Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ác Bá

Chương 152

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chu Lâm Nhã hạ cửa xe xuống, cười tủm tỉm mang theo ba phần hung dữ nói:

- Tiểu tử kia, còn muốn chơi trốn tìm với cô, có phải muốn bức cô nổi điên?

Cường Tử ngớ người, chảy nước miếng tự tát vào mồm.

- Một chị chu từ trên trời rơi xuống…..

Một tiếng sói rú lên, xa xa mấy con chim sẻ trên cây chớp mắt rơi xuống sau đó bay đi, kinh hãi rụng cả lông vũ. Mắt Cường Tử trợn to giống dái bò… á lộn, như quả trứng gà, không giấu được vẻ mặt háo sắc.

- Em hát lại lần nữa cô nghe?

Chu Lâm Nhã tay chống cằm, trên cửa xe dáng vẻ mê hoặc người khác hỏi một câu dễ thương hiền lành. Hai gò má hoàn mỹ của cô ấy cùng đôi má ửng hồng, hai mắt híp lại giống như một vầng trăng. Đường viền khóe miệng làm rung động lòng người, một vành môi xinh đẹp trời sinh của cô trước nay chưa bao giờ bôi son, nhìn giống như một đại yêu tinh gây họa chúng sinh.

Chỉ là Cường Tử thấy kinh hồn bạt vía khi nghe thấy những lời trong câu hỏi của cô

ấy, hắn ý thức được ngậm miệng lại dừng tiếng sói rú, lập tức làm ra vẻ ngoan ngoãn hai tay chống cằm làm ra vẻ một đứa trẻ con, làm như hắn rất ngây thơ. Thực ra dựa vào lời nói của Cường Tử để hình dung bản thân hắn, thật sự hắn rất tinh khiết, tinh khiết đồi trụy…

Quả nhiên, linh cảm Cường Tử trở thành sự thật.

Tay còn lại mà Chu Lâm Nhã giấu sau lưng quả nhiên đang nắm vũ khí gây sát thương, không phải là một vũ khí gây sát thương bình thường, là vật nguy hiểm nhưng cũng dễ thương, nằm ngoài sát khí mọi người dự đoán, một bóng, tròn trịa, bên trong chứa đầy nước……

Sau khi Cường Tử sửng sốt một hồi ngay lập tức trúng đạn, ở trên đảo Yên Hà thành phố Nhật Chiếu tỉnh Sơn Đông tđã tránh né vô số viên đạn của địch bây giờ đã tan biến triệt để. Hắn trố mắt nhìn quả bóng nước tạo thành một vòng cung đẹp nện lên trán, phù một tiếng, sau khi quả bóng nước vỡ tan thì một trận mưa xối xả trút xuống đầu, chiếc áo Cường Tử mua hai trăm đại dương mặc trên người trở thành chiếc áo mưa, tuy không phù hợp lắm.

Cường Tử phát hiện từ bên ngoài tới bên trong người đều ướt hết, không những là áo ngoài, cả cái quần đùi da bên trong.

Chu Lâm Nhã bắn ra một viên, khí phách lẫm liệt!

- Tiểu tử kia, biết thế nào là họa từ cửa miệng chưa?

Cường Tử lau nước trên mặt một cái, sau đó phun một cái phốc, nước trong miệng giống như nước tiểu phun ra… mái tóc bạc trắng của hắn ướt sủng dính trên phía sau lưng, bây giờ thì có một chút dáng vẻ nữ nhi rồi.

- Quả bóng này chẳng ra sao, thật không rắn chắc. Để ta giới thiệu một chút cho cô biết, thực ra dùng bao cao su thổi làm quả bóng thú vị hơn, có đủ độ đàn hồi!

Vẻ mặt muốn ăn đấm của Cường Tử, còn giả làm ra vẻ đạo mạo trang nghiêm.

- Vậy sao? Xem ra lúc ở trong trường học đi ra cô đã chuẩn bị sẵn hai hai viên đại pháo cô đúng là có khả năng dự toán trước, nhưng xem ra dùng loại đồ vật này đối phó với em không đẳng cấp lắm, lần sau cô cho em một cái to hơn được không?

Chu Lâm Nhã giương tay, lại một quả bóng nước quăng ra, chuẩn xác vô cùng, tiếp đến lại là tiếng gào thét đập vô trán Cường Tử. Lần này Cường Tử có chuẩn bị trước, giơ một tay lên chụp quả bóng nước. Hắn cố ý khoe khoang chút bản lĩnh, tay phải đem quả bóng chứa đầy nước nâng vào trong tay, tay trái cong ngón tay búng quả bóng ra!

Nhìn ngón tay mạnh vô cùng nhưng lại không phá vỡ quả bóng, lại làm cho quả bóng trong tay hắn không ngừng xoay tròn. Tay trái Cường Tử liên tục chạm quả cầu, quả cầu trong tay phải Cường Tử xoay càng lúc càng nhanh, quả bóng nước xoay liên tục bắt đầu biến hóa hình dạng, Cường Tử dùng tay trái ấn lên quả bóng, quả bóng xoay tròn liền biến thành hình hồ lô.

Cường Tử nhếch miệng với Chu Lâm Nhã, vênh cái mồm lên khoe khoang.

Chu Lâm Nhã cười phì một tiếng, nghiêng nước nghiêng thành.

Cường Tử lại dùng sức làm quả bóng xoay nhanh hơn, hắn dùng nội kình từ đan điền đẩy ra đưa vào quả bóng. Dưới tác động của nội công quả bóng bắt đầu tự động biến đổi hình dạng, trong lúc xoay chuyển tạo ra đủ các hình dạng mới lạ. đến lúc cuối khi quả cầu trong tay hắn cố định một hình dáng, Chu Lâm Nhã say mê nhìn mấy giây đồng hồ.

Đó là một trái tim.

Cường Tử ngừng xoay quả cầu nước lại, sau đó cẩn thận cất quả bóng nước đi.

- Cái này không thể phá vỡ, nếu vỡ thì tim cũng vỡ theo.

Hắn nói với ý nghĩa sâu xa.

Chu Lâm Nhã trừng mắt liếc hắn một cái nói:

- Dùng một quả bóng nước thì có thể gạt được cô? Cô nhớ có người nào đó còn nợ cô một bữa cơm. Nợ một năm rồi, bây giờ không biết có nên tính lãi không.

- Được thôi.

Cường Tử móc đóng tiền lẻ từ trong túi ra đếm.

- Ba mươi ba đồng rưỡi, đủ không?

- Đủ rồi!

Chu Lâm Nhã cười ha ha nói.

- Đi xe audi A8, mà trong túi chỉ có ba mươi ba đồng rưỡi, làm sao tán gái.

Cô ta nói giọng châm chọc.

Cường Tử nhếch miệng nói:

- Em hoàn lương rồi, rất lâu rất lâu rồi không có nhìn trộm con gái đẹp tắm, cũng không có tán tĩnh ve vãn gái đẹp.

Vẻ mặt hắn đạo mạo nghiêm trang.

- Bây giờ em thích bị người khác tán….

***

- Đến nhà em ngồi chơi?

Cường Tử nói.

- Được thôi.

Chu Lâm Nhã đồng ý một cách rất sảng khoái.

Cường Tử áp mặt vào cửa xe nhìn Chu Lâm Nhã:

- Cô giáo Chu cô không sợ vào nhằm hang cọp sao?

- Không vào hang cọp, làm sao bắt được cọp con?

Hỏi lại bị hỏi ngược lại, ắt có thiên cơ.

Cường Tử đi trước dẫn đường, nhưng hắn nghi ngờ Chu Lâm Nhã sớm đã biết chỗ ở của hắn. Dáng vẻ phong cách bề ngoài cô giáo Chu như một nữ hoàng xinh đẹp, trong lòng Cường Tử muốn có được nhưng lại không dám để lộ. Kêu hắn mặt dày mày dạn mở miệng nói ra những câu nói đùa không ảnh hưởng gì thì còn được, nếu giống như hồi trước kêu hắn nói cô giáo Chu em thích cô, thì có chút khó khăn.

Nếu ở vào một năm trước, Cường Tử sẽ phóng túng không kiêng nể gọi cô giáo Chu em thích cô, mặt Chu Lâm Nhã chỉ biết ửng đỏ sau đó cười cười, coi như không có chuyện đó xảy ra. Nhưng một năm sau gặp lại, nếu Cường Tử thật sự có thể nói bốn chữ này, chính Chu Lâm Nhã cũng không biết sẽ xử lý ra sao.

Thật ra Cường Tử không phải là không dám?

Một năm trước hắn có thể nói ra được, vì lúc đó hắn không có gì phải lo nghĩ. Nhưng bây giờ thì khác, hắn đã có được quá nhiều, trách nhiệm cũng lớn. Không nói đến mấy trăm huynh đệ bị bỏ ở Liên minh chấp pháp Trung Hoa thành phố Đông Đỉnh, không nói tới Bùi Nhược vì lời hứa với mình giữ lại cái đuôi ngựa, cũng không nói tới Tôn Văn Văn có chuyện quan hệ vợ chồng với mình, đơn giản mà nói hắn có thể cho Chu Lâm Nhã một cuộc sống hạnh phúc không, thật giống như khe núi sâu khiến Cường Tử khó có thể vượt qua.

Đôi khi trách nhiệm của một người đàn ông có thể đè cụp xương sống của một nam tử hán cường tráng hơn với bất cứ chuyện gì, hoặc có lẽ vì một bữa cơm no cho cả gia đình, một giấc ngủ ngon. Hoặc có lẽ vì một cục gôm, một trang giấy trắng cho con. Hoặc vì để cho bố mẹ an dưỡng tuổi già vợ con có thêm tiền để tiêu xài, hoặc vì loài người không đoán trước trong xã hội nhưng lại khiến con người tự tìm tới cái chết nguyện một tình yêu cuồng dại không hối hận.

Cường Tử đã có được tình yêu, nên mới biết được giá trị quý báu của tình yêu.

Chu Lâm Nhã là người trong lòng hắn tôn trọng như thần tồn tại sự nhu mì cao quý thánh thiện, hắn ngưỡng mộ, thậm chí trong lòng còn có chút ý nghĩa xấu xa, nhưng sẽ luôn trân trọng yêu quý người mà hắn ngưỡng mộ, tình nguyện không đụng chạm và cũng không chôn vùi loại tình cảm tinh khiết này ở trong tay hắn. Có thể nói, hắn đối với Chu Lâm Nhã, phần nhiều là sùng bái.

Nhưng còn Chu Lâm Nhã thì sao? Trong lòng cô ấy nghĩ gì?

Trong lòng Cường Tử cũng nhiều lần có suy nghĩ rất xấu xa, có phải cô giáo Chu từ sớm đã thầm yêu trộm nhớ hắn hay không? Hắn là chàng trai anh tuấn khôi ngô phóng khoáng, cô là người con gái cao quý trang nhã thùy mị, không nói là thanh mai trúc mã cũng được coi là trai tài gái sắc chứ bộ. Nhưng đây chỉ giới hạn lúc hắn háo sắc, lúc mà hắn còn háo sắc.

Không phải Cường Tử luôn nói, hắn không thích soi gương, vì hắn quá đẹp trai rồi, một khi hắn soi mình vào gương thì hắn sẽ dập đầu xúc động.

Tâm lý AQ ai cũng có, người bị đánh luôn có ảo tưởng sẽ có một ngày mình sẽ báo thù thành công, đem cái tên đánh mình đó dẫm hắn dưới chân ngước nhìn trời huýt gió, tốt nhất là hướng lên trời cười nói thêm vài câu ngang ngược nói hai lời nói côn luân hào hùng can đảm.

Cường Tử từng tuyên bố, người không có ảo tưởng là người thực vật, sống như chết. Còn người có ảo tưởng nhưng không dám làm, tốt nhất nên vào bệnh viện tâm thần sống cuộc sống an nhàn.

Cho nên, hắn cho rằng có ảo tưởng thực hiện được mới là vương đạo.

Cuối cùng Cường Tử cũng không thấy xấu hổ khi dùng ba mươi ba đồng rưỡi trong túi mời Chu Lâm Nhã ăn bữa thịnh soạn, thật ra hắn có tiền, ngoài một lần vung một số tiền sáu tỷ cho Chu Bá Tước và Triệu Long Tượng đăng ký một công ty bất động sản ra, Cường Tử vẫn còn hai tỷ đồng để ở trong ngân hàng.

Nhưng, hắn cho rằng dùng số tiền đó mời Chu Lâm Nhã bữa cơm không mấy quang vinh lắm.

Thánh thiện như một nữ thần, làm sao có thể dùng đồng tiền dơ bẩn dính đầy máu được? Đây chính là quan niệm trong lòng Cường Tử, để hắn hồi tâm chuyển ý thật là một chuyện hơi khó.

Cường Tử chọn một buổi sáng tinh mơ ở một khu phố nhỏ bình thường một căn nhà có hai phòng ngủ một nhà bếp lớn tự tay nấu, có chút buồn cười người phụ trách đi chợ là Chu Bá Tước chủ động mời Chu Lâm Nhã cùng đi mua. Lúc đi cùng nhau, mặt ửng đỏ tay chân bức rứt không tự nhiên giống như một nam sinh mới biết yêu.

Đây cũng chưa kể là cái gì, nghe nói nữ thần trong lòng Cường Tử sáng hôm nay sẽ đến Nhất Phẩm. Ngay cả một người bình tĩnh như Triệu Long Tượng cũng gấp rút trở về, càng không nói đến cái tên Cáp Mô ca có mái tóc tự nhận phong lưu phóng khoáng hơn cả Cường Tử kia.

Tự nhận là một con ong mật kiêu ngạo có thể làm cho các đóa hoa tự động dâng hiến mật cho Cáp Mô, lần này tiêu thật rồi. Lần đầu tiên nhìn thấy Chu Lâm Nhã thì hắn đã xác định một điều, hắn đã yêu rồi, khốn thật một tình yêu đơn phương vô sỉ nhất. Chu Lâm Nhã đi đến đâu hắn đi theo đến đó, nhìn trầm trầm không biết xấu hổ, điệu bộ liếc nhìn trộm như thế nào cũng nhìn không giống Cáp Mô, ngược lại giống một con chuột lớn.

Rất tốt, hắn không có chảy nước miếng. Cũng không chăm chú nhìn Chu Lâm Nhã – hoặc nhìn trầm trầm vào mông, mà ra vẻ rất đẳng cấp, ánh mắt lướt nhìn phần cổ áo trang phục trên người Chu Lâm Nhã cũng không quá năm giây, như thế, đủ có thể thấy rõ sức thu hút của Chu Lâm Nhã đối với Cáp Mô.

Còn nhớ không, Cáp Mô là người từng ngồi xổm một đêm trong đồn công an, nguyên nhân truy cứu, không phải cũng vì cái mông sao?

Biểu hiện bình thường nhất phải là Triệu Bá, nếu người đàn ông có dáng người đơn thuần này mà nhìn thấy Chu Lâm Nhã sẽ nổi cơn sóng lớn. Đối với Chu Lâm Nhã chỉ nở nụ cười phúc hậu, sau đó gật đầu tỏ ý rồi co rút vào bộ ghế sô pha mà Cường Tử từng đặt làm theo yêu cầu của cậu ta ngồi xem phim hoạt hình.

Đối với biểu hiện của Triệu Bá như vậy, Cáp Mô cảm thấy xấu mặt. Cho dù nhìn thấy thần tiên tỷ tỷ cũng không chiêm ngưỡng, cũng phải cúi đầu chứ? Chẳng lẽ trong mắt Triệu Bá Chu Lâm Nhã không bằng con dê đánh đâu thắng đó với con sói đánh đâu thua đó sao? Sau khi Cáp Mô quay đầu lại mới phát hiện mình đã nhằm, Triệu Bá bề ngoài ra vẻ giống như đang xem tivi nhưng trong tay cầm một cái gương soi mặt nhỏ nhìn sau lưng Chu Lâm Nhã không ngừng chảy nước miếng.

Bữa cơm tối rất thịnh soạn, Chu Bá Tước đi mua thức ăn với Chu Lâm Nhã về quần áo trên người ướt đẫm mồ hôi. Sau khi về đến liền đi vào phòng tắm tắm đúng bốn mươi phút, sau đó thay bộ quần áo và cạo hết râu ria, còn xịt chút nước hoa. Loại nước hoa hàng hiệu của pháp, nhưng chỉ có điều đã quá đát sáu năm……

Nhân tiện nói một câu, nước hoa là của Cáp Mô cho anh ta, nghe nói là đồ gia truyền….

Sau bữa cơm tối Cường Tử và Chu Lâm Nhã đi lên sân thượng của ngôi biệt thự, dù hai người vẫn giữ một khoảng cách, nhưng Cường Tử huýt sáo trong đêm trăng thanh gió mát, ngửi mùi thơm trên cơ thể giai nhân, ngước nhìn bầu trời sao sáng lạn. Trong lòng dâng lên giây phút thỏa mãn.

Nếu đời này có thể bình thản an khang, thì không ai muốn lang bạc kỳ hồ?

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 299
Chương 300
Chương 301
Chương 302
Chương 303
Chương 304
Chương 305
Chương 306
Chương 307
Chương 308
Chương 309
Chương 310
Chương 311
Chương 312
Chương 313
Chương 314

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 152
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...