Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ám Vô Dạ Online

Chương 109

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cởi mũ trò chơi, Hàn Phi Tường trong lòng mất mát. Cậu cứ nghĩ hôm nay vào game có thể được gặp Minh, ai ngờ… Ai… Minh, cậu rốt cuộc chạy đi đâu rồi?

Quăng mình xuống giường, Hàn Phi Tường lăn qua lộn lại cách nào cũng không ngủ được. Lần đầu tiên cậu mới thật sự thấu hiểu được rằng một khi rời khỏi trò chơi, cậu căn bản chẳng thể liên lạc với Minh, loại cảm giác bất lực này làm cậu cảm thấy vô cùng bất an, vô cùng phiền muộn.

Tôi nên làm sao đây? Minh… Cậu nghĩ chúng ta thật sự có tương lai sao?

Đang lúc Hàn Phi Tường tâm phiền ý loạn, tiếng gõ cửa đột nhiên vang lên.

“Mời vào.”

“Đã muộn thế này cậu còn chưa ngủ?” An Chấn Vũ cầm theo tách cà phê vào phòng Hàn Phi Tường nghi hoặc hỏi.

“Không có gì, có chút chuyện phiền lòng ngủ không được, còn cậu?” Ngồi dậy, Hàn Phi Tường đáp.

“Tôi còn văn kiện chưa xử lý xong.” Tựa vào tường, An Chấn Vũ vừa uống cà phê cho tỉnh táo vừa trả lời.

“Cậu cũng thật vất vả.”

Qua thời gian dài ở bên làm bạn với An Chấn Vũ, chính mắt Hàn Phi Tường nhìn thấy hắn vận hành công tác của gia tộc một cách hoàn hảo, không khỏi ý thức được chênh lệch giữa hai người lúc này, là rằng người kia mới là thiên tài đích thực. Ghen tị thì cứ ghen tị vậy thôi, nhưng vừa nghĩ tới đống văn kiện chất chồng như núi, cậu đành phải chắp tay vái lạy. Thứ đó có thể chôn sống người ta chứ chẳng đùa.

“Cũng quen rồi.” Cười khổ, An Chấn Vũ có vẻ bất đắc dĩ.

Rũ bỏ vầng hào quang mang danh thiên tài, An Chấn Vũ chẳng qua cũng chỉ là một người bình thường. Thật tâm hiểu được sự cô độc cùng tịch mịch của An Chấn Vũ, Hàn Phi Tường chần chừ một chút đứng dậy tới bên An Chấn Vũ, vỗ vỗ vai hắn nói: “Cậu có thể làm được mà, cố lên.”

“Cám ơn.” Được người trong lòng an ủi, An Chấn Vũ cảm thấy trái tim mình như mềm nhũn, đột nhiên rất muốn ôm chặt lấy cậu, tham lam hấp thu lấy ấm áp cùng dũng khí trên người cậu, nhưng may mà lý trí chiến thắng được con tim, An Chấn Vũ khắc chế được xúc động này.

“Cậu ngủ trước đi, tôi đi đây.”

“Được.”

Sáng sớm hôm sau Hàn Phi Tường tỉnh dậy hoảng hốt nhận ra đã đến mười giờ sáng. Bởi vì bình thường đều phải chạy đông chạy tây cùng An Chấn Vũ, cho nên luôn rời giường từ rất sớm sợ chậm trễ công tác của An Chấn Vũ. Hàn Phi Tường vội đứng dậy đánh răng rửa mặt chải đầu rồi chạy bay ra khỏi phòng.

“Bác An, An Chấn Vũ đâu rồi?” Đi vào phòng khách cũng không thấy bóng dáng An Chấn Vũ, Hàn Phi Tường khẩn trương hỏi bác quản gia.

“Cậu chủ sáng sớm phải đi công ty, cậu ấy nói hôm nay không có việc sẽ trở về sớm thôi. Trước đó lại thấy cậu ngủ say quá nên không tiện đánh thức cậu.” Bác An trả lời.

“Trời ạ, như vậy sao được? Bác An bác có thể cho một xe đưa cháu qua đó không?” Hàn Phi Tường vừa nghe được không khỏi thầm nguyền rủa thói ham ngủ của mình, công tác là công tác, cậu luôn luôn đặt trách nhiệm của mình lên đầu.

“Không có sao đâu, cậu Hàn, ông chủ hiện thời cũng ở công ty, Hàn tiên sinh cùng phu nhân đang có mặt tại đó để bảo vệ cả cậu chủ cùng ông chủ rồi.” Bác An vội vàng kéo Hàn Phi Tường đang hừng hực khí thế muốn phóng đi.

“Ba mẹ cháu ở đó rồi sao?”

“Đúng vậy mà.”

Vừa biết được ba mẹ cũng ở đó, Hàn Phi Tường cuối cùng cũng nhẹ nhõm thở phào. Bởi vì ba mẹ Hàn hợp tác cùng ba của An Chấn Vũ rất nhiều lần rồi, vẫn luôn có ấn tượng tốt với ông An, cho nên chỉ cần ông An cần, bọn họ bình thường không bao giờ từ chối khi ông đề nghị được bảo vệ.

“Cậu Hàn muốn dùng cơm bây giờ chưa?” Thấy Hàn Phi Tường đã bình tĩnh lại, bác An mới lên tiếng hỏi.

“Vậy để sau đi, chút nữa cháu xuống ăn cũng được.”

“Vâng.”

Khó được được một ngày nghỉ ngơi, Hàn Phi Tường vội vàng vào game để xem Bắc Hoàng Minh có ở đó không, nhưng không ngờ chỉ nhận được kết quả thất vọng. Trong lòng chán nản, chẳng mấy chốc cậu đã out khỏi game, ngồi trước máy tính ngây ngốc nhìn một hồi, trong lúc nhất thời Hàn Phi Tường không biết nên làm gì mới phải.

Lại lên giường nằm một lúc, Hàn Phi Tường cảm thấy chán hết chịu nổi, nghĩ nghĩ liền đứng dậy đến thư phòng của An Chấn Vũ, muốn tìm vài cuốn sách đọc.

Mở cửa thư phòng, đây là lần cậu tiên Hàn Phi Tường vào đây nên cảm thấy thực mới lạ. Trước tiên cậu đi vòng quay khắp phòng, ngắm nhìn đủ rồi mới qua kệ sách tìm một quyển thú vị để đọc.

Tìm qua một hồi, tay đột ngột dừng lại ở quyển sách hướng dẫn căn bản game Ám Vô Dạ. Hết sức kinh ngạc, cậu vội vàng rút ra lật qua lật lại, xác định chính mình nhìn không hề nhầm, trong lòng mới nảy sinh nghi ngờ.

Thật kỳ quái, không phải An Chấn Vũ nói cậu ấy không chơi game này ư? Vậy sao lại có bản hướng dẫn này? Hơn nữa nhìn cũ kỹ như vậy có vẻ như thường xuyên được giở ra xem.

Sự tò mò vướng mắc trong lòng muốn được tìm ra đáp án, đi đến trước bàn làm việc, Hàn Phi Tường chần chừ một chút rồi vươn tay kéo ra ngăn trên cùng, quả nhiên trong đó là mũ giáp của trò chơi Ám Vô Dạ. Cầm lấy mũ giáp, Hàn Phi Tường ghi nhớ số tài khoản khắc trên vỏ mũ, sau đó bất động thanh sắc đặt mọi thứ về chỗ cũ, rời khỏi phòng.

An Chấn Vũ vì cái gì muốn gạt mình? Rốt cuộc có bí mật gì bên trong? Hàn Phi Tường có dự cảm không tốt một chút nào.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ám Vô Dạ Online
Chương 109

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 109
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...