanh tựa ngực ôm hông giọng điệu thỏ thẻ, thoải mái nhưng quá ngu ngốc.

Bây giờ mình có năng lực này, ngược lại bối rối.

Rốt cuộc người kia, tại làm sao muốn đưa mình vào chỗ chết?

Mình vẫn là giống với lúc đầu không có tiền đồ à, trước mỗi lần đánh nhau đều sợ tay chân lạnh băng toàn thân run rẩy. Điều duy nhất không giống chính là, ban đầu đánh nhau quên cả sống chết, bây giờ dù rằng trước khi đánh nhau không còn run lên không kiểm soát được. Cho nên hắn không có một khắc nào dám lười biếng, gắng sức đến trường, hết lòng luyện công.

Cường Tử thở ra một hơi, tầm mắt say mê.

- Nghĩ cái gì đó?

Kim Tiểu Chu thấy bộ dạng của Cường Tử có chút kỳ lạ, nén không được hỏi một câu.

- Báo Tử Ca, anh nói thử con người tại làm sao có nhiêu mối băn khoăn như vậy? Sợ nghèo, sợ mệt mỏi, sợ chết, sợ lấy không được vợ, sợ điều này sợ không quyết đoán điều kia, có ý gì?

Kim Tiểu Chu ngây ra một lúc, nhất thời không hiểu được tại làm sao Cường Tử có thể hỏi vấn đề như vậy.

Gãi đầu, Kim Tiểu Chu nở nụ cười.

- Nghĩ nhiều như vậy làm gì, tao chỉ biết sống một ngày xứng với lương tâm của mình một ngày. Đừng đến già mới hối tiếc, thấy cả đời này ngay cả yên tâm thoải mái bỗn chữ đó đều làm không được.

- Sống một ngày xứng đáng lương tâm của mình một ngày?

Cường Tử hỏi.

- Ừ! Bát Bách thúc nói qua, con người sống chỉ cần xứng với lương tâm của mình, cho dù đến già chưa có làm được việc gì gọi là lớn lao. Ông ta nói, một người nam nhân có thể ngang ngược có thể không việc gì ác không làm, có thể vì đạt được mục đích không từ thủ đoạn tàn sát trăm vạn người lại có làm sao không? Tuy nhiên! Chính là không thể dính dấp với người thân của mình, vậy tức là thành công cũng không phải đàn ông.

- Xứng với lương tâm của mình?

Cường Tử nói nhỏ.

- Đúng vậy, xứng với lương tâm của mình!

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 299
Chương 300
Chương 301
Chương 302
Chương 303
Chương 304
Chương 305
Chương 306
Chương 307
Chương 308
Chương 309
Chương 310
Chương 311
Chương 312
Chương 313
Chương 314

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ác Bá
Chương 76

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 76
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...