Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ám Vô Dạ Online

Chương 81

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Ngu ngốc.” Một giọng nói quen thuộc vang bên tai Hải, ngay lập tức Hải bị một người nào đó ôm ngã xuống đất, lăn mấy vòng, đến đầu cũng bị đập choáng váng. Lúc mở mắt ra vừa vặn gặp phải đôi mắt màu xám khói của Bất Nhược Cẩm Sắc, trái tim đột nhiên đập mạnh liên hồi.

Ngay sau đó, Hải cảm giác được có chất lỏng gì đó nhỏ giọt trên tay mình, giơ tay lên mới phát hiện hóa ra là máu tươi, hoảng sợ sờ ra phía sau lưng Bất Nhược, nơi đó giờ có một vết thương rất lớn đang toác miệng.

“Không được sờ soạng lung tung.” Hơi hơi đỏ mặt, Bất Nhược nắm lấy tay Hải, đứng lên.

Hải cũng đứng dậy theo, vừa định hỏi Bất Nhược có sao không, lại bị hắn kéo về phía sau lưng, mà trước mặt hai người Bạch Hồ đang chằm chằm nhìn bọn họ.

Khẽ giật giật ống tay áo Bất Nhược, Hải nhẹ giọng: “Chúng ta chạy đi.”

Kinh ngạc quay đầu nhìn Hải, Bất Nhược nghĩ thế nào cũng không hiểu sao Hải lại nói thế, có chút bực tức nói: “Tôi không thèm làm chuyện mất mặt như vậy.”

Quả nhiên là trẻ con, Hải bất đắc dĩ thở dài. Khoái làm anh hùng tốt xấu gì cũng phải có thực lực chứ, nếu chỉ có một mình thì chẳng làm sao, chết thì chết thôi, nhưng ở đây có sinh mệnh của cả hai người, vậy nên càng phải thận trọng, hơn nữa. . .

Ánh mắt Hải dừng lại ở vết thương trên lưng Bất Nhược, mắt xám khẽ híp lại, dù có bất cứ chuyện gì anh cũng sẽ không để đứa nhóc kiêu ngạo này phải chết!

Nghĩ như thể, Hải liền một tay túm chặt cổ tay Bất Nhược, rồi quay đầu chạy thục mạng.

Người này bị ngốc hả? Bất Nhược suýt nữa hộc máu. Hắn không khinh thường Hải nhát cáy muốn chạy trốn, nhưng chỉ dựa vào hai cẳng người này mà có thể thoát khỏi bốn cái chân bự của con hổ kia sao? ? ?

Uổng cho người này là kẻ thông minh nhất Minh Giáo, đến thời khắc mấu chốt như thế này đầu óc cũng hỏng rồi sao?

“Biết trèo cây không?” Hải vừa chạy vừa quay đầu hỏi.

“Hử?” Bất Nhược hơi giật mình nhìn Hải.

“Ai, mặc kệ, nhanh lên nào.” Cấp bách chạy tới sát một gốc cây cổ thụ cao lớn, Hải dùng sức đẩy Bất Nhược, muốn đỡ hắn trèo lên cây.

Vô lực thở dài, Bất Nhược không còn biết nói gì hơn.

Hắn đột nhiên ôm lấy Hải, cứ như vậy trực tiếp nhảy lên cành cây đầu tiên, đáp qua mấy nhành cây nữa, lúc sau hai người đã đứng tít trên ngọn rồi.

Bị Bất Nhược ôm vào trong ngực, Hải trợn mắt nhìn, hiển nhiên vẫn chưa thể tiếp nhận được màn hành động y chang khinh công được miêu tả trong tiểu thuyết kiếm hiệp vừa rồi.

Dưới tàng cây, Bạch Hổ gầm thét nhưng cũng đành bất lực.

Nhàn nhã ngồi trên cành, Bất Nhược ôm lấy Hải còn đang ngơ ngẩn kéo vào trong lòng mình, khoái trá nhìn Bạch Hổ ở dưới kia có vẻ bất lực mà đi tới đi lui, nhịn không được nở nụ cười, như một đứa trẻ đùa dai đạt được mục đích của mình.

Nhưng Hải rốt cuộc vẫn là Hải – quân sư chủ chốt của Minh Giáo, chỉ chốc lát sau anh liền khôi phục bình tĩnh, nhưng lòng hiếu kỳ vẫn chiếm thế thượng phong, vì thế anh mở miệng dò hỏi: “Cậu luyện kỹ năng gì vậy?”

“Kỹ năng?” Bất Nhược châm chọc cười, “Đương nhiên không phải, chỉ là một chút công phu tôi học được trong hiện thực thôi.”

Bất Nhược với Túy Hồn đều giống nhau, xuất thân từ dòng dõi Âm Dương Sư (1) của Nhật Bản, chỉ tiếc hắn tách ra ở riêng, hơn nữa Bất Nhược thích cuộc sống tự do nên không muốn dính dáng đến chuyện gia tộc, cho dù hắn chính là thiên tài trăm năm khó gặp của cả dòng họ.

Vậy nên mới nói: loại chuyện nhảy lên cây này đối với hắn chẳng qua chỉ là vặt vãnh, trước đây hắn còn chịu qua huấn luyện khắc nghiệt hơn rất nhiều.

“Một khi đã như vậy, vì cái gì cậu còn thích làm mấy trò trộm cắp kia? Yên ổn du ngoạn trong game không tốt sao?” Hải thật sự không hiểu nổi suy nghĩ của Bất Nhược.

“Vì tôi thích.” Bất Nhược trả lời thẳng thừng.

“Cậu…” Hải thiếu chút nữa bị bức chết, liền ra sức giãy dụa định thoát khỏi hắn, mà Bất Nhược lại không cho anh rời khỏi. Trong lúc tranh chấp, Bất Nhược làm miệng vết thương phía sau bị toạc ra thêm, hai mày đều nhíu chặt lại.

“Đau.”

Thấy Bất Nhược kêu lên như thế, Hải mới nhớ Bất Nhược vì cứu mình mà bị thương, lập tức cũng không định giằng co cùng hắn nữa, đành phải mở miệng nói: “Buông ra.”

“Không thích.” Bất Nhược lúc này y như một đứa con nít bướng bỉnh.

“Cậu…” Hải giờ cũng không biết làm thế nào, chẳng lẽ cứ giãy dụa mãi như vậy, nhưng lại sợ làm đau Bất Nhược nên anh đành phải từ bỏ, ngoan ngoãn để người ta ôm lấy.

Thấy Hải không phản đối nữa, Bất Nhược càng siết chặt hai tay, tựa đầu vào vai Hải, thoải mái híp mắt lại hệt như một con mèo nhỏ khiến Hải dở khóc dở cười.

“Nè, phải băng bó vết thương một chút chứ.” Hải không quen bầu không khí lặng yên lúc này, tìm đề tài nói chuyện.

“Không sao đâu, cũng chỉ là trò chơi, sẽ khỏi nhanh mà.” Bất Nhược không thèm để ý.

“Chẳng lẽ cậu không đau?”

“Đương nhiên đau rồi, anh nghĩ tôi là đầu gỗ hả.” Bất Nhược trêu chọc, “Nhưng mà nếu anh để tôi ôm thì sẽ không đau nữa.”

Hải không biết làm sao với Bất Nhược, đành phải ngoan ngoãn làm búp bê bị ôm lấy.

Thật là, trẻ con bây giờ đứa nào cũng thích làm nũng vậy sao. Hải tuy rằng không biết tuổi chính xác của Bất Nhược, nhưng qua vài lần tiếp xúc thì anh tin chắc Bất Nhược nhất định nhỏ hơn mình nhiều.

“Nè, không phải cậu ghét tôi sao?”

“Tôi không phải là nè.” Bất Nhược bất mãn phản đối.

“Cậu vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi.” Hải trực tiếp lờ đi kháng nghị của Bất Nhược.

“Thực chất là không thể nào thích được.” Bất Nhược rầu rĩ đáp.

“Vậy sao còn muốn ôm tôi?” Hải thắc mắc.

“Vì tôi thích.”

Ba chữ liền làm cho Hải tức đến hộc máu. Ngậm miệng, Hải quyết định không thèm để ý tới nhóc quỷ đáng ghét này nữa!

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ám Vô Dạ Online
Chương 81

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 81
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...