Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ác Bá

Chương 45

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Một chưởng của Sở Ly Hỏa cách không phát ra, cách Cường Tử khoảng năm mét bỗng nhiên lực bên trong bùng phát ra. Trên thế gian này cho dù võ công của bạn mạnh thế nào, chưởng phong có thể làm bị thương người khác cách năm mét cũng chỉ là trong truyền thuyết. Tối thiểu Sở Ly Hỏa không có bản lãnh như vậy, anh ta sau khi đánh ra một chưởng thân hình xông lên phía trước gần hai mét, sau đó đánh ra một chưởng nữa, hai chưởng cách nhau khoảng hai mét, khi chưởng thứ ba đánh ra, ba luồng nội lực hợp nhất thì chưởng phong đã mạnh mẽ tới mức làm người ta biến sắc.

Người vẫn còn cách lưng Cường Tử xa hơn một thước nhưng kình phong của tam chưởng hợp nhất đã gào thét đến sau lưng Cường Tử, nội lực vô cùng hùng hậu như thần long rống giận, trúng ngay sau lưng Cường Tử!

Sau một tiếng va chạm, Cường Tử phun ra một búng mau, mặt vốn không còn tý huyết sắc nào càng thêm trắng bệch, con mắt của hắn vẫn đóng chặt như cũ, lông màu nhăn tít, như đang cực lực chống chịu đau đớn khủng khiếp.

Bùi Nhược thấy Cường Tử nôn ra máu, giống như bị điên muốn xông lên xem hắn thế nào. Ngô lão gia tử nắm chặt cổ tay của cô nàng, như kìm sắt. Mặc kệ cô nàng dùng tay đấm chân đá, mặc kệ cô nàng điên cuồng vùng vẫy, chỉ không ngừng thở dài.

- Thả cháu ra! Các người không được đánh cậu ta nữa!

Chát!

Một âm thanh giòn tan vang lên.

Bùi Nhược lặng đi, Ngô lão gia tử cũng lặng đi.

Không biết từ lúc nào Chu Lâm Nhã đã đứng bên cạnh Ngô lão gia tử, cô vẫn giữ tư thế giơ tay, trên mặt Bùi Nhược một dấu tay hồng hồng dần dần hiện rõ.

Chu Lâm Nhã không biết xuất hiện từ khi nào, với tu vi của Ngô lão gia tử rõ ràng không cảm giác được cô ta đã đến, Ngô lão gia tử quan sát Chu Lâm Nhã. Cô ta cũng không phải là một võ giả có tu vi cao thâm, hôm nay lặng yên không một tiếng động xuất hiện, có lẽ chính mình quá sức chăm chú vào ba người Cường Tử, Tào Phá Địch và Sở Ly Hỏa, lão gia tử tự an ủi mình như vậy.

Trên mặt Chu Lâm Nhã cũng không có lửa giận, cũng không áy náy, cô giơ tay tát Bùi Nhược một cái, nhưng không có biểu hiện ra một chút xao động gì, bình tĩnh giống như nước hồ thu không gió thổi, không chút gợn sóng.

Bùi Nhược theo phản xạ giơ tay lên vuốt vuốt mặt mình, gương mặt mềm mại trắng nõn vừa nóng vừa đau. Cô nàng ngẩng đầu lên nhìn Chu Lâm Nhã, trong lúc nhất thời không biết nói gì, con người cũng bình tĩnh lại.

- Bùi Nhược, ngẫm lại xem em đang làm gì?

Ánh mắt vô tội của Bùi Nhược làm người ta đau lòng nhưng sắc mặt Chu Lâm Nhã vẫn bình thản như cũ.

- khóc la kêu gào, điên điên khùng khùng, hoa chân múa tay, không nói đạo lý là đang lo lắng cho hắn sao? Hiện tại em xông lên có thể làm cái gì? Ngăn cản bọn họ khống chế Lâm Cường hay ngăn cản Lâm Cường đả thương bọn họ? Em thấy như vậy là quan tâm đối với Lâm Cường sao? Vô tri, ngu ngốc!

Ngữ khí của Chu Lâm Nhã lạnh lẽo như gió bắc, làm toàn thân Bùi Nhược rét lạnh, đến cả trái tim cũng kết thành băng rồi. Cô nàng vốn là một người cố chấp, cố chấp như một nhành cỏ lau bên hồ, kệ cho gió đông tây nam bắc, cuồng phong thét gào, dù bay theo gió thì vẫn cố chấp đứng thẳng, không để bị bẻ gãy.

Từ nhỏ cô nàng sống trong sự cố chấp của mình, cũng có thể nói là sống trong sự kiêu ngạo của mình, gia đình cô nàng cũng không có bối cảnh như núi cao biển rộng cao không chạm được sâu không thể dò gì, chỉ là một hộ gia đình dân chúng bình thường không thể bình thường hơn. Cha mẹ của cô nàng không phải là học giả có tri thức uyên bác, cũng không phải là nghệ sĩ có danh tiếng. Cha là công nhân, lương một tháng hơn hai nghìn đồng vừa vặn đủ một gia đình dùng một tháng. Mẹ cô nàng là y tả, là loại người thành thật, gia đình bệnh nhân kín đáo đưa cho bà phong bì mấy trăm đồng bà cũng không dám nhận.

Chính trong một gia đình bình thường như vậy, Bùi Nhược tin rằng mình dựa vào chấp nhất của mình, bằng vào cố gắng của mình có thể thoát khỏi vòng lẩn quẩn cuộc sống của người bình thường. Cô nàng cố gắng chạy, khi người khác đang đi hoặc dậm chân tại chỗ thì cô nàng đã cưỡi ngựa chạy xa rồi. Về mặt học tập là như vậy, thi đấu thể dục cũng vậy, cô nàng chưa bao giờ tụt lại phía sau người khác.

Cô nàng ngoan ngoãn từ hồi còn nhỏ, chưa từng nghịch lại bất kể ý kiến nào của cha mẹ, cha mẹ của cô nàng cũng biết con gái của mình kiêu ngạo ra sao, kiêu ngạo đến mức không còn một chút dấu hiệu nào.

Chu Lâm Nhã vả trên mặt nàng một bạt tai, là lần đầu tiên bị đánh trong suốt cuộc đời mười bảy năm của cô này Cô nàng cảm thấy vô cùng tức giận, một chút không cam lòng, một chút kinh ngạc, còn có chút rối bời, nhưng cô nàng cố chấp không khóc ra. Giống như lần đầu tiên bố mẹ nàng khuyên nàng không nên yêu sớm, cố gắng học tập thật tốt, cô nàng ngẩng cao đầu nói con đường con lựa chọn, bản thân con sẽ tiếp tục bước tới.

Chu Lâm Nhã cũng là người kiêu ngạo, như Bùi Nhược là một cây cỏ nhỏ không ngừng vươn lên con đường phía trước sáng tỏ, Chu Lâm Nhã kia là một bông mẫu đơn đã nở rộ, mang theo khí thế cao quý làm người ta không dám nhìn thẳng.

Bùi Nhược đưa tay lên sờ mặt mình, sửa sang lại trang phục, sau đó bình tĩnh đứng nhìn Cường Tử lại một lần nữa bị đao của Tào Phá Địch bức lui, sau đó bị một chưởng của Sở Ly Hỏa vỗ trên ngực, nôn ra một ngụm máu lớn bay ra ngoài, ngã xuống đất thật mạnh. Ánh mắt của cô nàng thanh khiết, biểu hiện trên mặt là bình thản, không nói lời nào, không làm loạn, trông có vẻ tâm bình khí hòa.

Nhưng tay của cô nàng lại nắm chặt quần, khẽ run rẩy, không phải phẫn nộ, không phải tủi nhục mà là đè nén lo lắng và sợ hãi.

- Cám ơn cô, cô Chu.

Chu Lâm Nhã nhìn Bùi Nhược với ánh mắt tán thưởng, con bé cố chấp này khi lần đầu tiên cô tiếp xúc có thể cảm thấy được, sự kiêu ngạo, rụt rè của con bé,cũng là sự tán thưởng từ đáy lòng cô.

Nếu như nói hiện tại Cường Tử nhắm mắt chiến đấu, giống như con rối, giống hệt nhập ma, vậy lúc Bùi Nhược kêu gào thét lo muốn đi cứu Cường Tử, chẳng phải nhập ma thì là gì? Cố chấp của cô nàng, oán sâu như thế.

Chu Lâm Nhã dùng một bạt tai đánh tỉnh cô nàng, chỉ là muốn cứu cô nàng. Vừa đúng lúc Tào Phá Địch vung đao mỗi một đao đều là xuất toàn lực ứng phó, Sở Ly Hỏa xuất mỗi một chưởng cũng không chừa lại sức lực, đánh người cũng là cứu người.

Cường Tử toàn bộ dựa vào chân khí chống đỡ, nội kình khuấy động trương phình trong cơ thể chẳng qua là do hai loại dược tính tuyệt thế trân bảo phát ra. Hơn nữa hai loại tâm pháp hoàn toàn không giống nhau sau khi ở trong cơ thể hắn hấp thụ lẫn nhau dung hợp tạo thành một trận cuồng phong. Chưởng nát bá đao của Tào Phá Địch cũng chẳng qua là nỏ mạnh giương hết đầ mà thôi. Thực lực bản thân hắn không bằng Tào Phá Địch, cộng thêm Tào Phá Địch ra tay hết sức cố kỵ, mới từng bước bị đánh lui.

Mà hai đại cao thủ của Địa Bảng liên thủ, ngay cả cao thủ Thiên Bảng cũng không thể không cẩn thận ứng phó, huống chi là người mới mới tu luyện võ thuật không quá nửa năm?

Bằng vào trợ giúp của Sở Ly Hỏa, Tào Phá Địch cuối cùng cũng dùng đao khí phong bế được mấy huyệt đạo của Cường Tử, Cường Tử giống như cọc gỗ ngã oạch xuống đất, làm bụi trên đất bay mù mịt.

Trong khoảnh khắc thấy Cường Tử ngã xuống đất Chu Lâm Nhã nhìn thấy thân thể Bùi Nhược không tự chủ được run lẩy bẩy, trên khuôn mặt trắng bệch tuy rằng không biểu hiện ra sự kinh hoàng, nhưng trong con ngươi của cô nàng đều làm cho tim người ta đau đến vỡ nát. Chu Lâm Nhã thấy Cường Tử ngã xuống đất, thở dài một hơi, nhẹ nhàng buông nắm tay đang nắm chặt ra, mồ hổi ướt đẫm lòng bàn tay.

Ngô lão gia tử bước nhanh qua, Chu Bách Tước và Tiêu Lôi đỡ Cường Tử dậy, Cường Tử lại phun mạnh ra một ngụm máu, phun hết lên trên người hai người. Tiêu Lôi lấy khăn tay lau miệng cho Cường Tử, khuôn mặt Cường Tử trông giống như tờ giấy, không có chút huyết sắc nào, mặt không có chút biểu tình nào, vẻ mặt bình thản.

Ngô lão gia tử bắt lấy cổ tay Cường Tử, ngưng thần bắt mạch.

Một lát sau, lông mày Ngô lão gia tử hơi giãn ra một chút.

- Khí tích tụ trong cơ thể đã tiêu trừ, nếu không phải về sau Ly Hỏa và Phá Địch ra tay nặng hơn, chỉ sợ khí đã tích tụ càng ngày càng trương phình ra., Cuối cùng làm lục phủ ngũ tạng của hắn không chịu nổi áp lực mà vỡ vụn, nôn ra vài ngụm máu là tốt rồi.

Tiêu Lôi hỏi:

- Vậy có phải nói Cường Tử đã đỡ hơn rồi phải không?

Ngô lão gia tử lắc đầu nói:

- Dù chỗ tắc nghẽn đã được khai thông nhưng nội kình trong cơ thể hắn hỗn loạn, giống như một mãnh thú mất khống chế chạy loạn lung tung, các ngươi mang hắn lên trên giường đi, ta muốn dùng thuốc lưu thông khí huyết, lưu thông máu.

Chu Lâm Nhã cởi ngọc phật mà cô đeo ở trên cổ ra, đưa cho Bùi Nhược, ngọc phật này chỉ to bằng ngón cái, trong suốt sáng long lanh, ánh sáng xanh trong dào dạt.

- Đây là ngọc PhậtTàng Đông Ngọc Khoa Tự, của phật sống Quả Đức Nhật Trân Đạt Nga, tự thân nó phát ra ánh sáng, truyền thuyết nói là dị bảo do hoa sen sinh ra, có thể an thần bổ não, đi đi, đeo cho Cường Tử.

Tay Bùi Nhuợc run rẩy nhưng vẫn nhận lấy ngọc Phật của Chu Lâm Nhã, nhìn thoáng qua Chu Lâm Nhã, nói:

- Cám ơn cô.

Sau đó chạy thật nhanh về phía Cường Tử.

Chu Lâm Nhã sửa sang lại tóc ở giữa trán, trên khuôn mặt xinh đẹp lóe lên vẻ đau khổ trong giây lát, ánh mắt mê ly của cô nhìn Bùi Nhuợc cố chấp không sợ gì bím tóc đuôi ngựa lắc lư trong khi đang chạy, lại nhìn Cường Tử đang hôn mê bất tỉnh lần nữa, nhắm mắt lại hít một hơi thật sâu, quay người rời đi, không quay đầu, không lưu luyến.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 299
Chương 300
Chương 301
Chương 302
Chương 303
Chương 304
Chương 305
Chương 306
Chương 307
Chương 308
Chương 309
Chương 310
Chương 311
Chương 312
Chương 313
Chương 314

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 45
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...